-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 150: ꧁༺ Con Người - Sinh Vật Hung Tàn Bậc Nhất ༻꧂
Chương 150: ꧁༺ Con Người – Sinh Vật Hung Tàn Bậc Nhất ༻꧂
—–o0o—–
Chứng kiến cảnh tượng người lính bị hất văng, Bá Nam trầm giọng cảnh báo:
“Loại vũ khí này không phải ai cũng có thể chạm vào. Chỉ những người có thể lực vượt trội, thức tỉnh dị năng sức mạnh hoặc đạt cấp độ biến đổi đủ cao mới mong chế ngự được nó.”
Hắn nhìn bả vai bị trật khớp của đồng đội, tiếp lời:
“Bằng không, đừng nói là giết địch, bản thân sẽ bị nó phản chấn đến tàn phế trước.”
Đứng gần đó, Vũ Sư quét mắt qua đám đông, hô lớn:
“Đổi người! Ai tự tin đủ sức ‘chế ngự’ con quái thú bằng thép này thì bước lên. Nó sẽ thuộc về các anh cho đến khi chúng ta về tới căn cứ!”
Lời vừa dứt, hàng loạt tay súng hăng hái bước tới. Tuy nhiên, nhìn thấy vết thương rùng rợn của người trước, không ít kẻ đã chùn bước, tự biết lượng sức mình mà rút lui. Cuối cùng, những người đủ tiêu chuẩn cũng được tuyển chọn.
Nhưng, khống chế được súng chỉ là bước đầu. Việc bắn trúng mục tiêu lại là một ‘cực hình’ khác.
Độ giật của súng năng lượng vượt xa mọi quy luật vật lý thông thường. Những phát bắn đầu tiên nếu không găm thẳng lên trời thì cũng cày nát mặt đất dưới chân. Trong cái khó ló cái khôn, nhóm binh sĩ lập tức sáng tạo ra cách thức mới: hai người làm giá đỡ, một người trực tiếp siết cò.
“ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!”
Khi luồng hỏa lực đầu tiên bắt đầu đi vào quỹ đạo, sự phấn khích bùng nổ. Những viên đạn năng lượng xanh ngắt xé toạc màn sương, lao thẳng vào đám biến dị nhân đang lồng lộn tràn tới.
Nếu vũ khí thông thường chỉ có thể xuyên qua hai ba con biến dị cấp thấp, thì súng năng lượng lại ở một ‘đẳng cấp’ hoàn toàn khác. Một viên đạn ‘tụ lực’ có thể xuyên thấu hàng chục, thậm chí hàng trăm mục tiêu trên một đường thẳng. Ngay cả những con biến dị cấp cao với lớp da dày như thép cũng bị bắn thủng lỗ chỗ.
Kinh khủng nhất là bộ tản nhiệt hạch tâm. Dù xả vài trăm viên mỗi phút, nòng súng vẫn không hề biến dạng hay hư hại.
“ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!”
Sáu khẩu súng đồng loạt khai hỏa. Nhiệt lượng tỏa ra khủng khiếp đến mức không khí xung quanh vặn vẹo, hơi nóng phả vào mặt những người đứng gần khiến da thịt bỏng rát.
Cái giá phải trả cũng cực kỳ đắt. Chỉ sau vài phút, lòng bàn tay của những người bắn súng đều rách toạc, máu tươi thấm đỏ báng súng. Nhiều người đau đớn đến mức trật khớp tay, phải nghiến răng lùi lại để y tế can thiệp.
Nhưng hiệu quả mang lại thì không thể bàn cãi. Chỉ với sáu khẩu súng, cả một vùng tử địa đã được thiết lập.
Làn đạn dày đặc quét qua đến đâu, cây cối đổ rạp đến đó. Những con biến dị nhân hùng hổ xông lên đều bị ‘bốc hơi’ theo đúng nghĩa đen. Ngay cả những đại thụ bốn năm người ôm cũng bị đạn năng lượng xé toạc như mảnh giấy vụn.
