-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 144: ꧁༺ Tuyệt Diệt Tầm Xa: Cơn Mưa Hỏa Tiễn ༻꧂
Chương 144: ꧁༺ Tuyệt Diệt Tầm Xa: Cơn Mưa Hỏa Tiễn ༻꧂
—–o0o—–
Trong khi toán quân hỗn tạp đang tháo chạy tán loạn như đàn kiến vỡ tổ, thì giữa màn đêm tĩnh mịch, có hai cái bóng đang lướt đi với tốc độ kinh hồn, âm thầm ngược dòng tìm về vị trí hỏa lực của Thiên Anh.
Đó là hai cao thủ đỉnh cấp, phó hội trưởng của Công hội sát thủ Lĩnh Nam danh tiếng. Nguyễn Đại và Lê Hoàng không chỉ là những kẻ biến đổi cấp cao mà còn sở hữu bộ kỹ năng sinh tồn thượng thừa: năng lực nhìn đêm và khả năng trực giác nguy hiểm. Họ dễ dàng uốn mình né tránh những dải năng lượng chết chóc từ xa dội tới.
Với nhãn thuật đặc biệt, bầu trời đen đặc trong mắt họ hiện lên những vạch màu xanh lá mờ nhạt – đó chính là quỹ đạo của các viên đạn siêu thanh. Dù chúng chỉ tồn tại trong vài giây ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để hai gã sát thủ lão luyện này lần ra dấu vết của “tử thần”.
Lướt đi hơn ba cây số trong chớp mắt, Nguyễn Đại không khỏi rùng mình, giọng lạc đi vì kinh ngạc: “Rốt cuộc cái tên quái thai này đang đứng ở đâu? Chúng ta đã thu hẹp khoảng cách đáng kể, vậy mà vẫn chưa thấy bóng dáng hắn. Nhãn lực của hắn phải đạt đến mức độ nào mới có thể bắn tỉa từ tầm xa phi lý như vậy?”
Lê Hoàng nén cơn đau nơi lồng ngực do áp lực không khí, trầm giọng đáp: “Tôi không biết. Kẻ thức tỉnh được năng lực xạ kích thế này quả thực là nỗi ác mộng cho bất kỳ ai. Công bằng mà nói, khả năng của hắn đã vượt qua mọi giới hạn mà tôi từng biết.”
“Vèo! Vèo…!”
Những dải năng lượng vẫn tiếp tục xé toạc màn đêm. Nguyễn Đại nhíu mày: “Hắn phát hiện ra chúng ta chưa?”
Lê Hoàng gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo: “Chắc chắn rồi. Có điều hắn đang bận rộn ‘dọn dẹp’ lũ gà con chạy loạn kia nên chưa rảnh tay tiếp đãi chúng ta. Hắn muốn thanh trừng sạch sẽ những kẻ yếu, sau đó mới dồn toàn lực đối phó với những kẻ thực sự có sức nặng.”
Họ không hề biết mình đã nhầm.
Thiên Anh vốn không có ý định “giết gà” trước. Bản tính cẩn thận của một sát thủ luôn nhắc nhở anh phải tiêu diệt những mối đe dọa lớn nhất trước tiên. Chẳng qua, tốc độ và quỹ đạo di chuyển của Nguyễn Đại và Lê Hoàng quá lắt léo, khiến tỉ lệ bắn trúng ở khoảng cách mười dặm trở nên bấp bênh. Thiên Anh chọn cách chờ đợi, để chúng tự dấn thân vào “tầm ngắm vàng”.
Hiện tại, có tổng cộng bảy cao thủ đang lầm lũi tiến về phía ngọn đại thụ của Thiên Anh. Trong khi lũ quân cờ thí đang cong đuôi chạy trốn, bảy kẻ này lại thể hiện một ý chí thép, quyết tâm tìm ra tung tích kẻ nổ súng.
