Chương 147: ꧁༺ Kẻ Buôn Vũ Khí Máu Lạnh ༻꧂
—–o0o—–
Nhìn bốn người đang rụt rè tiến lại gần, Thiên Anh khẽ nâng tách cafe còn nghi ngút khói, nở một nụ cười thản nhiên đến lạ lùng: “Lại đây, làm một cốc cafe cho tỉnh táo.”
Bốn người Lệ Vi, Vũ Sư, Đình Mạnh và Bá Nam chỉ biết gượng gạo đáp lại bằng những nụ cười méo mó. Thiên Anh nhếch môi, ánh mắt lam nhạt lướt qua vẻ kinh hồn bạt vía của họ. Anh biết họ đang nghĩ gì.
Vốn dĩ anh đã định dọn dẹp hiện trường tra tấn trước khi khách đến, nhưng rồi lại thôi. Thiên Anh tự cười giễu bản thân: anh vốn đã chọn con đường của một ác nhân, thì cần gì phải đeo lên chiếc mặt nạ nhân nghĩa giả tạo?
Thẳng thắn mà nói, anh giống như một đống phân bốc mùi, có che đậy thế nào cũng không giấu nổi sự thối rữa của linh hồn. Sống thật với sự tàn độc của mình, đối với Thiên Anh, còn dễ chịu hơn nhiều so với việc phải đóng kịch hai mặt đầy mệt mỏi.
Lệ Vi cố gắng trấn tĩnh, cô ngồi xuống chiếc ghế nhựa đối diện, đôi mắt không tự chủ được mà liếc nhìn những thân hình đang bị thiêu sống: “Bọn họ… là những sát thủ tối qua tấn công anh sao?”
Thiên Anh gật đầu, nhấp một ngụm cafe: “Ừm. Thật ra còn vài tên nữa, nhưng đồng bọn của chúng nhanh chân cứu đi mất. Vi này, cô có người quen nào trong đám này không?”
Lệ Vi khẽ giật mình, cô thành thật: “Có. Trước kia bang Mãng Xà từng hợp tác làm ăn với họ đôi lần.”
Cô ngập ngừng một chút rồi nhìn thẳng vào mắt Thiên Anh, giọng đầy cảnh giác: “Anh đang nghi ngờ tôi là kẻ đứng sau cuộc tập kích đêm qua sao?”
Thiên Anh chỉ cười mà không đáp. Sự im lặng đó như một lưỡi dao cứa vào dây thần kinh của Lệ Vi khiến cô nhướng mày, có phần gay gắt: “Anh thực sự nghi ngờ tôi? Lệ Vi tôi nhìn giống hạng tiểu nhân đâm sau lưng đồng minh thế sao?”
“Đừng phản ứng thái quá thế chứ,” Thiên Anh thong thả đáp. “Tôi đã nói gì đâu, toàn là cô tự suy diễn đấy chứ.”
“Nhưng ánh mắt của anh rõ ràng là…”
“THA CHO TÔI! TÔI NÓI… TÔI SẼ NÓI HẾT! ĐỪNG ĐỐT TÔI NỮA!”
Một tiếng gào thét xé tâm can vang lên cắt ngang cuộc đối thoại. Nữ sát thủ trên ván gỗ – người vốn sở hữu nhan sắc kiều diễm – giờ đây trông chẳng khác gì một miếng heo quay cháy sạm, da thịt nứt toác vì sức nóng của cồn và mật ong.
Thiên Anh quay lại, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một vật phẩm lỗi: “Nói nhanh đi. Nếu tin tức có giá trị, tôi sẽ cho cô một nhát súng dứt khoát, kết thúc sự đau đớn này.”
Nữ sát thủ hổn hển trong cơn tuyệt vọng: “Là… phó hội trưởng bang Búa Rìu. Hắn sai chúng tôi đến giết anh… Hắn đang giữ em trai tôi làm con tin, tôi không còn lựa chọn nào khác…”
Thiên Anh nghe xong, khẽ thở dài đầy vẻ đồng cảm: “Vì người thân mà bất chấp hiểm nguy, quả là đáng quý. Cô yên tâm đi, sau khi cô chết, tôi sẽ sớm tiễn em trai cô xuống gặp chị nó. Hai chị em sẽ sớm được đoàn tụ ở thế giới bên kia.”
Câu nói nhẹ tênh của Thiên Anh khiến bốn vị khách ngồi đó lạnh thấu xương tủy. Đây không còn là người nữa, đây chính xác là một con quỷ tái thế.
Nữ sát thủ trợn tròn mắt, gào lên trong đau đớn tột cùng: “KHÔNG! Đừng giết nó! Nó không có tội gì cả! Tha cho nó đi!”
