Chương 145: ꧁༺ Mưa Lửa Tẩy Lễ ༻꧂
—–o0o—–
Bảy tên sát thủ hạch tâm của Công hội Lĩnh Nam đang di chuyển thần tốc thì đột nhiên khựng lại. Một luồng điện xẹt qua sống lưng – bản năng của những kẻ thường xuyên đứng trên ranh giới sinh tử mách bảo bọn chúng rằng: Tử thần đã giương liềm.
Bọn chúng không chút do dự, đồng loạt thực hiện những cú lộn người điêu luyện trên mặt đất.
“PHẬP! PHẬP!”
Ngay tại vị trí chúng vừa đứng, những viên đạn siêu thanh găm xuống, tạo thành những cái hố sâu hoắm, đất đá văng tung tóe. Nguyễn Đại và Lê Hoàng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, bọn chúng chưa kịp hoàn hồn thì một âm thanh chói tai khác đã xé toạc bầu trời đêm.
“DÍU… DÍU…!”
Âm thanh đó không phải tiếng súng, mà là tiếng rít của không khí bị xé nát bởi vật thể bay tốc độ cao. Cả bảy tên sát thủ ngước nhìn lên, và ngay lập tức, đồng tử của chúng co rụt lại vì kinh hãi.
“CHẾT TIỆT! CHÚNG TA RƠI VÀO TỔ PHỤC KÍCH RỒI! CHẠY MAU!” Nguyễn Đại gào lên tuyệt vọng.
“ẦM! ẦM! ẦM…!”
Lời gã vừa dứt, hàng chục đầu đạn nhỏ từ trên cao trút xuống như mưa rào. Mỗi phát nổ lập tức biến một vùng đất thành hố sụt, sóng xung kích hất tung mọi thứ. Ngay tại tâm chấn, những cột lửa khổng lồ hình nấm bốc cao hàng trăm mét, thiêu rụi mọi kiến trúc đổ nát và cây cối xung quanh thành tro bụi.
Khu phía Bắc bỗng chốc biến thành một hỏa ngục rực đỏ giữa màn đêm. Sức nóng khủng khiếp cắn nuốt toàn bộ không gian, không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho sự sống sót.
“ẦM! ẦM! ẦM…!”
Đợt tên lửa thứ nhất vừa dứt, đợt thứ hai và thứ ba lại tiếp nối, dội xuống như muốn san phẳng mặt đất. Cả thành phố Nội Hà rung chuyển kịch liệt trong cơn chấn động địa chất nhân tạo. Từ những khu vực xa xôi, người ta có thể nhìn thấy bầu trời phương Bắc sáng rực như có một mặt trời thứ hai vừa mọc lên.
Chứng kiến màn hủy diệt tàn khốc này, thủ lĩnh của các thế lực lớn đều cảm thấy da đầu tê dại. Những kẻ tham gia vào âm mưu đánh lén đêm nay giờ đây chỉ còn biết run rẩy. Bọn họ bàng hoàng nhận ra, nếu Thiên Anh dùng thứ hỏa lực này để “hỏi thăm” căn cứ của mình, thì cái giá phải trả sẽ là sự diệt môn.
…
Tại một tòa nhà cao tầng phía Tây thành phố.
Ngô Quân Hùng và Lê Diệp Phàm hạ ống nhòm xuống, gương mặt cả hai đều không giấu nổi sự bàng hoàng.
Quân Hùng tặc lưỡi, giọng run run: “Không biết là phe nào mà lại huy động được vũ khí hạng nặng tầm cỡ này. Đây thực sự là một cuộc thảm sát.”
Diệp Phàm híp mắt nhìn những cột khói đen cuồn cuộn phía xa, trầm giọng khẳng định: “Tám chín phần là món quà của Kẻ Thống Trị Phương Bắc rồi. Anh nhìn xem, hỏa lực tỏa ra từ trung tâm căn cứ và rải đều khắp các hướng tiến quân. Nếu là kẻ tấn công, hỏa lực sẽ chỉ tập trung vào một điểm duy nhất. Tên đó… thực sự là một kho vũ khí di động.”
Quân Hùng gật đầu, trong lòng dấy lên sự kiêng dè tột độ: “Không biết kẻ nào đen đủi chọc vào gã tối nay. Anh có đoán ra được phe nào không?”