Thiên Anh ngồi trên cành cao, nhàn nhã lấy ra một điếu xì gà. Anh bình tĩnh chờ đợi kẻ đầu tiên bước vào bán kính bảy dặm xung quanh mình. Ở khoảng cách mười dặm, tỉ lệ trúng chỉ là 2% nhưng ở bảy dặm, con số đó tăng vọt lên 10%. Với Thiên Anh, chừng đó là quá đủ để bắt đầu trò chơi sinh tử.
Mít Đặc trong não bộ bỗng cảm khái lên tiếng: “Tiềm lực của con người quả thật là một ẩn số kỳ vĩ. Tôi không thể hiểu nổi làm sao anh có thể thực hiện những phát bắn ngoài mười ngàn mét giữa đêm tối và gió lốc thế này. Theo logic máy móc, đó là nhiệm vụ bất khả thi. Tôi từng nghĩ anh ăn may, nhưng giờ tôi phải cúi đầu trước bản lĩnh của anh.”
Thiên Anh nhả ra một vòng khói xám, khẽ cười: “Chẳng phải mày nói con người là kiệt tác của tạo hóa sao? Kiệt tác thì phải có sự độc bản. Đó là thứ mà thuật toán hay những con chíp tuyệt đối của mày không bao giờ mô phỏng được.”
“Hỏi thật, anh làm thế nào?” Mít Đặc vẫn tò mò. “Mục tiêu từ xa chỉ nhỏ như một hạt đậu giữa biển đêm.”
“Kinh nghiệm và linh cảm,” Thiên Anh điềm nhiên đáp. “Khi mày làm một việc gì đó đến mức cực hạn, cơ thể sẽ sản sinh ra một loại giác quan thứ sáu. Linh cảm sẽ mách bảo mày rằng phát đạn đó nhất định sẽ trúng, dù logic có bảo là không. Linh cảm biến điều không thể thành có thể.”
Mít Đặc thoáng buồn: “Tôi không có thứ đó.”
“Đừng lo, biết đâu khi mày hoàn thiện tư duy, mày cũng sẽ có linh cảm của riêng mình.” Thiên Anh an ủi, rồi ánh mắt anh chợt đanh lại khi nhìn thấy những đốm nhiệt trên màn hình radar thu nhỏ. “Bọn chúng vào vị trí rồi. Mít Đặc, chuẩn bị thử nghiệm hệ thống phòng thủ cải tiến đi. Xem xem hỏa lực của chúng ta đối phó với cao thủ sẽ hiệu quả đến mức nào.”
Dứt lời, Thiên Anh bóp tắt điếu xì gà, lấy ra một thiết bị điều khiển hạch tâm. Anh mở khóa, ngón tay lướt nhanh trên các phím lệnh.
“ẦM… ẦM… ẦM!”
Từ mặt đất khô cằn xung quanh cứ điểm, ba tháp súng năng lượng đồ sộ trồi lên, xoay nòng khóa mục tiêu tự động. Cùng lúc đó, dàn ống phóng tên lửa tầm trung rít lên những âm thanh khô khốc.
Thiên Anh ban đầu định tự tay kết liễu bọn chúng, nhưng anh nghĩ lại, một cuộc thảm sát thủ công là chưa đủ để gieo rắc sự khủng hoảng. Anh muốn chúng phải tận mắt chứng kiến một sức mạnh áp đảo hoàn toàn, để từ nay về sau, chỉ cần nghe thấy cái tên “Phía Bắc” chúng sẽ phải run rẩy từ trong xương tủy.
Anh liếm nhẹ vành môi, thanh âm trầm đục tỏa ra sát ý ngút trời: “Giờ lành đã điểm. Tiễn các bé về trời thôi!”
“VÈO! VÈO! VÈO…!”
Hàng chục quả tên lửa xé toạc bầu trời đêm, lao vút lên cao. Ở đỉnh quỹ đạo, mỗi quả tên lửa bất ngờ phân tách thành năm đầu đạn nhỏ hơn, tạo thành một cơn mưa lửa MIRV bao trùm lấy khu vực của bảy cao thủ. Chiến thuật rải thảm bắt đầu. Cả một vùng trời Nội Hà bừng sáng, chuẩn bị cho một cuộc hủy diệt không kẽ hở.