Thiên Anh thản nhiên rút khẩu súng lục năng lượng, kiểm tra ổ đạn: “Nó đúng là không có tội, nhưng nó lại không may có một người chị như cô. Đó gọi là số phận bất hạnh.”
Họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào đầu người phụ nữ. Đúng lúc này, Lệ Vi lên tiếng, giọng nói có phần run rẩy nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh: “Thiên Anh! Chúng ta thương lượng một chút được không?”
Thiên Anh liếc mắt nhìn lại. Luồng sát khí đặc quánh trong đôi mắt lam khiến Lệ Vi cảm thấy linh hồn mình như bị đông cứng. Theo bản năng, cô né tránh ánh nhìn của anh, lí nhí đáp: “Nếu anh không muốn… thì coi như tôi chưa nói gì.”
“Có chuyện gì thì cứ nói, tôi cũng đâu có ăn thịt cô,” Thiên Anh thu súng, cười nhạt.
Lệ Vi thầm mắng trong lòng: “Anh không ăn thịt, anh chỉ nhai xương thôi, đồ quái vật!”.
Tuy nhiên, ngoài mặt cô vẫn nghiêm túc: “Anh bán lại ba tên sát thủ tàn phế này cho tôi được không?”
Thiên Anh nhướng mày đầy thú vị: “Mua ba cái xác không hồn này về để ám sát tôi sao?”
Lệ Vi lắc đầu lia lịa: “Không phải! Tôi chỉ nghĩ bọn họ còn giá trị khai thác khác. Nếu anh không muốn thì thôi.”
“Thật ra tôi định nướng chín bọn nó cho Gấu Nhỏ ăn sáng,” Thiên Anh liếc nhìn con gấu trắng đang chầu chực bên cạnh, “nhưng nghe cô nói vậy, tôi thấy bán cho cô có lãi hơn. Được thôi, ba mạng này thuộc về cô, giá cả tính sau.”
Lệ Vi thở phào, cô nhanh chóng đứng dậy, thi triển năng lực thức tỉnh vừa mới đạt được để dập lửa và cầm máu cho ba kẻ tội nghiệp. Chứng kiến luồng sáng dị năng từ tay Lệ Vi, Thiên Anh ngạc nhiên:
“Ồ! Mới thức tỉnh à?”
Lệ Vi mỉm cười khiêm tốn: “Ừm, mới cách đây vài hôm thôi. Mong tiền bối đừng chê cười.”
“Cười gì chứ, tôi còn chưa thức tỉnh được đây này,” Thiên Anh chân thành nói. “Chúc mừng Vi đã chính thức bước vào hàng ngũ người thức tỉnh.”
Lệ Vi lắc đầu, không tin nổi: “Anh lại đùa tôi. Một kẻ tư chất kém như tôi còn thức tỉnh được, người mạnh như quái vật như anh mà chưa thức tỉnh sao? Chắc chắn anh đang giấu nghề rồi.”
Thiên Anh nhún vai bất đắc dĩ: “Sao tôi nói thật mà chẳng ai tin nhỉ?”
“Vì lời nói của anh chẳng có chút đáng tin nào cả!” Lệ Vi đáp thẳng thừng. Trong mắt cô, việc một kẻ nghiền nát hàng trăm sát thủ trong một đêm mà bảo mình chưa thức tỉnh thì đúng là chuyện cười thiên hạ.
Sau màn dạo đầu đẫm máu, đôi bên bắt đầu tiến vào mục đích chính: Giao dịch vũ khí.
Thiên Anh đưa ra sáu bộ trang bị gồm súng và giáp năng lượng. Tuy nhiên, anh chỉ đưa ra hàng loại “Tốt” – đủ để áp đảo thú biến dị nhưng vẫn kém xa hàng “Hoàn mỹ” mà anh và gia đình đang sử dụng.
Làm người ai cũng có tư tâm, Thiên Anh thừa hiểu sợi dây lợi ích này rất mong manh. Nếu một ngày họ trở mặt, anh không muốn mình bị giết bởi chính món vũ khí do mình chế tạo ra.
Cái giá mà Thiên Anh đưa ra khiến cả phái đoàn liên minh phải nghiến răng: hàng núi tài liệu nghiên cứu, tinh hạch và xương cốt thú biến dị cấp cao loại hiếm. Tỷ lệ trao đổi cao gấp hàng ngàn lần giá trị nguyên liệu gốc.
Đây thực sự là một vụ “chặt chém” ngang nhiên, nhưng vì là hàng độc quyền, Chính Nghĩa Hội và Mãng Xà Bang không còn cách nào khác ngoài việc cắn răng chấp nhận. Với họ, những món vũ khí này chính là tấm vé để tồn tại trong kỷ nguyên thảm khốc này.