-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 160: ꧁༺ Có Tâm Cùng Có Tầm và Uy Danh Con Quỷ Phương Bắc ༻꧂
Chương 160: ꧁༺ Có Tâm Cùng Có Tầm và Uy Danh Con Quỷ Phương Bắc ༻꧂
—–o0o—–
Đình Mạnh dẫn Thiên Anh đến trước mặt một nhóm năm người, hào hứng giới thiệu:
“Bọn họ đều là những cao thủ trẻ mới gia nhập hội gần đây. Tên nhóc đeo kính, tai bấm khuyên này là Lê Diệp Phàm. Còn cái tên mà ông vừa đánh gục lúc nãy gọi là Ngô Quân Hùng. Cả hai đều đã đầu quân cho Mãng Xà Bang.”
Tiếp đó, Đình Mạnh chỉ tay về phía một cô gái có gương mặt khá xinh xắn. Tuy nhiên, cô hơi thấp bé, đứng chỉ tới ngực Thiên Anh. Ước chừng cô cao chưa đầy một mét bảy, trông có vẻ yếu đuối nhưng đôi mắt lại toát lên sự tinh anh của dân học võ.
“Con bé này là Thúy Liên, năm nay hai mươi hai tuổi, trước kia học kế toán nhưng lại có đai đen võ thuật đấy. Giờ cô ấy đang theo Vũ Sư học việc. Còn con bé nhuộm tóc xanh đỏ kia là Thanh Trúc, lai lịch tương đối phức tạp.”
Thanh Trúc nghe vậy thì tỏ vẻ không vui, cô nhăn mũi đáp lại:
“Là do anh không nhớ chứ lai lịch em có gì phức tạp đâu? Làm như em là người xấu không bằng.”
Đình Mạnh cười khà khà, quay sang nhìn Thiên Anh nói thêm:
“À quên chưa nói, Thanh Trúc nhìn mảnh mai thế thôi chứ nói nhiều lắm, hở tí là cãi cho bằng được.”
Thanh Trúc chỉ biết đứng hình, cạn lời trước lời nhận xét phũ phàng của đàn anh. Cuối cùng, Đình Mạnh chỉ về phía một thanh niên để tóc chẻ mái, gương mặt cương nghị:
“Còn chú em này gọi là Trần Hạo, ngày trước là đồng nghiệp của tôi ở công ty vệ sĩ. Lần đó nhờ cậu ấy yểm trợ cho tôi chạy trước nên tôi mới giữ được cái mạng già này. Cứ tưởng cậu ấy chết rồi, không ngờ số vẫn còn lớn chán.”
Trần Hạo nghe xong liền nhe răng cười hì hì:
“Em còn sống khiến anh thất vọng đến thế sao? Hắc hắc!”
Đình Mạnh không nói không rằng, trực tiếp gõ một cái đau điếng vào đầu Trần Hạo:
“Lại chen ngang! Cái tật này nói mãi không sửa được.”
Dù bị đánh nhưng Trần Hạo vẫn nhe răng cười, khiến Đình Mạnh cũng đành bó tay. Lúc này, Bá Nam đang đứng cạnh Thiên Anh bỗng nhìn quanh mọi người, đầy vẻ bí hiểm:
“Chắc mấy đứa đang tò mò bạn của bọn anh là ai đúng không? Nói ra đừng có giật mình, vị này chính là ‘Con Quỷ Phương Bắc’ trong truyền thuyết đấy!”
Thiên Anh ngẩn người, đôi mắt xanh thẳm ánh lên vẻ kinh ngạc ẩn sau lớp mặt nạ:
“Hả? Còn có cả truyền thuyết này nữa à? Sao tôi là chính chủ mà lại không biết gì?”
Bá Nam cười lớn, vỗ vai anh:
“Ông suốt ngày ru rú ở căn cứ với người đẹp thì biết làm sao được? Ở ngoài kia, ai mà chẳng gọi ông bằng cái danh đó.”
Khóe môi Thiên Anh giật giật, anh dở khóc dở cười:
“Tôi nhớ mình cũng có tên họ hẳn hoi mà, sao không ai gọi? Tự dưng đặt cái biệt danh nghe gớm như vậy làm gì không biết.”
Lê Hùng nhún vai đầy vẻ thản nhiên:
“Họ có biết tên ông đâu mà gọi. Vả lại tôi thấy họ gọi vậy cũng chẳng sai, ông ra tay còn kinh hơn mấy con quỷ nhiều.”
Thiên Anh lại một lần nữa câm nín. Đúng là việc tốt không ai hay, tiếng xấu thì lan xa vạn dặm. Trong khi anh còn đang bất mãn với cái biệt danh “kêu như chuông” kia, thì đám người Thanh Trúc đã chuyển từ tò mò sang khiếp sợ.
Đặc biệt là Ngô Quân Hùng, mặt gã tái mét khi nhận ra mình vừa mới vuốt râu hùm của kẻ được mệnh danh là ác độc bậc nhất thành phố Nội Hà. Nghĩ lại sự việc lúc trước, mồ hôi lạnh bắt đầu tuôn ra trên trán gã. Cũng may là Thiên Anh rộng lượng, nếu gặp kẻ hẹp hòi thì gã đã sớm “về chầu ông bà” rồi.
