-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 152: ꧁༺ Một Ngày Yên Bình Nhưng Lại Không Bình Yên ༻꧂
Chương 152: ꧁༺ Một Ngày Yên Bình Nhưng Lại Không Bình Yên ༻꧂
—–o0o—–
Thiên Anh bật cười trước lời “dụ dỗ” đầy mùi thính của Alisa. Anh nheo mắt nhìn cô nàng, vẻ mặt đầy nghi hoặc:
“Thưởng hả? Bà lấy gì ra mà thưởng cho tôi?”
Alisa chống cằm, làm bộ suy nghĩ một chút rồi tinh quái đáp:
“Hôn ông một cái, thấy thế nào? Hời quá rồi còn gì!”
Cứ ngỡ đối phương sẽ đỏ mặt hay lúng túng, ai ngờ Thiên Anh đáp lại bằng một gáo nước lạnh buốt:
“Thôi dẹp đi! Đầy vi khuẩn ra đấy. Bây giờ đang thời kỳ dịch bệnh, tốt nhất là nên tránh tiếp xúc trực tiếp để bảo vệ sức khỏe.”
Alisa đứng hình mất ba giây. Cô không tin nổi vào tai mình. Một đại mỹ nhân như cô chủ động “ban thưởng” mà lại bị từ chối vì lý do… vệ sinh dịch tễ?
“Ông… Ông đi chết đi!” – Alisa nghiến răng, tung một cú đấm “yêu” vào ngực Thiên Anh rồi hậm hực đứng dậy đi thẳng vào bếp.
Thiên Anh nhìn theo bóng lưng đang bốc hỏa của cô, không quên bồi thêm một câu:
“Tiện thể làm cho tôi cái bánh mì kẹp thịt nhé Lam!”
“Còn lâu! Thích thì tự vào mà làm, tôi không rảnh!” Tiếng Alisa vọng ra từ phòng bếp, đầy vẻ dỗi hờn.
Nói thì nói vậy, nhưng đôi tay cô vẫn thoăn thoắt chuẩn bị nguyên liệu. Căn cứ chỉ có hai người, ăn một mình thì cô đơn, mà bỏ mặc cái tên “vô tâm” kia chết đói thì cô lại không nỡ. Dù vốn là tiểu thư không giỏi bếp núc, nhưng những ngày mạt thế đã tôi luyện cho Alisa kỹ năng nấu nướng “đủ dùng” tuy không đạt tầm đầu bếp nhưng hương vị cũng rất ra gì và này nọ.
Chẳng mấy chốc, một khay gồm tám ổ bánh mì kẹp thịt thơm phức được bưng ra. Alisa không quên ghé qua tủ lạnh lấy thêm một chai máu tươi để “bổ sung năng lượng” cho mình.
Thiên Anh nhìn thấy khay đồ ăn thì sáng mắt lên, nhưng khi nhìn kỹ ổ bánh mì của Alisa, anh không khỏi kinh ngạc. Đó không phải bánh mì kẹp thịt, mà là một khối thịt khổng lồ được kẹp bởi hai mẩu bánh mì tội nghiệp. Nào là thịt nướng, gan, tim, rau xanh… tất cả nhồi nhét đến mức ứ hự.
“Sao bà không bưng luôn cái nồi ra cho rồi? Nhìn cái bánh mì mà tôi thấy tội nghiệp cho cái vỏ bánh luôn đấy, nó sắp nổ tung tới nơi rồi.” Thiên Anh vừa cười vừa chọc.
Alisa lườm anh sắc lẹm:
“Thế ông có ăn không? Không ăn thì để tôi xử hết! Người ta đã cất công làm cho rồi còn lắm chuyện. Lần sau thì nhịn nhé!”
Thấy không khí có vẻ căng thẳng, Thiên Anh lầm bầm:
“Hôm nay sao dễ cáu thế? Lại tới tháng rồi à? Tôi nhớ phải vài ngày nữa mới tới chứ nhỉ, hay tôi nhớ nhầm?”
Alisa tức đến mức nghẹn lời, cô cầm lấy một ổ bánh mì nhét thẳng vào miệng Thiên Anh:
“Ông ăn đi rồi làm ơn im miệng giùm! Chuyện gì cũng nói ra được, đúng là cái đồ đáng ghét!”
Thiên Anh ngậm lấy cái bánh mì, chỉ biết cười hì hì. Anh nhận ra con gái đúng là sinh vật khó hiểu nhất vũ trụ: Lúc mình im lặng thì bảo mình vô tâm, lúc mình nói chuyện quan tâm (dù hơi thô) thì lại bảo mình im miệng. Nhưng thôi, có một người bạn đồng hành như thế này, cuộc sống trong căn hầm cũng bớt phần tẻ nhạt.
