Chương 157: ꧁༺ Rắc Rối Tự Tìm Tới Cửa ༻꧂
—–o0o—–
Bên trong một ngôi nhà bỏ hoang cách Thiên Anh năm dặm, một nhóm sát thủ đang nằm rạp trên sàn nhà, hơi thở dồn dập trong sợ hãi.
Thực tế, đây hoàn toàn là phản xạ sinh tồn bản năng. Khi nhìn thấy Thiên Anh đột ngột quay người, họng súng hướng thẳng về phía ống kính camera, bọn chúng cảm nhận được một luồng sát khí ‘khát máu điên cuồng’ xuyên qua màn hình máy tính, khiến tất cả rụng rời tay chân mà cúi đầu xuống.
Phải mất vài giây chết lặng, bọn chúng mới chợt nhớ ra mình đang ở một nơi an toàn, và người kia chẳng thể nào bắn xuyên qua sóng truyền tín hiệu được. Thế nhưng, khi hoàn hồn lại, ai nấy đều đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Những tay sát thủ lão luyện từng giao đấu với anh còn đỡ, mấy tên lính mới thì mặt cắt không còn giọt máu, ôm đầu run rẩy trên đất.
Một tay sát thủ cộm cán nhìn đồng bọn, giọng khản đặc: “Cách này vô dụng rồi. Chúng ta không thể dò xét thêm được nữa, chỉ có thể nằm im đợi tiếp viện tới.”
Những kẻ khác chỉ biết gật đầu lia lịa. Ngay lập tức, bọn chúng kích hoạt năng lực thức tỉnh, nhanh chóng rút lui khỏi ngôi nhà, cố gắng chạy càng xa ‘Con Quỷ Mắt Xanh’ kia càng tốt.
…
Một giờ sau.
Thiên Anh đã đặt chân tới địa điểm tập kết. Lúc anh đến nơi, quân số của Mãng Xà Bang đã có mặt đông đủ, nhưng Chính Nghĩa Hội thì vẫn chưa thấy tăm hơi.
Xung quanh khu vực này còn có sự góp mặt của một vài thế lực nhỏ lẻ. Nhân thủ của họ không nhiều, nhóm ít thì bảy tám người, nhóm đông thì vài chục. Thế nhưng, nhìn vào trang bị tạp nham và những khẩu súng ‘đồ thải’ cũ kỹ của họ, anh không khỏi nhíu mày. Với anh, mang theo những người này đi đánh ‘Tổ Nhện’ chẳng khác nào đưa họ vào chỗ chết. Anh thầm nghĩ, nếu chỉ để nướng mạng vô ích thì tốt nhất họ nên ở nhà.
Ngay khi Thiên Anh xuất hiện, hàng trăm ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía anh. Đám đông vội vã dạt ra hai bên nhường đường, tuyệt nhiên không một ai dám tiến lên chào hỏi. Ai cũng e dè con linh thú khổng lồ đang lừng lững bước đi bên cạnh anh, sợ rằng chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ trở thành bữa trưa cho nó.
Đúng lúc này, Lệ Vi – Bang chủ Mãng Xà Bang cùng hai phó bang chủ là Lê Hùng và Bá Nam bước ra đón tiếp. Theo sau họ là những cao thủ ‘biến đổi lần hai thức tỉnh kép’ từng sát cánh bên anh trong trận chiến với quỷ lùn xanh.
Nhìn thấy diện mạo mới của Thiên Anh qua chiếc mặt nạ hạch tâm, nhóm Lệ Vi thoáng chút ngạc nhiên, nhưng khí chất đặc thù và đôi mắt lam nhạt cùng sự hiện diện của Thiên Lang đã giúp cô khẳng định danh tính của anh.
Lệ Vi mỉm cười tiến lên chào hỏi: “Đến sớm vậy? Mà hôm nay Lam không đi cùng sao? Cô ấy ở nhà à?”
Anh nhẹ gật đầu, đáp bằng giọng trầm ổn: “Ừm. Cô ấy tới tháng, sức khỏe không được tốt nên tôi để cô ấy ở nhà nghỉ ngơi. Mà người của Chính Nghĩa Hội đâu rồi? Sao giờ vẫn chưa thấy?”
Lê Hùng đứng bên cạnh nhanh nhảu đáp: “Bọn họ vận chuyển vũ khí hạng nặng nên di chuyển chậm hơn ở phía sau. Chúng tôi đi trước để dọn đường và thiết lập cảnh giới. Chắc lát nữa là tới.”
Anh khẽ gật đầu, rồi hất hàm về phía đám đông hỗn tạp xung quanh: “Bọn họ là ai vậy?”
Lệ Vi nhìn về phía các nhóm nhỏ, giải thích: “Họ là những thế lực ở khu phía Nam, muốn góp sức để kiếm chút chiến lợi phẩm. Anh đừng nhìn họ vẻ ngoài thảm hại, thực ra đều là những người ‘biến đổi cấp cao’ cả đấy. Trong đó không ít kẻ đã thức tỉnh, sức chiến đấu không tệ đâu.”
