Chương 151: ꧁༺ Sống Thọ Nhất Trong Nhóm Bạn ༻꧂
—–o0o—–
Cùng khoảng thời gian này tại căn cứ của Thiên Anh.
Màn hình tivi lớn trong phòng khách không hề chiếu phim ảnh hay các chương trình giải trí cũ kỹ. Thay vào đó, nó đang truyền phát trực tiếp cảnh tượng đẫm máu từ các drone không người lái: cuộc thảm sát của nhóm Lệ Vi nhắm vào đàn biến dị nhân.
Thiên Anh tựa lưng vào ghế, nhả ra một vòng khói thuốc xanh mờ. Nhìn những xác chết nằm la liệt và cách phối hợp hỏa lực ngày càng nhuần nhuyễn của phái đoàn liên minh, anh khẽ mỉm cười. So với sự lúng túng của một tháng trước, kỹ năng hiệp đồng của họ đã có sự nhảy vọt đáng kể.
‘Xem ra bọn họ đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc tấn công vào tổ nhện.’ Anh trầm ngâm tự nhủ.
“Úi!” “BỊCH!”
Một tiếng động lạ vang lên ngay phía sau lưng khiến Thiên Anh giật mình quay lại. Trên sàn nhà, Alisa đang ngồi bệt, khuôn mặt xinh đẹp nhăn nhó vì đau đớn. Vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ tiến hóa dài ngày, thay vì một màn xuất hiện lộng lẫy, cô nàng lại tặng cho anh một cú “đo sàn” không thể thảm hơn.
Thiên Anh nhếch môi, cười trêu chọc: “Làm gì mà mới sáng ra đã ngồi thiền trên sàn nhà vậy?”
Alisa nhìn trân trân vào cái vỏ chuối nằm lăn lóc bên cạnh, cơn giận bùng lên: “Ông muốn tôi ngã chết à? Sao lại ném vỏ chuối giữa đường thế này?”
Thiên Anh cười ha hả: “Lúc nãy định ném vào thùng rác nhưng trượt tay. Tôi đang định đứng dậy nhặt thì bà lại lao ra. Mà mắt mũi bà để đâu, cái vỏ chuối to đùng thế kia mà không thấy, đúng là ‘có mắt như không’.”
Đang đau mông lại còn bị mắng, Alisa tức tối vồ lấy cái vỏ chuối ném trả. Thiên Anh giơ tay bắt gọn rồi đùa nghịch ném ngược lại phía cô. Chẳng biết ‘ma xui quỷ khiến’ thế nào, cái vỏ chuối trơn tuột rơi đúng vị trí Alisa vừa đặt tay xuống để đứng dậy.
“BỊCH!”
Lần thứ hai trong vòng chưa đầy hai phút, đại mỹ nhân Alisa lại nằm đo ván trên sàn. Thiên Anh tròn mắt kinh ngạc, anh thề là mình chỉ ném vu vơ, không ngờ độ chuẩn xác lại đạt mức ‘thần sầu’ đến thế.
Không để anh kịp giải thích, Alisa đã điên tiết vùng dậy, lao thẳng tới như một con mèo nhỏ bị dẫm phải đuôi, bắt đầu màn cào cấu túi bụi.
“Xin lỗi mà! Lúc nãy là vô tình thôi, tôi không cố ý!” Thiên Anh vừa cười vừa chống đỡ yếu ớt.
“Rõ ràng là ông cố ý! Tôi đấm chết ông này!”
Sau một hồi “vận động mạnh” để xả giận, Alisa thở hổn hển rồi nằm dài ra sofa, tự nhiên gối đầu lên chân Thiên Anh. Cô nàng nhìn anh ở khoảng cách gần, đôi mắt vẫn còn vương chút hờn dỗi:
“Nè nè! Sao thấy người ta tỉnh dậy mà không thèm hỏi thăm lấy một câu vậy? Tôi đợi ông lên tiếng nãy giờ rồi đấy.”
Thiên Anh cúi xuống nhìn cô. Ở góc độ này, bộ đồ mặc nhà “thiếu vải” của Alisa – áo hở rốn và quần ngắn bó sát – phô diễn trọn vẹn những đường cong thanh xuân đầy sức sống. Là một người đàn ông bình thường, lại còn sở hữu ‘nhãn quang’ nhạy bén, ánh mắt Thiên Anh không tự chủ được mà dừng lại nơi khuôn ngực phập phồng của cô.
“Còn nhìn nữa tôi móc mắt ông giờ!” Alisa phồng má cảnh báo.
