Chương 158: ꧁༺ Thiên Anh vs Ngô Quân Hùng ༻꧂
—–o0o—–
Thiên Anh khựng lại khi một bàn tay thô bạo túm chặt lấy vai mình. Anh xoay người, dùng ánh mắt phẳng lặng như mặt nước hồ mùa thu nhìn về phía Ngô Quân Hùng. Sau vài giây quan sát đối phương, anh mới khẽ hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Gương mặt Ngô Quân Hùng hiện rõ vẻ khó chịu. Gã siết chặt lấy vai anh, ánh mắt tóe lửa, gằn giọng qua kẽ răng:
“Anh bạn… có phải là đang xem thường tôi không?”
Lê Hùng và Bá Nam đứng bên cạnh chỉ biết nhìn nhau, không biết nên nói gì hơn. Đúng là tuổi trẻ bồng bột, dù sở hữu năng lực vượt trội hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa, nhưng cái thói ngông cuồng và thiếu kiềm chế vẫn là điểm yếu chí mạng.
Cả hai lo lắng liếc nhìn Thiên Anh. Thấy đôi mắt anh vẫn ôn hòa, không hề lộ ra một tia lửa giận nào, họ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Dù biết anh vốn trầm tính và cực kỳ bình tĩnh, nhưng họ vẫn sợ “vị tổ tông” này đột ngột nổi sát cơ thì Ngô Quân Hùng khó mà giữ nổi mạng.
Thế nhưng, ngay khi Lê Hùng và Bá Nam vừa mới nhẹ lòng, anh lại thản nhiên buông một câu khiến cả hai dở khóc dở cười. Anh nhìn thẳng vào mắt Quân Hùng, giọng điệu hết sức bình thản:
“Anh là cái gì đâu mà tôi phải xem thường?”
Lời vừa thốt ra, bầu không khí xung quanh nhất thời trở nên ‘vi diệu’. Thực tế, nếu anh nói đầy đủ ý rằng: “Chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, chẳng có lý do gì để tôi phải xem trọng hay khinh thường một người xa lạ cả. Cuộc đời anh không liên quan đến tôi, hà cớ gì tôi phải tốn công sức để tâm?” thì mọi chuyện đã khác. Nhưng với cái thói quen nói ngắn gọn, câu nói của anh nghe không khác gì một lời khiêu khích trắng trợn.
Ngô Quân Hùng nghe xong, mặt mày đỏ bừng vì giận dữ. Gã siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên đầy mu bàn tay:
“Không biết anh bạn là ai mà kiêu ngạo đến thế. Ngô Quân Hùng tôi dù không có tiếng tăm lẫy lừng như hai đàn anh đây, nhưng cũng được coi là nhân vật có số má ở khu phía Nam. Chưa một ai dám nói không đặt tôi vào trong mắt cả, ngay đến Bang chủ Mãng Xà Bang cũng không nói thế với tôi!”
Thiên Anh nhận ra đối phương đang hiểu lầm tai hại, anh thở dài, cố gắng giải thích thêm một chút:
“Tôi không hề kiêu ngạo, cũng chưa từng nói là khinh thường anh. Tôi thấy người có vấn đề chính là anh đấy. Chúng ta không thân không quen, làm ơn bỏ tay ra khỏi vai tôi.”
Quân Hùng nheo mắt lại, sát khí bắt đầu bộc phát:
“Có gan nói mà không có gan nhận à? Tao ghét nhất là mấy thằng cứ thích trưng cái bộ mặt lạnh lùng giả tạo như mày đấy. Mày có biết mỗi lần tao gặp mấy thằng như mày, tao thường làm gì không?”
Cách xưng hô của Quân Hùng đã lập tức thay đổi, từ “anh bạn” chuyển sang “mày”. Ngữ khí của gã trở nên ác liệt và đầy vẻ đe dọa.
Thấy tình hình bắt đầu mất kiểm soát, Bá Nam định bước lên can ngăn, nhưng Lê Diệp Phàm đã nhanh tay giữ gã lại:
“Anh không cần can thiệp. Chuyện của hai đứa nó cứ để chúng tự giải quyết. Sẽ không có vấn đề gì, Quân Hùng nhìn thô kệch vậy thôi chứ biết nặng nhẹ, gã sẽ không ra tay quá nặng tay.”