Anh thở dài, ánh mắt lộ rõ vẻ không đồng tình: “Biết là vậy, nhưng nhìn họ thê thảm quá. Ngay cả một bộ giáp đúng nghĩa cũng không có thì ra chiến trường làm sao sống sót? Bên phía cô không còn dư trang bị nào sao?”
Cô cười trừ: “Vấn đề này chắc phải đợi Chính Nghĩa Hội tới rồi tính sau. Bác Tấn là người phụ trách hậu cần và điều phối trang bị mà.”
Sau vài câu xã giao, anh cùng Lê Hùng và Bá Nam đi quan sát tình hình vòng ngoài của Tổ Nhện. Thiên Lang và Gấu Trắng được để lại dưới sự chăm sóc của Lệ Vi. Qua trận chiến lần trước, cô đã biết con linh thú này thông minh như người nên không còn sợ hãi như trước. Cô chu đáo sắp xếp chỗ nghỉ và mang lên hai chậu thịt tươi lớn, mỗi chậu phải đến vài chục cân.
Thế nhưng, Thiên Lang chỉ dùng chân gẩy nhẹ chậu thịt qua một bên đầy ghét bỏ. Vài chục cân thịt bình thường này đối với nó chẳng thấm tháp gì, vả lại hôm qua nó đã được Thiên Anh cho ăn toàn ‘hàng cực phẩm’ nên giờ chẳng thèm ngó ngàng tới loại thịt tạp nham này. Gấu Trắng thấy đại ca không ăn, nó cũng làm bộ làm tịch nằm im, dù bụng cũng hơi réo.
Lệ Vi đứng đó, chỉ biết cười khổ: “Hai đứa mày khó chiều quá đấy. Thịt tươi thế này ở thành phố giờ là xa xỉ phẩm, vậy mà còn chê. Chắc chủ nhân tụi mày phải vất vả lắm mới nuôi nổi hai cái ‘máy ngốn thịt’ này.”
Thiên Lang nghe vậy thì ném cho Lệ Vi một cái nhìn ‘xem thường’ lộ liễu, như muốn nói: “Đừng có lấy cái tầm nhìn hạn hẹp của cô mà đo lòng quân tử, tôi tự kiếm ăn được nhé”. Tiếp đó, nó mặc kệ cô mà nằm bò ra ngủ, Gấu Trắng cũng vội vàng cuộn tròn bên cạnh. Chứng kiến biểu cảm ‘như người’ của con thú, Lệ Vi ngẩn người, cô càng lúc càng thấy thế giới này thật điên rồ.
…
Trong lúc đó, rắc rối bắt đầu tìm đến Thiên Anh ngay khi anh vừa tách khỏi sự hộ vệ của hai linh thú.
Dù đi cùng Lê Hùng và Bá Nam – hai nhân vật có số má, nhưng Thiên Anh vẫn lọt vào tầm mắt của những kẻ kiêu ngạo khác. Anh đụng trúng hai nhân vật được mệnh danh là ‘thiên tài mới nổi’: Ngô Quân Hùng và Lê Diệp Phàm. Theo lời Bá Nam, hai gã này tuy trẻ tuổi nhưng quan hệ rất rộng và thực lực cực kỳ đáng gờm.
Lê Hùng và Bá Nam tỏ ra rất nhiệt tình, vồn vã chào đón hai kẻ mới tới. Riêng anh thì vẫn vậy, chỉ đứng lặng lẽ một bên quan sát, không hé nửa lời.
Thái độ bình thản, có phần lãnh đạm của anh khiến Ngô Quân Hùng cảm thấy bị xúc phạm. Gã vốn là kẻ thức tỉnh được săn đón, chưa từng bị ai xem nhẹ như vậy. Gã liếc nhìn anh, cố ý cướp lời Bá Nam bằng giọng châm chọc:
“Ồ, còn một người đứng đây nữa này, vậy mà giờ tôi mới thấy. Không biết vị soái ca này là ai đây? Anh Nam giới thiệu một chút cho chúng tôi mở mang tầm mắt đi chứ.”
Ai ở đó cũng nghe ra sự bất mãn trong lời nói của gã. Thiên Anh đương nhiên cũng nhận thấy, nhưng chẳng buồn bận tâm đến hạng người này. Anh thản nhiên nói với Lê Hùng:
“Đi thôi, tranh thủ nhìn xem tình hình ‘Tổ Nhện’ trước đã.”
Dứt lời, anh xoay người định rời đi. Hành động phớt lờ hoàn toàn này như đổ thêm dầu vào lửa. Ngô Quân Hùng lập tức bước tới, bàn tay to lớn của gã thô bạo chộp lấy vai anh, gằn giọng:
“Anh bạn, tôi đang hỏi mà anh định đi đâu thế?”