Thiên Anh chẳng hề ra vẻ đạo đức giả, anh thẳng thắn thừa nhận: “Thì nó đập vào mắt tôi mà, không nhìn sao được. Tôi là đàn ông, có phải thái giám đâu mà bắt tôi làm ngơ trước cái đẹp.”
Alisa nghe vậy thì vừa buồn cười vừa tức: “Cũng biết mình là đàn ông cơ đấy! Thế sao không ga lăng chút nào vậy? Nếu là người khác, người ta đã sớm ân cần hỏi han sức khỏe tôi rồi.”
Thiên Anh quay lại nhìn tivi, giọng thản nhiên: “Có cần thiết phải làm trò đó không? Ngày nào tôi chẳng nhìn qua bà năm lần. Tình hình tiến hóa của bà thế nào, tôi là người rõ nhất, cần gì phải hỏi mấy câu vô nghĩa đấy.”
Cơn hậm hực trong lòng Alisa bỗng chốc tan biến. Câu nói khô khan của anh hóa ra lại chứa đựng sự quan tâm thầm lặng suốt thời gian qua. Một cảm giác ngọt ngào len lỏi trong tim, Alisa đột ngột đổi chủ đề:
“Này, ngày trước ông đã từng yêu ai chưa?”
Thiên Anh khựng lại. Phải mất vài giây anh mới tiêu hóa được câu hỏi mang tính ‘sát thương’ cao này. Anh nhìn vào hư không, trầm mặc hồi lâu: “Yêu sao? Thú thật, tôi cũng từng muốn thử, nhưng tôi thấy ‘sợ’.”
“Eo ơi! Sợ nữa cơ đấy, nghe nổi da gà quá.” Alisa trêu chọc “Ông nói điêu không biết ngượng mồm à? Nhìn cái mặt ông là tôi biết không phải dạng vừa rồi, chắc ngày xưa cũng có cả tá em qua tay rồi chứ gì?”
Thiên Anh đưa tay bóp mạnh hai má Alisa khiến miệng cô nàng chu lên: “Nói vớ vẩn gì thế? Ngày trước tôi cũng có ở cùng một vài cô gái, nhưng tình yêu còn chưa kịp chớm nở thì họ đều đã bỏ mạng cả rồi. Tính ra…”
Giọng anh bỗng chốc trở nên trầm buồn lạ thường:
“… Lam vẫn là người ‘sống thọ nhất’ trong số những cô gái từng ở bên cạnh tôi đấy.”
Nụ cười trên môi Alisa tắt lịm. Cô lặng người quan sát cảm xúc ẩn hiện trong đôi mắt lam nhạt kia, nhận ra anh không hề nói đùa. Một nỗi chua xót dâng lên trong lòng cô.
Hóa ra, cái khoảng cách mà Thiên Anh luôn cố tình giữ bấy lâu nay chính là một bức tường bảo vệ. Anh sợ ‘cái dớp’ của quá khứ, sợ rằng nếu lỡ bước thêm một bước, cô cũng sẽ tan biến như những người trước đó. Trái tim người đàn ông này đang cất giấu một nỗi sợ mang tên: ‘Mất đi người quan trọng’.
Alisa đấm nhẹ vào ngực anh, cố ý phá tan bầu không khí u ám: “Ông đang trù ẻo tôi chết sớm đấy à? Ông chưa chết thì tôi còn lâu mới đi nhé!”
Thiên Anh bật cười: “Tôi nói thật mà không tin. Tôi cũng mong bà sống lâu trăm tuổi lắm chứ, nhưng đời mà, lỡ may có gì thì cũng phải chịu thôi.”
“Phủi phui cái miệng ông đi!” Alisa trừng mắt “Bây giờ thì tôi hiểu sao chẳng có cô nào thèm rước ông rồi, ăn nói khó nghe thế thì ma nó thèm. Hừ! Mau vào bếp làm đồ ăn cho đại mỹ nhân đi!”
Thiên Anh ngạc nhiên: “Bà có chân có tay, tiến hóa xong khỏe như trâu mà còn sai tôi? Muốn ăn thì tự đi mà nấu, đồ có sẵn cả rồi đấy, lười vừa thôi.”
Alisa cạn lời trước cái sự “phũ” của anh. Cô đổi tông giọng, chuyển sang chế độ ngọt ngào lịm người, bám lấy cánh tay anh nũng nịu: “Làm giúp tôi đi mà… lát nữa tôi sẽ có ‘thưởng’ cho ông.”