Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
  2. Chương 90: ꧁༺ Thức Tỉnh: Chân Ảnh ༻꧂
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 90: ꧁༺ Thức Tỉnh: Chân Ảnh ༻꧂

—–o0o—–

Buổi tối cùng ngày.

Sau bữa cơm, ánh đèn vàng ấm áp bao trùm căn phòng khách. Thiên Anh và Alisa ngồi cạnh nhau trên sofa, tiếng tivi rè rẹt phát ra những hình ảnh nhiễu sóng cũ kỹ. Thiên Anh chậm rãi kể lại những gì đã thấy ở kho vũ khí quân đội.

Alisa khựng lại khi đang định nhấp ngụm nước cam, đôi mày thanh tú chau chặt đầy kinh ngạc: “Sao lạ vậy? Tui theo dõi qua hệ thống camera có phát hiện gì đâu?”

Cô đặt ly nước xuống bàn, nhìn anh trân trân: “Như thế nào lại có nhện ở đó được cơ chứ?”

Thiên Anh lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ trăn trở: “Tôi cũng không biết nữa. Nếu không phải nhìn thấy tận mắt thì chính tôi cũng chẳng tin.”

Anh khẽ siết nắm tay, giọng đanh lại: “Nhưng sự thật là vậy, nơi đó đã biến thành một động nhện khổng lồ. Mạng nhện phủ trắng lối đi, lũ nhện biến dị nhung nhúc khắp nơi. Tôi còn phải tự tay xử lý vài con cản đường mới thoát ra được.”

Alisa nhíu mày, những ngón tay khẽ gõ lên thành ly nước: “Bọn nó còn có thể tàng hình trước các thiết bị quan sát nữa sao?”

Cô thở dài, gương mặt trở nên nghiêm trọng: “Như thế này thì nguy hiểm rồi đây. Một khi không thể dùng các thiết bị hiện đại để cảnh báo sớm, chúng ta sẽ rơi vào thế bị động hoàn toàn.”

Thiên Anh nhẹ gật đầu, ánh mắt nhìn sâu vào màn đêm ảo ảnh trên tivi: “Đúng là nguy hiểm thật. Sau này chúng ta không thể quá phụ thuộc vào máy móc, bản thân phải chủ động hơn.”

Anh khẽ thở dài, tiếp lời: “Ài! Cái thế giới này càng ngày càng biến hóa khôn lường. Không biết sau này sẽ còn ra sao nữa.”

Alisa thản nhiên nằm xuống, gối đầu lên đùi Thiên Anh. Cô nhìn anh bằng ánh mắt ranh mãnh, dường như muốn xua tan bầu không khí nặng nề: “Lo xa như vậy làm gì chứ, sống nay chết mai cần gì nghĩ xa vậy ông ơi.”

Cô khẽ cười, trêu chọc: “Mà này… ông có cần tui giúp thay da không? Tui tách da của hai tên kia ghép cho ông, đảm bảo lại đẹp trai ngay.”

Thiên Anh lắc đầu cười khổ, anh khẽ vỗ nhẹ vào trán cô một cái: “Cần gì đâu, cho dù có ghép da thì chẳng mấy mà bị hủy hoại.”

Anh xoa nhẹ vết sẹo trên tay, khẳng định: “Đừng làm mấy thứ vô nghĩa đó.”

Alisa xoa chỗ trán vừa bị gõ, đôi mắt cô bất chợt mềm mại lạ thường: “Tui là sợ ông tủi thân thôi, chứ ông ra sao tôi vẫn có thể chấp nhận được.”

Cô ngồi bật dậy, ra hiệu cho anh: “Mà nghỉ ngơi thoải mái chưa? Thoải mái rồi thì vào phòng mổ thôi, tui còn phải kiểm tra sức khỏe cho ông nữa.”

Thiên Anh ngạc nhiên, anh nhướn mày hỏi lại: “Cấy ghép ở tay thôi mà, cũng cần phải phức tạp vậy sao?”

Alisa khoanh tay trước ngực, lườm anh một cái sắc lẹm theo đúng phong cách bác sĩ: “Thế ở đây ông là bác sĩ hay tui là bác sĩ?”

Thiên Anh lập tức yếu thế, quay mặt tránh né ánh nhìn áp đảo của cô: “Ờ thì… Lam là bác sĩ.”

Alisa hứ một tiếng, đẩy anh đi về phía phòng phẫu thuật: “Biết tui là bác sĩ mà ông cứ cãi nhem nhẻm vậy à? Bác sĩ nói là phải nghe chứ!”

