-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 153: ꧁༺ Gắn Kết: Chúng Ta Ở Đâu Thì Nhà Ở Chỗ Đó ༻꧂
Chương 153: ꧁༺ Gắn Kết: Chúng Ta Ở Đâu Thì Nhà Ở Chỗ Đó ༻꧂
—–o0o—–
Thiên Anh khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm nhìn qua màn hình giám sát: “Ừm. Nhưng biết làm sao được, khả năng thích ứng của con người luôn có hạn. Bây giờ chúng ta chỉ có thể đặt cược vào khoa học, hy vọng những bộ não hàng đầu kia sớm tìm ra ‘phương thức tiến hóa cấp tốc’ mà thôi.”
Alisa lắc đầu, gương mặt xinh đẹp trở nên nghiêm túc lạ thường: “Khó lắm. Dù có tìm ra, nhiều khả năng họ cũng sẽ không công bố rộng rãi đâu. Nguyên nhân vì sao… có lẽ ông còn hiểu rõ hơn tôi.”
Thiên Anh nhếch môi, thở dài chua chát: “Dù sao kẻ chịu thiệt vẫn luôn là ‘dân đen’ còn những kẻ đứng trên đỉnh tháp vẫn sẽ sống sung sướng. Nếu thế giới này có sụp đổ, bọn họ chắc chắn là những kẻ cuối cùng phải bước xuống mồ.”
Alisa không đáp, chỉ nhìn ra bóng tối ngoài hầm trú ẩn. Từ cổ chí kim vốn đã vậy, khi loạn lạc nổ ra, người bình thường phải vật lộn với cái đói, cái chết, thì những kẻ nắm quyền vẫn ung dung tổ chức tiệc tùng, ra chỉ thị từ những căn phòng máy lạnh ấm áp.
Nàng biết rõ bản thân hiện tại không có sức mạnh, cũng chẳng có thế lực. Muốn giúp người là một chuyện, nhưng thực tế là ngay cả việc bảo toàn mạng sống nếu rời xa Thiên Anh cũng là một dấu hỏi lớn.
…
Hai ngày sau cuộc huyết chiến với ‘công hội sát thủ’ khu phía Bắc chìm vào một sự yên tĩnh kỳ lạ. Không còn những máy bay do thám lảng vảng, cũng chẳng có kẻ nào dám bén mảng tới gần khu vực ‘vùng xanh’ của Thiên Anh.
Sinh hoạt của anh vẫn diễn ra như một cỗ máy: tuần tra, học tập từ Mít Đặc và ăn cơm cùng Alisa. Dù sống chung dưới một mái nhà, nhưng cả hai thường bận rộn với đam mê riêng đến mức thời gian gặp mặt không quá một tiếng mỗi ngày. Thiên Anh thấy vậy cũng tốt, gặp nhau vừa đủ để thấy quý, chứ gặp suốt ngày chắc chẳng còn chuyện gì để nói ngoài súng đạn và xác thú.
Sáng ngày thứ ba, Bé Thanh (Mốc) chính thức kết thúc quá trình tiến hóa lần thứ năm. Ngoại trừ màu mắt trở nên sâu thẳm và sắc lạnh hơn, hình thái bên ngoài của nó không thay đổi nhiều. Thế nhưng, Thiên Anh có thể cảm nhận rõ ‘nội lực’ bên trong nó đã bùng nổ: sức mạnh cơ bắp, độ cứng của xương cốt và nồng độ độc tố đều tăng gấp đôi so với trước.
Đến chiều muộn cùng ngày, ‘vị vua’ của căn cứ Thiên Lang (Ki) cũng tỉnh giấc.
Khác với Bé Thanh, Thiên Lang có sự lột xác mạnh mẽ về hình thể. Bộ lông trắng muốt nay rực sáng như bạc, cơ bắp cuồn cuộn ẩn hiện sau lớp da dày, móng vuốt và răng nanh dài ra một vòng, tỏa ra ‘uy áp’ của một kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.
Vừa bước ra ngoài hít thở không khí, Thiên Lang đã bắt gặp Gấu Trắng đang ngậm một con dê nướng đi ngang qua. Không nói một lời, nó trực tiếp ‘trấn lột’ bữa tối của gã đàn em mới.
Gấu Trắng vốn là kẻ may mắn nhất thế giới mạt thế, nhưng khi đứng trước Thiên Lang, nó ngoan ngoãn như một chú cún con. Thiên Lang bảo nằm là nằm, bảo đi bằng hai chân là nó lóng ngóng thực hiện ngay lập tức. Thiên Anh quan sát qua drone, không khỏi bật cười khi thấy Gấu Trắng chính thức trở thành ‘tùy tùng’ trung thành của Thiên Lang.
Có sự bảo kê của Thiên Lang, Gấu Trắng dường như cũng được ‘lên đời’. Ánh mắt nó nhìn thế giới bắt đầu lộ ra hung quang, kiểu như: ‘Tao có đại ca rồi, đứa nào ngon thì nhào vô!’.
Thiên Lang bắt đầu dẫn theo đàn em đi tuần tiễu. Sau lần biến đổi này, nó mạnh đến mức có thể tát chết một con thú biến dị cấp 5 chỉ trong một cái chớp mắt. Tuy nhiên, nó vẫn giữ được sự tỉnh táo, chỉ quanh quẩn ở những địa bàn của các con thú cấp 6, cấp 7 sống riêng lẻ. Nó tuyệt đối tránh xa hang ổ của đám ‘Quỷ lùn xanh’ hay bầy biến dị nhân trung tâm – nơi có số lượng lên tới hàng vạn con.
…
Ba ngày sau khi Thiên Lang tỉnh lại, Mãng Xà Bang gửi đi thông điệp cuối cùng.
Lệ Vi thông báo rằng ngày mai, quân đội liên minh của cô và Chính Nghĩa Hội sẽ tiến vào khu vực phía Bắc. Thiên Anh chỉ cười nhạt, anh hiểu ý của Lệ Vi: cô không muốn có bất kỳ ‘hiểu lầm’ nào dẫn đến việc anh khai hỏa vào đoàn quân của cô.
Thiên Anh bước vào phòng thí nghiệm, nơi Alisa đang dọn dẹp đạo cụ. Nghe tin ngày mai sẽ bắt đầu cuộc tấn công vào ‘Tổ Nhện’ ở khu quân sự, Alisa ngẩn người hỏi:
“Vậy là chúng ta đi cả sao? Hay là một người ở lại canh giữ căn cứ?”
Thiên Anh ngạc nhiên nhìn cô: “Canh giữ cái gì? Ý Lam là muốn ở lại cái hầm này một mình hả?”
Alisa gật đầu: “Chứ sao nữa, nơi này là nhà của chúng ta mà.”
Thiên Anh bật cười, bước tới gần cô, giọng nói trầm ấm nhưng kiên định: “Hâm vừa thôi! Cái nhà này chỉ là đống sắt vụn nếu không có chúng ta ở bên trong. Nghe cho rõ đây: ‘Chúng ta ở đâu thì nhà ở chỗ đó’. Ngày mai, tôi, Thiên Lang, Bé Thanh và cả bà nữa… tất cả sẽ cùng đi.”