Chương 159: ꧁༺ Bản Lĩnh Người Trưởng Thành ༻꧂
—–o0o—–
Để tăng cường độ khéo léo trong tập luyện, anh chủ động kìm hãm tốc độ của mình xuống chỉ còn bằng hai phần ba so với Ngô Quân Hùng.
Thế nhưng, tốc độ chậm không đồng nghĩa với yếu thế. Dựa vào khả năng tính toán nhạy bén, anh suy diễn mọi tình huống tiếp theo của đối phương, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ chín muồi để ra tay. Kết quả là dù chậm hơn, anh vẫn hoàn toàn làm chủ cuộc chơi, đẩy Quân Hùng vào thế hạ phong.
Ngay khi Quân Hùng lúng túng co cụm lại phòng thủ, anh lập tức khai thác các khe hở một cách triệt để. Trong chiến đấu, nếu sức mạnh và tốc độ không vượt trội, sát thủ bắt buộc phải dùng tới ‘liên hoàn kỹ năng’ để khống chế, khiến kẻ địch không có cơ hội trở tay trước khi tung ra ‘tuyệt kỹ’ kết liễu.
Tuy nhiên, muốn luyện được cảnh giới này không hề dễ dàng. Người ta thường phải tìm kiếm những kẻ mạnh hơn mình để thử thách, nhưng hành động đó chẳng khác nào tìm đường chết.
Cách khác là tìm một đối thủ vừa tầm hoặc yếu hơn một chút, sau đó tự hạn chế bản thân để tập luyện. Phương pháp này an toàn hơn, nhưng ngặt một nỗi, trình độ của anh đã ở mức quá cao. Những kẻ như bang Búa Rìu hay bang Sọ Hổ trước đây còn không đủ tư cách làm “bao cát” cho anh.
Trong đám cao thủ, chỉ có Văn Luyện hay Bá Nam là tạm được, nhưng họ lại không có nhiều thời gian. Anh vẫn thường xuyên đấu tập với Thiên Lang, nhưng trình độ giữa người và thú quá cách biệt. Dù anh có cố gắng đến đâu, chỉ sau vài cú tát của ‘vị vua’ trắng muốt kia là anh đã gục ngã. Thiên Lang sở hữu bản năng săn mồi thượng đẳng lại được chính anh truyền thụ kỹ năng cận chiến, nên ở thế một chọi một, anh hoàn toàn không có cửa thắng.
“Hự!”
Một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên. Chiến đấu giữa người với người khác hoàn toàn với đánh nhau với thú dữ. Thú biến dị có lớp da giáp dày đặc khó xuyên thủng, nhưng con người thì đầy rẫy điểm yếu.
Ngô Quân Hùng tuy mạnh nhưng vẫn quá xanh non. Anh tung ra hai đòn quyết định: một cú đá vào đùi khiến gã mất thăng bằng, và ngay khi sơ hở lộ ra, anh bồi thêm một đòn hiểm hóc vào ngay huyệt ức.
Dù Quân Hùng có mặc áo giáp chuyên dụng cũng vô ích. Với kỹ thuật được đào tạo bài bản từ những tay trùm trong lao tù, anh sở hữu khả năng ‘đánh xuyên phòng ngự’ dùng lực chấn động kích thương nội tạng bên trong. Vùng ức là nơi tập trung vô số dây thần kinh, chỉ cần một lực vừa đủ là có thể hạ gục đối thủ ngay lập tức.
“Ọc ọc…”
Ngô Quân Hùng nằm vật ra mặt tuyết lạnh lẽo, toàn thân co giật liên hồi, mắt trợn trắng và miệng bắt đầu sùi bọt mép.
Nhìn cảnh tượng này, nhóm Lê Hùng và Bá Nam chẳng lấy gì làm ngạc nhiên. Họ quá hiểu thực lực của “ông thần” đang đứng trước mặt. Quân Hùng đúng là thiên tài trong lứa trẻ, nhưng để sánh được với ‘Quỷ Mắt Xanh’ vùng phía Bắc, gã vẫn cần một quãng đường rất dài.
Thế nhưng, Lê Diệp Phàm và những người khác lại bàng hoàng tột độ. Họ biết rõ Quân Hùng mạnh đến mức nào – kẻ từng một đấm hạ gục thú biến dị cấp 3, đối đầu cấp 4 mà không chớp mắt. Vậy mà giờ đây lại bị hạ đo ván chỉ trong tích tắc.
