-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 156: ꧁༺ Hơi Ấm Gia Đình và Nguy Hiểm Bên Ngoài ༻꧂
Chương 156: ꧁༺ Hơi Ấm Gia Đình và Nguy Hiểm Bên Ngoài ༻꧂
—–o0o—–
Sáu giờ sáng ngày hôm sau.
Trong khi những thế lực thù địch thức trắng đêm, điên cuồng tính toán mọi mưu hèn kế bẩn để khiến Thiên Anh phải trả giá, thì nhân vật chính của chúng ta lại vừa trải qua một giấc nồng tuyệt vời.
Có điều, thực tế không hề lãng mạn như người ta tưởng. Dù được ngủ cạnh đại mỹ nhân như Alisa, nhưng giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của tầng hầm không lò sưởi, Thiên Anh đã sớm “phản bội” cái đẹp. Alisa dáng người thon thả nhưng ôm không đủ ấm, thế là sau nửa đêm, anh đã quay sang ôm lớp lông dày ấm áp của Thiên Lang mà ngủ. Ở phía ngược lại, cô cũng chẳng vừa khi rúc sâu vào lòng Gấu Trắng để tìm hơi ấm.
Nhiệt độ xuống dưới không độ, nhưng trong “cái ổ” hỗn hợp giữa người và thú ấy, hơi ấm lan tỏa khiến cơn buồn ngủ trở nên ngọt ngào lạ kỳ.
Mãi đến sáu giờ, cả hai mới tỉnh giấc. Thiên Anh dứt khoát rời khỏi tổ ấm để chuẩn bị bữa sáng, trong khi Alisa vẫn lười biếng rúc vào lớp lông bụng của Thiên Lang, khẽ lầm bầm:
“Trong này ấm quá đi… Ước gì cứ mãi được ở như thế này.”
Thiên Anh đang bận rộn bên bếp, nghe vậy chỉ khẽ lắc đầu mỉm cười. Anh không đáp, chỉ lặng lẽ tận hưởng sự yên bình hiếm hoi này. Anh hiểu rõ, sau ngày hôm nay, có thể anh sẽ chẳng còn cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời thêm lần nào nữa.
Mười phút sau, bữa sáng thịnh soạn đã hoàn tất. Thấy Alisa vẫn còn đang “ngái ngủ” dưới bụng Thiên Lang, anh cười hỏi:
“Có định ăn sáng không? Xong cả rồi này, dậy đi con nhộng.”
Alisa từ từ mở mắt, mất vài giây mông lung cô mới tỉnh táo lại. Nhìn về phía anh, cô nở một nụ cười ngọt ngào:
“Anh mang lại đây đi, tôi lười ra ngoài quá à.”
Thiên Anh cạn lời, nhưng vẫn bưng khay đồ ăn tới gần tấm da thú. Bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng với bún thịt, cơm rang, canh sườn hầm khoai tây và không thể thiếu một cốc máu tươi đặc chủng cho cô.
Alisa chui ra khỏi ổ, ưỡn người đầy gợi cảm rồi nhìn khay đồ ăn với ánh mắt lấp lánh:
“Lâu lâu tôi mới làm biếng một bữa mà. Hì hì. Mà hôm nay có món gì ngon vậy?”
Anh không trả lời, chỉ tập trung nạp năng lượng. Một ngày mệt mỏi đang chờ phía trước, anh cần sức mạnh hơn là những lời tán gẫu. Alisa thấy mình bị phớt lờ thì phồng má ra vẻ bất mãn, nhưng trong lòng cô hiểu rất rõ sự nghiêm túc của anh lúc này.
Sau bữa sáng, Alisa đảm nhận việc rửa bát, còn Thiên Anh bắt đầu kiểm tra hành trang lần cuối. Anh lấy ra một chiếc ‘mặt nạ hạch tâm’ đặc biệt và đeo lên mặt. Ngay lập tức, diện mạo đầy sẹo và dữ tợn của anh biến mất, thay vào đó là gương mặt của một soái ca lạnh lùng.
Nhưng chiếc mặt nạ này không chỉ để hóa trang. Nó tích hợp cảm biến nhiệt, màng lọc khí độc và một lớp giáp mềm có khả năng chặn đứng phi tiêu hay đạn súng lục.
Alisa tiến lại gần, ngón tay thanh mảnh chạm vào bề mặt mặt nạ, kinh ngạc hỏi:
“Anh làm cái này từ chất liệu gì vậy? Sao nó giống hệt da người thế này?”
Thiên Anh cười đáp:
“Cô là con nít à? Cái gì cũng hỏi. Mọi ghi chép tôi đều để lại trong máy tính rồi, có thời gian thì đọc đi.”
“Đại mỹ nữ hỏi mà anh dám thái độ thế à?” Alisa hứ một tiếng.
Anh đeo balo lên vai, giọng nói trở nên trầm ổn:
“Bà mà là đại mỹ nữ thì chó cũng mặc váy rồi. Nghe này, ở nhà phải cẩn thận. Tôi để Bé Thanh ở lại với bà, tôi chỉ mang Thiên Lang và Gấu Trắng đi thôi.”
Sự đùa giỡn biến mất, Alisa im lặng tiến tới, tỉ mỉ chỉnh lại nếp áo cho anh. Cô đột ngột đấm mạnh một cái vào ngực anh, giọng hơi run:
“Cẩn thận đấy. Đừng có mà bỏ lại tôi một mình.”
Thiên Anh xoa đầu cô, ánh mắt dịu lại:
“Tôi không dễ chết vậy đâu. Ngược lại là cô đấy, tình hình không ổn phải rút ngay lập tức. Đừng có bướng bỉnh mà kéo theo Bé Thanh chết chùm.”
“Biết rồi! Hai chúng tôi sẽ ổn mà, anh đi đi kẻo muộn.”
Anh gật đầu, dẫn theo hai linh thú di chuyển qua đường hầm bí mật để ra ngoài. Thiên Anh ngồi trên lưng Gấu Trắng, kẻ tuy cấp thấp nhưng thừa sức chở anh chạy băng băng. Thiên Lang đi bên cạnh, ánh mắt sắc như dao cau liên tục quét qua các góc khuất.
Ra ngoài này chính là bước chân vào ‘thế giới hoang dã’. Ở đây chỉ có kẻ săn mồi và con mồi. Kể cả kẻ săn mồi nếu lơ là cũng sẽ sớm trở thành bữa tối của kẻ khác.
Khi đang di chuyển, Thiên Anh và Thiên Lang đồng thời cảm nhận được một luồng điện từ lạ. Cả hai cùng nhìn về một hướng. Cách đó ba dặm về phía Tây, một chiếc drone ngụy trang như tán lá đang lơ lửng quan sát.
Anh nheo mắt, khẩu súng năng lượng hạch tâm trên tay đã lên nòng từ bao giờ.
“Đoàng!”
Phát đạn xé gió bay đi. Thiên Anh thậm chí không cần nhìn lại kết quả.
“BÙM!”
Một tiếng nổ đanh gọn vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Anh cười gằn, giọng đầy mỉa mai:
“Muốn dùng drone đánh bom cảm tử sao? Bọn chúng không thể nghĩ ra trò nào mới mẻ hơn à?”