Chỉ sau vài phút, dọc theo tuyến đường chỉ còn lại những đống thịt vụn và mùi khét nồng nặc. Thế nhưng, loài biến dị hiện tại không còn là lũ ‘mất não’ chỉ biết lao đầu vào chỗ chết.
Chúng bắt đầu biết dùng những mảng tường đổ, những phiến đá lớn để che chắn. Chúng biết phân tán đội hình, lách qua các góc khuất để hạn chế hỏa lực. Đây cũng là lý do khiến nhóm của Lệ Vi không thể chủ quan mà phải thiết lập cứ điểm vòng tròn.
Khi khoảng cách thu hẹp, vẫn còn hơn hai ngàn con biến dị nhân áp sát. Đối mặt với diện mạo gớm ghiếc và tiếng gầm rú rợn người ở cự ly gần, các binh sĩ không hề nao núng.
Tại tiền tuyến, ba bóng ma chiến tranh hiện ra: Bá Nam, Vũ Sư và Đình Mạnh. Với giáp bảo hộ hạch tâm cùng vũ khí năng lượng trong tay, họ giống như những con ‘mãnh hổ’ lạc vào giữa bầy linh cẩu. Ba người tựa lưng thành hình tam giác, tạo thành một cối xay thịt không kẽ hở.
Súng năng lượng trong tay họ nhả đạn nhịp nhàng. Khi một người thay đạn, hai người kia lập tức bù đắp hỏa lực. Những con biến dị cấp cao từng là nỗi khiếp sợ của cả hội, giờ đây chỉ cần một loạt đạn là biến thành cái sàng, gục ngã hàng loạt.
Khi quân số giảm xuống chỉ còn ba phần mười, nỗi sợ hãi cuối cùng cũng đánh bại bản năng khát máu của lũ biến dị. Chúng gầm lên những tiếng đầy tuyệt vọng rồi quay đầu tháo chạy.
Cuộc chiến kết thúc nhanh như khi nó bắt đầu. Bá Nam quệt vết máu trên mặt, quay sang hỏi Lệ Vi:
“Anh em bị thương nhiều không bang chủ?”
Lệ Vi nhìn quanh chiến trường, lần đầu tiên cô nở một nụ cười nhẹ nhõm:
“Ba mươi hai người bị thương, nhưng không có ai chết. Trường hợp tệ nhất cũng chỉ là mất một cánh tay.”
Bá Nam ngẩn người, sau đó bật cười sảng khoái. Bình thường, với một đợt tấn công quy mô thế này, ít nhất bốn năm anh em sẽ phải bỏ mạng. Kết quả hôm nay thực sự là một kỳ tích.
Lệ Vi lập tức hạ lệnh: một nửa ở lại chăm sóc thương binh, một nửa đi thu dọn ‘chiến lợi phẩm’.
Hàng ngàn thi thể biến dị nhân được quăng lên xe tải. Dù vẻ ngoài gớm ghiếc và mùi tanh nồng nặc hơn cả cá chết, nhưng đối với những con người đang bị cơn đói hành hạ, đây vẫn là một nguồn protein quý giá.
Chỉ cần thêm chút gừng, sả và lửa lớn, mọi thứ đều có thể trở thành thức ăn. Đến lúc này, bản chất của con người mới lộ rõ: họ không chỉ giết quái vật để tự vệ, mà còn biến chúng thành thực phẩm.
Từ biến dị nhân, biến dị thú đến quỷ cây hay thực vật ăn thịt… toàn bộ đều bị liệt vào thực đơn. Để sinh tồn, con người sẵn sàng trở thành sinh vật ‘hung tàn’ nhất, vượt xa mọi loài quái vật mà họ đang đối đầu. Bởi lẽ, khi đạo đức bị cái đói lấn át, thế giới này không còn gì là không thể ăn.