Bá Nam tiến lại gần, quan sát Quân Hùng một hồi rồi quay sang nhìn Thiên Anh cười khổ:
“Ông thấy thế nào? Thằng nhóc này khá chứ? Tuy tính khí hơi bốc đồng nhưng thực sự là một thiên tài đấy. Bang chủ chúng tôi đã có ý định chiêu mộ cậu ta vào hội rồi.”
Anh thẳng thắn đưa ra nhận xét:
“Rất giỏi. Nhưng cậu ta chỉ biết cách săn thú, hoàn toàn thiếu kỹ năng đấu người. Nếu Mãng Xà Bang muốn bồi dưỡng, tốt nhất ông nên tự mình trực tiếp chỉ dạy cậu ta đi.”
Giữa lúc đó, Văn Luyện lân la tiến lại. Gã tò mò đưa tay sờ lên mặt anh một hồi, rồi kinh ngạc thốt lên:
“Cảm giác y như thật luôn! Ngoại trừ việc không thể thay đổi biểu cảm gương mặt thì cái mặt nạ này hoàn hảo thật sự. Ông mới chế ra cái này à?”
Lê Diệp Phàm và đám thanh niên xung quanh trợn tròn mắt khi thấy Phó hội trưởng Chính Nghĩa Hội lừng danh lại thân thiết với “ông chú” mặt trắng này như vậy. Họ bắt đầu tò mò tột độ về thân phận của anh.
Anh cười xòa, đẩy tay Văn Luyện ra:
“Ừ, tối qua mới chế ra. Mà bên Chính Nghĩa Hội tới đông đủ cả rồi à?”
Đình Mạnh lúc này cũng nhập bọn sau khi ra lệnh cho người đưa Quân Hùng đi chăm sóc y tế:
“Đông đủ rồi. Hội trưởng đã căn dặn, lát nữa tất cả sẽ di chuyển tới cứ điểm. Hiện tại nhiệm vụ của chúng ta là thám thính khu vực xung quanh. Mà này, sao ông lại nổi hứng gây gổ với thằng nhóc kia thế?”
Văn Luyện cũng xen vào với vẻ mặt kỳ quái:
“Đúng đấy! Ông đâu phải hạng người thích kiếm chuyện. Sao phiền phức cứ thích tìm đến ông như nam châm vậy? Cái hồi đụng độ hai bang hội kia cũng y hệt thế này.”
Anh chỉ tay vào tấm da mặt giả, giọng đầy vẻ bất đắc dĩ:
“Chỉ tại cái mặt nạ này thôi. Vì nó không biểu cảm được nên thằng nhóc kia cứ khăng khăng là tôi khinh thường nó, rồi lại bảo tôi giả bộ lạnh lùng. Thế là nó quyết định dạy cho tôi một bài học về lòng tôn trọng.”
Văn Luyện: “…”
Đình Mạnh: “…”
Mọi người: “…”
Ngay cả Ngô Quân Hùng đang nằm thoi thóp phía xa, nghe thấy lý do này cũng chỉ muốn ngất lịm đi vì xấu hổ.
Thấy mọi người đờ đẫn, anh cười nói:
“Thôi, có gì đâu mà ngẩn ra thế. Chuyện nhỏ như con muỗi ấy mà, để tâm làm gì cho mệt người.”
Lê Hùng giơ ngón tay cái đầy thán phục: “Nhất ông rồi! Riêng khoản bao dung này tôi nể ông sát đất.”
Bá Nam cười lớn: “Haha! Xem như thằng nhóc đó vừa nhận được một bài học đắt giá. Sau này làm việc sẽ cẩn thận hơn, không còn bất cẩn nữa. Chuyện qua rồi, mọi người cùng vui là được!”
Đình Mạnh khoác vai anh kéo đi:
“Thôi, ông đi qua bên này với tôi. Để tôi giới thiệu ông với mấy đứa nhỏ trong nhóm, không sau này bọn nó lại ngứa mắt tìm ông kiếm chuyện thì mệt lắm.”
Thực tế, tuổi đời của anh cũng chỉ ngang tầm với đám Quân Hùng. Chẳng qua vì anh bươn chải sớm trong bóng tối, cộng thêm vẻ ngoài phong trần không màng chăm chút nên nhìn chẳng khác nào một ông chú tứ tuần.
Nhóm Đình Mạnh vì thế mà mặc nhiên xếp anh vào hàng ngũ “người già”. Anh cũng chẳng buồn đính chính, vì dù sao nói chuyện với những người lớn tuổi, tâm tính ổn định, không bốc đồng vẫn khiến anh thấy thoải mái hơn nhiều.