Chương 146: ꧁༺ Vương Tọa Của Quỷ ༻꧂
—–o0o—–
Buổi sáng ngày hôm sau.
Ánh mặt trời nhợt nhạt của mùa đông mạt thế lười biếng rải trên mặt tuyết. Thiên Anh vẫn thức dậy đúng giờ, bắt đầu bài tập thể dục cường độ cao như bao ngày khác. Những tiếng súng và khói lửa kinh hoàng đêm qua dường như chẳng hề để lại bất kỳ gợn sóng nào trong nhịp sinh hoạt kỷ luật của anh.
Sau khi kết thúc vòng chạy, Thiên Anh cùng con gấu trắng ngồi trước cửa hầm chuẩn bị bữa sáng. Tiện tay, anh lôi ba vật mẫu bắt được đêm qua ra để xử lý.
Trong số ba sát thủ hạch tâm bị tóm gọn, có hai nữ và một nam. Tuy nhiên, dưới nhãn quan của Thiên Anh, kẻ thù không có giới tính, chỉ có kẻ chết và kẻ sắp chết. Anh lạnh lùng lột sạch trang bị của chúng, đóng đinh cả ba vào ba tấm ván gỗ lớn dựng đứng ngay trước lối vào căn cứ.
Dù đã dùng đủ mọi biện pháp tra tấn tinh thần, nhưng ba kẻ này vẫn giữ thái độ im lặng chết chóc, đến cái tên cũng không chịu hé nửa lời. Thiên Anh cũng chẳng buồn tức giận, sự kiên nhẫn của một sát thủ cho phép anh bình thản đối mặt với sự cứng đầu này.
Anh khẽ nhếch môi, cầm con dao găm năng lượng lên, chậm rãi lạng một vài miếng thịt trên cơ thể những kẻ đang bị đóng đinh. Tiếp đó, anh rắc thêm chút muối tiêu và hạt điều vào vết thương của chúng như thể đang sơ chế nguyên liệu. Đám sát thủ dù gan góc đến đâu cũng phải nhăn mặt vì đau đớn, nhưng tuyệt nhiên không một tiếng kêu rên.
Thiên Anh nhìn con gấu trắng đang ngồi chầu chực, vỗ nhẹ đầu nó: “Ngồi yên đó, hôm nay tao đãi mày món thịt nướng đặc biệt.”
“XÈO… XÈO…!”
Mùi thịt nướng quyện với hương gia vị bốc lên ngào ngạt. Thiên Anh lật nhẹ miếng thịt trên vỉ, sau đó ném cho con gấu trắng một miếng chín tái. Con thú nuốt chửng trong nháy mắt rồi nhìn trân trân vào ba “ngọn nến người” trên ván gỗ với ánh mắt thèm thuồng.
Thiên Anh cười nhạt: “Mày thích à? Được, tao sẽ làm món nướng mật ong cho mày. Vào hầm lấy cho tao thùng mật với cái chổi quét sơn ra đây.”
Con gấu trắng như hiểu ý, hăm hở chạy vào hầm rồi quay ra với một thùng mật ong rừng hai mươi lít. Thiên Anh bắt đầu pha chế hỗn hợp gia vị sền sệt, rồi thong dong quét từng lớp lên cơ thể ba tên sát thủ.
Ánh mắt anh lúc này hoàn toàn trống rỗng, không một chút gợn sóng hay đồng cảm. Nhiều kẻ sẽ gọi anh là ác quỷ, nhưng Thiên Anh hiểu rõ đạo lý của thế giới này: Nếu đêm qua anh thất bại, Alisa sẽ trở thành đồ chơi cho kẻ khác, Ki và Mốc sẽ bị lột da nấu thịt. Kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm mồi, sự nhân từ chỉ dành cho những kẻ đã nằm dưới nấm mồ.
“KHẶC… KHỤ…!”
Lớp mật ong sền sệt chảy vào mũi, vào miệng khiến ba tên sát thủ nghẹt thở, cơ thể chúng bắt đầu co giật dữ dội. Thiên Anh cảm thấy sự cử động này làm lớp gia vị không thấm đều, anh định đi lấy thuốc tê nhưng lại thấy quá tốn kém. Anh liền rút bộ kích điện cao thế ra.
“ĐẠCH… ĐẠCH… ĐẠCH…!”
Dòng điện cực mạnh khiến ba cái xác giãy nảy lên rồi lịm đi hoàn toàn. Thiên Anh hài lòng gật đầu, đổ nốt chỗ nước gia vị vào miệng chúng rồi châm lửa đốt cồn.
“PHỪNG…!”
Lửa cháy lên, tiếng mật ong sôi tí tách và tiếng da thịt bị thiêu đốt tạo thành một âm thanh quái dị.
“RẦM… RẦM…!”
Giữa lúc bữa sáng của con gấu trắng đang dọn ra, tiếng động cơ gầm rú vang lên từ phía xa. Thiên Anh không ngẩng đầu, anh thong thả rót cho mình một tách cafe nóng, ngồi trên chiếc ghế bành nhìn về phía đoàn xe đang tiến tới.
Đó là phái đoàn của Chính Nghĩa Hội và Mãng Xà Bang với hơn hai mươi xe quân sự cùng hai trăm tay súng tinh nhuệ. Tuy nhiên, khi cách căn cứ năm trăm mét, toàn bộ đoàn xe đột ngột dừng lại như gặp phải một bức tường vô hình.
Vũ Sư, Đình Mạnh (Chính Nghĩa Hội) cùng Lệ Vi và Bá Nam (Mãng Xà Bang) bước xuống xe. Họ tự mình đi tới để thể hiện sự chân thành, không mang theo lính bảo vệ. Thế nhưng, khi chỉ còn cách Thiên Anh năm mươi mét, cả bốn người đồng loạt chết đứng.
Một cảnh tượng hãi hùng hiện ra trước mắt: Thiên Anh đang ngạo nghễ ngồi nhâm nhi cafe sáng, phong thái ung dung như một quý tộc. Ngay bên cạnh anh là ba “ngọn đuốc sống” đang bốc hỏa âm ỉ, mùi khét nồng nặc quyện với mùi cafe thơm dịu tạo nên một bầu không khí rợn người.
Đình Mạnh và Bá Nam – hai cao thủ lần đầu tiếp xúc với Thiên Anh – cảm thấy toàn thân run rẩy, máu trong người như đông cứng lại. Ánh mắt lam nhạt của Thiên Anh lướt qua họ, lạnh lẽo và sắc lẹm như một lưỡi dao vừa rút ra khỏi bao.
Cái tên “Con Quỷ Phương Bắc” đêm nay chính thức trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất trong cuộc đời họ.