“Chịu thôi, Nội Hà giờ loạn quá. Nhưng muốn biết chính xác thì sáng mai chúng ta cứ đến đó viếng thăm là rõ,” Diệp Phàm nở nụ cười đầy ẩn ý.
Quân Hùng nhướng mày: “Đến đó sao? Không vui đâu nhé, lỡ gã hiểu lầm chúng ta có liên quan thì sọ chúng ta nát như mấy quả tên lửa kia đấy.”
Diệp Phàm nhún vai: “Vậy thì đừng để gã hiểu lầm, thế thôi.”
…
Tại hiện trường khu phía Bắc.
Thiên Anh đứng trên ngọn cây, thu súng lại. Nhìn chiến trường hoang tàn bên dưới, anh khẽ thở dài, vẻ mặt không mấy hài lòng.
“Làm sao lại thở ngắn than dài thế?” Mít Đặc trong não bộ hiếu kỳ hỏi.
“Mấy quả tên lửa tự chế này… uy lực vẫn còn kém quá,” Thiên Anh buồn rầu đáp. “Tốc độ bay chậm, độ chính xác cũng chỉ ở mức tương đối. Gặp phải những cường giả thực sự, chúng dễ dàng bị bắn hạ hoặc né tránh. Thứ này chắc chỉ dùng để dọa người hoặc quét sạch đám quái vật tép riu.”
Mít Đặc hừ một tiếng: “Anh đòi hỏi cao quá rồi. Với đống nguyên liệu rác rưởi như bột xương thú và bột tinh thạch tạp chất mà đòi làm tên lửa hành trình sao? Nhưng bù lại, chúng ta có số lượng lớn. Chế tạo dễ, nguyên liệu lại dồi dào, dùng để ‘rải thảm’ là quá chuẩn rồi.”
Thiên Anh gật đầu, lòng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút: “Cũng đúng, chỉ với năm ngày nghiên cứu và chế tạo theo bản vẽ của mày mà có thành tựu thế này cũng tạm chấp nhận được.”
Loại tên lửa này là bước đột phá mới của Thiên Anh. Hạch tâm nổ được làm từ hỗn hợp bột tinh thạch và đất hiếm, tạo ra sức công phá diện rộng lên tới hai trăm mét. Nếu trận chiến với quỷ lùn xanh diễn ra vào lúc này, anh chỉ cần ngồi một chỗ nhấn nút là xong chuyện.
“VÈO!”
“BỊCH!”
Thiên Anh gieo mình xuống đất nhẹ nhàng như một chiếc lá. Anh không vội vã, mà khoác lên mình chiếc áo choàng tàng hình, lặng lẽ áp sát khu vực biển lửa để kiểm tra kết quả.
Dù tin tưởng vào hỏa lực rải thảm, nhưng bản năng của một sát thủ buộc anh phải xác nhận tận mắt. Thật kỳ lạ, giữa những đống đổ nát đang cháy rừng rực, anh không tìm thấy xác của bảy tên cao thủ lúc nãy.
Thiên Anh nhíu mày: “Vậy mà vẫn có kẻ chạy thoát được sao? Khá khen cho khả năng sinh tồn của chúng.”
Nhưng đó chỉ là phỏng đoán ban đầu. Thực tế thê thảm hơn nhiều. Ngoại trừ tên cao thủ mạnh nhất kịp dùng bí thuật tháo chạy, những kẻ còn lại đều đã tàn phế. Kẻ cụt tay, người đứt chân, nằm thoi thóp giữa những khe đá đổ nát.
Thiên Anh như một tử thần vô hình, lướt đi trong đám cháy. Cuối cùng, anh tóm gọn được ba tên sát thủ vẫn còn hơi thở. Anh không kết liễu chúng ngay lập tức, mà thô bạo lôi cổ bọn chúng trở về căn cứ để thẩm vấn.
Ánh mắt Thiên Anh lạnh lẽo nhìn về phía bóng tối: “Muốn chơi thì tôi chơi tới cùng. Để xem sau khi cậy miệng ba đứa này ra, kẻ nào sẽ là mục tiêu tiếp theo.”