Khóe môi Thiên Anh khẽ giật giật, anh bất đắc dĩ nở nụ cười khổ. Nhìn bộ dạng nhún nhường của gã sát thủ, Alisa thầm cảm thấy một niềm vui len lỏi. Suốt một tiếng sau đó, cô tỉ mẩn kiểm tra các chỉ số của anh đến ba lần. Dù biết cơ thể Thiên Anh mạnh mẽ như quái thú, cô vẫn tuyệt đối không để một sai sót nhỏ nào xảy ra.

Nằm trên giường phẫu thuật, Thiên Anh nhìn trần nhà, đột ngột hỏi: “Cổ vật kia cấy ghép vào nơi nào cũng được hả Lam?”

Alisa đang chuẩn bị dao mổ, khẽ gật đầu: “Ừm. Chỉ cần nơi nào có mạch thần kinh trung ương là được.”

Thiên Anh trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp: “Thế nó có dễ bị phá hủy không? Kiểu như súng bắn vào thì có vỡ không?”

Alisa khựng lại một chút, cô nghiêm túc đáp: “Nó không dễ bị tổn hại, nhưng đạn bắn trực diện thì không ai chắc được.”

Cô nheo mắt nhìn anh đầy vẻ tò mò: “Ông hỏi vậy làm gì?”

Thiên Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng anh vô cùng bình thản: “Tôi định cấy nó ngay trước tim. Biết đâu sau này có thể dùng nó đỡ được một viên đạn chí mạng.”

Alisa dừng hẳn động tác, cô đứng sững lại rồi bất giác nở nụ cười: “Ông nhìn đần đần mà nhiều lúc thông minh ghê đấy! Tui làm sao lại không nghĩ tới vấn đề này nhỉ?”

Cô gõ nhẹ vào cằm, bắt đầu phân tích: “Cấy ở tay thì dễ hư hại, cấy trước tim thì tốt nhưng tui thấy cấy ở phía sau lưng mới là thượng sách.”

Alisa nháy mắt đầy ẩn ý: “Dù sao minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng. Có một con mắt sau lưng, sát thủ nào muốn đâm lén ông đều phải khóc thét.”

Thiên Anh nghe vậy thì bật cười. Để bắt đầu, Alisa gọi Mốc vào. Vì Thiên Anh kháng thuốc mê cực mạnh, cô buộc phải mượn một lượng nọc độc nhỏ của linh thú để đưa anh vào giấc ngủ.

Ca phẫu thuật diễn ra dưới ánh đèn rực sáng. Từng đường đao của Alisa chính xác tuyệt đối, bóc tách từng lớp mô dọc theo cột sống. Cô lấy con mắt cổ vật ra khỏi hộp. Thứ này tuy là máy móc nhưng lại giống vật sống lạ thường, những xúc tu của nó ngoe nguẩy rợn người như đang tìm nơi trú ngụ.

Khi đặt nó lại gần vết mổ, những xúc tu kia lập tức cắm sâu vào da thịt. Alisa tỉ mẩn trợ giúp, đưa từng sợi nhỏ liên kết chặt chẽ với cụm dây thần kinh tủy sống phía sau lưng anh.

…

Nhiều ngày sau.

Cổ vật cần thời gian để đồng hóa, nhờ sự trợ giúp y học của Alisa, quá trình này chỉ mất năm ngày.

Mười giờ sáng, Thiên Anh từ từ mở mắt. Anh thấy Alisa đang ngồi cạnh giường, gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn nặn ra một nụ cười rạng rỡ: “Sao rồi? Có cảm thấy không khỏe chỗ nào không?”

Thiên Anh không trả lời ngay. Anh đang bàng hoàng trước những gì mình đang thấy. Một giao diện xanh biếc mờ ảo đang phủ lên vạn vật trong tầm mắt.

Alisa thấy anh ngẩn ngơ, lại không cảm nhận được suy nghĩ của anh như mọi khi thì bắt đầu cuống quýt. Cô định đưa tay chạm vào anh thì Thiên Anh đột ngột lên tiếng: “Lạ quá… Giống như tôi đang nhìn thấy một thế giới viễn tưởng vậy.”

Anh khẽ xoa đầu, giọng mang theo sự kinh ngạc: “Đã vậy còn có giọng nói của ai đó vang lên trong đầu tôi nữa.”

Alisa ngẩn người, cô vội hỏi: “Ông nghe thấy gì? Nó nói gì với ông?”

Thiên Anh nhìn thẳng vào Alisa, nhãn thuật sau lưng khiến anh cảm nhận được mọi dao động nhỏ nhất trong không khí: “Thanh âm kia nói tôi đang bị tác động của năng lực tinh thần, nhưng đã bị hệ thống phòng ngự ngăn lại.”