Trong không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng tivi và tiếng nhai bánh mì rôm rả. Sau một lúc, Alisa chủ động huých nhẹ vai anh:
“Những ngày tôi ngủ… có chuyện gì xảy ra không?”
Thiên Anh lắc đầu:
“Mọi thứ vẫn ổn. À, tôi mới thu nhận thêm một con Gấu Trắng.”
“Gấu Trắng? Thú biến dị cấp mấy?” Alisa tò mò.
“Yếu nhớt à!” Thiên Anh thản nhiên “Thấy nó cũng thông minh nên giữ lại làm bảo vệ thôi, chứ sức chiến đấu chắc còn chẳng bằng bà đâu.”
Alisa phồng má, có vẻ không hài lòng với cách so sánh này:
“Ông lại xem thường tôi rồi!”
Thiên Anh dùng tay bóp nhẹ cái má đang phồng lên của cô, cười nói:
“Hôm nay bà bị ‘chập mạch’ rồi. Ăn xong thì đi ngủ tiếp đi, khi nào bình thường lại hãy dậy.”
Nụ cười của Alisa bỗng chốc thu lại, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc của một chiến binh. Cô thở dài, giọng trầm xuống:
“Đôi khi phải hâm một chút cho đời bớt khổ… Mà nói thật đi, mấy ngày qua đã có chuyện gì? Tại sao tôi vẫn ngửi thấy mùi máu vương trên người ông? Ông bị thương à?”
Thiên Anh khựng lại. Sự tinh tế của Alisa vượt xa dự tính của anh. Hóa ra cú đấm lúc nãy của cô không chỉ để xả giận, mà còn để thăm dò phản ứng cơ thể của anh. Thấy không thể giấu, anh đành kể lại những trận truy sát và những nguy hiểm mình đã trải qua trong khi cô đang tiến hóa.
Alisa im lặng lắng nghe, đôi mắt hiện lên sự xót xa thầm kín.
“Xem ra thế giới này thực sự không muốn chúng ta sống sót. Cảm ơn ông nhé!. Không có ông… chắc tôi không còn đứng đây được nữa.”
“Cảm ơn khỉ gì, nghe xa lạ thế.” Thiên Anh cười xòa “Đã là đồng đội thì phải bảo vệ nhau chứ. Tôi đâu thể để ai động vào người của mình được.”
Alisa mỉm cười duyên dáng, trêu lại:
“Lâu lắm mới thấy ông nói được một câu ra hồn người đấy!”
“…”
…
Sau bữa sáng muộn, cả hai quyết định tự thưởng cho mình một ngày nghỉ ngơi. Không nghiên cứu, không chế tạo vũ khí, chỉ có sách và mạng internet.
Tuy nhiên, do đường truyền quốc tế đã bị cắt đứt, họ chỉ có thể truy cập vào diễn đàn ‘Thợ săn’ trong nước. Ngay khi vừa đăng nhập, một tiêu đề đỏ rực, nóng hổi đập ngay vào mắt:
[CẢNH BÁO CẤP ĐỘ THẢM HỌA: SINH VẬT BIẾN DỊ CẤP 9 XUẤT HIỆN TẠI THÀNH PHỐ ÁI DÂN!]
Đó là một con Bọ Ngựa biến dị. Qua những tấm ảnh mờ căm nhưng đầy ám ảnh, có thể thấy nó cao tầm 7 mét, toàn thân bao phủ bởi lớp vảy giáp màu bạc lạnh lẽo. Dưới ánh mặt trời, nó trông như một cỗ máy giết chóc bằng kim loại hơn là một sinh vật sống.
Sức mạnh của nó được mô tả là “vô tiền khoáng hậu”. Một cú vung càng của nó có thể chém bay nòng súng xe tăng dễ dàng như cắt một cọng cỏ. Quân đội và hiệp hội thợ săn đã phối hợp vây quét nhưng thất bại thảm hại, tổn thất vô số nhân mạng và trang bị mà chỉ khiến nó bị thương nhẹ.
Đọc đến đây, Alisa trầm mặc, đôi lông mày nhíu chặt:
“Tại sao bọn chúng có thể tiến hóa nhanh đến vậy? Nhân loại chúng ta, người mạnh nhất mới chỉ chạm tới cấp 6, vậy mà bọn chúng đã có cấp 9 rồi. Cứ đà này… chẳng mấy chốc con người sẽ rớt xuống đáy của chuỗi thức ăn mất thôi.”
Thiên Anh không đáp, nhưng ánh mắt anh nhìn vào con Bọ Ngựa bạc trên màn hình trở nên lạnh lùng và sâu hoắm. Một cuộc chạy đua vũ trang với thiên nhiên… đã bắt đầu từ lâu rồi.