Để hóa giải bầu không khí căng thẳng, Thiên Anh chủ động tiến lên chào hỏi mọi người. Anh thật thà giải thích rằng khả năng giao tiếp của mình rất kém, cộng thêm việc chiếc mặt nạ hạch tâm không thể biểu lộ cảm xúc nên dễ gây hiểu lầm, chứ anh tuyệt đối không có ý khinh thường ai.
Nghe lời giải thích chân thành, Ngô Quân Hùng chỉ muốn độn thổ cho đỡ xấu hổ. Gã cúi đầu, chân thành nói lời xin lỗi. Về phần hai cô gái, thấy anh dễ tính nên bắt đầu bớt sợ, thậm chí còn dám trêu chọc vài câu.
Sau màn làm quen, cả nhóm cùng nhau đi trinh sát ‘Tổ Nhện’. Trong đoàn, chỉ có Văn Luyện và Thiên Anh là được đào tạo chuyên nghiệp về trinh sát, những người còn lại đều là dân ngoại đạo. Vì mang theo những “con gà công nghiệp” chưa có kinh nghiệm, cả hai không dám tiến quá gần mà chỉ đứng từ xa quan sát qua ống nhòm.
Quy mô của Tổ Nhện hiện tại đã phát triển đến mức rợn người. Một biển nhện nhung nhúc bò đầy trên mặt đất phế tích. Những con nhện biến dị cấp 5 – vốn là hàng hiếm trước kia, giờ đây bò lổm ngổm khắp nơi như kiến cỏ, còn lũ nhện con cấp 1 thì nhiều không xuể.
Chứng kiến cảnh tượng này, Văn Luyện nheo mắt đầy lo lắng:
“Bọn chúng tăng số lượng theo cấp số nhân à? Sao lại nhanh đến mức phi lý thế này? Mới hôm qua đâu có đông như thế.”
Đình Mạnh đứng cạnh cũng trầm giọng:
“Tổ lớn thế này chắc chắn có rất nhiều biến chủng. Muốn tiêu diệt hết sạch bọn chúng lần này e là khó như lên trời.”
Thiên Anh lắc đầu, ánh mắt anh vẫn bình thản quan sát:
“Khó thì không khó, chỉ là hơi vất vả chút thôi. Miễn là bên trong không có con nhện cấp 9 nào, chúng ta hoàn toàn có thể quét sạch nơi này.”
Lê Hùng tò mò hỏi: “Nghe nói ngày trước ông đã từng thâm nhập vào đây rồi hả?”
Thiên Anh gật đầu: “Ừ. Trước đây trong đó có rất nhiều quái vật một mắt, nhưng giờ chắc chúng đều thành thức ăn cho lũ nhện này hết rồi.”
“Hóa ra bọn chúng có nguồn thực phẩm dồi dào tại chỗ,” Đình Mạnh nhận xét, “thảo nào không cần đi săn mà vẫn phát triển thần tốc. Tình hình thế này là đủ rồi, chúng ta về thôi.”
Thiên Anh gật đầu: “Về thôi! Đừng đánh động bọn chúng, cứ để chúng yên vị như vậy, lát nữa xử lý sẽ dễ hơn.”
…
Khi cả nhóm quay trở về địa điểm tập kết, cảnh tượng trước mắt khiến Thiên Anh phải thầm gật đầu. Các đội ngũ đã xếp hàng chỉnh tề: Chính Nghĩa Hội một bên, Mãng Xà Bang một bên, và các thế lực nhỏ lẻ khác đứng thành một cụm riêng.
Lúc này, người của Chính Nghĩa Hội đang bắt đầu phân phát đồ ăn và trang bị cho những chiến binh từ các hội nhóm nhỏ. Khác với các đại bang hội, những nhóm nhỏ này phải chạy ăn từng bữa, ngay cả thủ lĩnh của họ cũng hiếm khi được ăn no.
Bác Tấn và Lệ Vi đã thống nhất cho tất cả ăn một bữa thật thịnh soạn trước giờ ra trận, đồng thời thay mới những bộ áo giáp rách nát và vũ khí cũ kỹ cho họ. Những người lính tự do kia không ai tỏ vẻ cao ngạo, họ quý trọng từng hạt cơm, từng mẩu thịt. Có người thậm chí chỉ ăn một nửa, còn một nửa gói ghém kỹ càng để dành mang về cho người thân.
Nhân viên Chính Nghĩa Hội phải khuyên nhủ mãi, hứa rằng sau nhiệm vụ sẽ thưởng thêm hai cân gạo thì họ mới chịu ăn hết phần của mình.
Thiên Anh lặng lẽ quan sát, trong lòng dấy lên sự cảm phục đối với cách hành xử của Bác Tấn và Lệ Vi. Đây chính là cái ‘Tầm’ của những nhà lãnh đạo thực thụ. Nhiều kẻ thiển cận sẽ cho rằng đây là lãng phí, nhưng họ không hiểu được sức mạnh của lòng người.
Một nắm cơm, vài lạng thịt, một khẩu súng cũ có thể làm ấm lòng những người đang tuyệt vọng. Khi lòng người ổn định, ý chí chiến đấu sẽ tăng vọt. Đây còn là một đòn tâm lý chính trị cực kỳ cao tay, khiến các thế lực nhỏ sau này sẽ cam tâm tình nguyện gắn bó với liên minh.
Thiên Anh thầm nhủ: “Vũ lực quan trọng, nhưng cái đầu và trái tim của người cầm lái còn quan trọng hơn. Bác Tấn và Lệ Vi… thực sự là những người có tâm và có tầm.”