Bá Nam và Lê Hùng chỉ biết đứng nhìn nhau đầy bất lực. Họ đâu có lo cho Thiên Anh, họ chỉ đang lo cho cái mạng của Quân Hùng! Ngay lúc đó, họ nhận được một ánh mắt ‘hãy yên tâm’ từ phía anh, bấy giờ cả hai mới thực sự nhẹ nhõm. Dù sao Ngô Quân Hùng cũng là thiên tài mà Lệ Vi vất vả mời chào, nếu bị anh đánh cho tàn phế thì thật khó ăn nói.
Lúc này, một nhóm cao thủ khác cũng tiến lại gần. Trong đó có Đình Mạnh và Văn Luyện cùng vài vị phó hội trưởng kỳ cựu của Chính Nghĩa Hội. Những người này đều trên ba mươi tuổi, khí chất trầm ổn và thâm sâu.
Văn Luyện – kẻ vốn có tính khí hào sảng, thấy cảnh này thì mắt sáng rực lên:
“Sắp có kịch hay rồi! Nhanh chân qua xem náo nhiệt đi anh em!”
Đám đông bắt đầu quây lại. Trong mắt họ, việc những cao thủ trẻ tuổi phân cao thấp bằng võ lực là chuyện hết sức bình thường trong thời đại mạt thế này.
Không để mọi người chờ lâu, Ngô Quân Hùng bắt đầu động thủ. Gã muốn dạy cho “thằng mặt trắng” trước mặt một bài học nhớ đời. Gã đâu biết rằng, anh không hề giả bộ lạnh lùng, mà chỉ vì chiếc mặt nạ hạch tâm kia vốn dĩ không thể cử động biểu cảm như da người được.
“BỘP! BỘP!”
Quân Hùng là người ‘biến đổi cấp hai’ lại sở hữu năng lực thức tỉnh đặc thù nên ra đòn cực kỳ uy mãnh. Thiên Anh quan sát bộ pháp và tốc độ của gã, âm thầm suy đoán: đối phương chắc chắn sở hữu năng lực ‘nhanh nhẹn’ kết hợp với ‘động thái thị giác’.
Tốc độ ra đòn của gã nhanh đến kinh người, có thể sánh ngang với Vũ Sư của Chính Nghĩa Hội. Thế nhưng, anh lập tức nhận ra một điểm yếu chí mạng: kinh nghiệm chiến đấu của Quân Hùng đa phần là với thú biến dị. Đối mặt với một sát thủ chuyên nghiệp như anh, gã để lộ ra vô số sơ hở.
Nếu muốn, anh có thể kết liễu gã ngay lập tức. Nhưng anh không phải kẻ cuồng sát. Anh nhẹ nhàng lách người đỡ đòn, chỉ dùng những chiêu thức khéo léo để hóa giải lực đạo, thỉnh thoảng mới phản công vào các điểm yếu để răn đe. Để buổi “khởi động” này thêm phần thú vị, anh chủ động hạ thấp sức mạnh và tốc độ, chỉ tập trung vào độ tinh tế trong kỹ thuật.
Sau vài hiệp giao thủ, Ngô Quân Hùng nhận ra đối phương phòng ngự kín kẽ như một bức tường thép, phản đòn lại vô cùng sắc bén. Gã không còn dám xem thường “thằng mặt trắng” này nữa.
“PHẸT!”
Quân Hùng nhổ ra một ngụm nước bọt có dính chút máu tươi, ánh mắt trở nên điên cuồng:
“Cũng có chút bản lĩnh đấy, hèn gì ngông cuồng. Xem ra tôi phải thực sự nghiêm túc rồi!”
Ngay khi dứt lời, cơ thể Quân Hùng bỗng cao lên thêm một gang tay, bắp thịt cuồn cuộn phồng đại. Làn da của gã dần chuyển sang màu đồng cổ sáng bóng, nhìn cứng cáp như kim loại.
Gã bắt đầu di chuyển vòng quanh anh như một con thú săn mồi đang tìm kiếm khe hở. Nhưng ngay khi gã còn đang mải mê tìm kiếm sơ hở của Thiên Anh, anh đã bất ngờ ra tay trước, không cho gã thêm cơ hội để tích tụ uy thế.