Anh mỉm cười, nhìn thấu tâm tư của cô: “Nó xác định là bà đang dùng lực lượng tinh thần lên người tôi. Nó còn nói… bà đang cực kỳ lo lắng cho tôi nữa.”

Tim Alisa đập hụt một nhịp, cô bối rối quay mặt đi, miệng vẫn cứng cỏi: “Cái trí tuệ nhân tạo này ghê gớm vậy sao?”

Quay lại nhìn bạn thân, cô nàng nghiêng đầu hỏi: “Ngoài việc bắt bẻ tui ra, nó còn có công năng gì nữa? Nói tui nghe đi.”

Thiên Anh không mảy may nghi ngờ, anh bắt đầu khám phá sức mạnh mới: “Tôi chưa rõ hết, nhưng hiện tại mắt tôi có thể nhìn thấu toàn bộ điểm yếu trên cơ thể một người.”

Anh dừng lại một chút, giọng trầm xuống đầy vẻ thần bí: “Đặc biệt, nó còn có một chức năng gọi là ‘Chân Ảnh’. Nó báo cáo có thể tác động trực tiếp vào hệ vận động để tạo ra các phân thân tạm thời đánh lừa kẻ thù.”

Alisa kinh ngạc đến mức đánh rơi cả cuốn sổ tay: “Trời ạ… tui không ngờ nó lại can thiệp sâu vào hệ thần kinh vận động như vậy!”

Thiên Anh nheo mắt nhìn cô, giọng anh bỗng trở nên dịu dàng: “Thế bà có muốn tôi nhìn xem bà có điểm yếu nào không?”

Alisa tò mò nhích lại gần: “Thử xem nào! Tui thì có điểm yếu gì chứ?”

Thiên Anh lặng đi một lúc lâu, đôi mắt xanh biếc của anh quét dọc thân hình mảnh mai của cô. Anh khẽ thở dài: “Nói bà đừng buồn chứ cả người bà chỗ nào cũng là điểm yếu cả.”

Anh nắm lấy bàn tay gầy guộc của cô, nghiêm giọng hỏi: “Nhưng có một điều tui không cần AI báo cáo cũng biết. Có phải mấy ngày qua bà không hề ngủ, lúc nào cũng túc trực bên cạnh tôi không?”

Alisa ngẩn người, cô định chối nhưng sự mệt mỏi đã phản bội cô: “Sao ông… sao ông biết?”

Thiên Anh lắc đầu, con mắt sau lưng khẽ chớp động: “Nó báo cáo rằng Lam đang ở trong trạng thái kiệt sức nghiêm trọng do mất ngủ kéo dài.”

Anh kéo cô lại gần hơn, giọng xót xa: “Bà có cần phải hành hạ bản thân đến mức này không?”

Alisa định mở miệng cãi lại theo thói quen, nhưng bóng tối bất ngờ ập xuống. “BỊCH!”

Cơ thể cô đổ sập xuống như một sợi dây đàn vừa đứt. Thiên Anh vội vã bật dậy bế xốc cô lên. Dù cơ thể chưa hoàn toàn ổn định sau ca mổ khiến bước chân hơi loạng choạng, anh vẫn bế cô về phía phòng ngủ.

Nhìn gương mặt xanh xao của Alisa lúc ngủ, gã sát thủ khẽ thở dài: “Có cần phải lo lắng đến mức đó không chứ. Mệt thì phải nghỉ thôi… Con gái nhiều khi cũng khó hiểu thật.”

Phía sau lưng anh, con mắt cổ vật khẽ tỏa ra ánh xanh dịu nhẹ, âm thầm ghi lại hình ảnh ấy vào bộ nhớ vĩnh cửu của nó.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dia-phu-danh-dau-ngan-nam-dau-thai-khi-khoc-nu-de.jpg
Địa Phủ Đánh Dấu Ngàn Năm, Đầu Thai Khí Khóc Nữ Đế
Tháng 1 22, 2025
kiem-chuc-nghe-thuat-gia.jpg
Kiêm Chức Nghệ Thuật Gia
Tháng 1 17, 2025
Hải Tặc: Không Có Chính Nghĩa
Hải Tặc: Không Có Chính Nghĩa
Tháng 5 3, 2026
nguoi-tai-vo-dong-bat-dau-danh-dau-duoc-lao-gioi-chi.jpg
Người Tại Võ Động, Bắt Đầu Đánh Dấu Dược Lão Giới Chỉ
Tháng 5 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP