Chương 148: ꧁༺ Phép Thử Thực Lực ༻꧂
—–o0o—–
Sau khi phái đoàn kiểm tra xong chất lượng vũ khí và áo giáp năng lượng, bầu không khí căng thẳng ban sáng dần được thay thế bằng sự hài lòng lộ rõ trên khuôn mặt mỗi người. Đoàn xe của liên minh bắt đầu bốc dỡ hàng tấn nguyên liệu quý hiếm xuống gần cổng cứ điểm.
Thiên Anh không vội vã. Trước mỗi kiện vật tư được đổ xuống, anh đều tiến hành kiểm tra tỉ mỉ, từ độ tinh khiết của tinh hạch đến tình trạng xương cốt thú biến dị. Thiên Anh vốn là người rạch ròi: làm ăn là làm ăn, tình cảm là tình cảm. Trong thế giới mạt thế này, một sai sót nhỏ trong nguyên liệu cũng có thể dẫn đến cái chết của chính mình trong phòng thí nghiệm.
Đang lúc bốc dỡ hàng, Thiên Anh nhìn qua Lệ Vi, tò mò hỏi: “Làm sao mọi người kiếm được tới tận hai bộ xương thú biến dị cấp bảy loại hiếm thế này? Thứ này đâu phải dễ tìm.”
Lệ Vi mỉm cười, đôi mắt ánh lên vẻ tự hào: “Một con do bác Tấn đơn độc săn được, con còn lại là kết quả của sự hợp sức từ cả hai hội. Chúng tôi đã phải giăng bẫy rất công phu mới hạ được nó. Mà này, mấy bộ giáp này là anh tự may hay Lam làm đấy?”
Thiên Anh cười nhạt, tay vẫn lướt trên những dẻ xương sắc lạnh: “Tôi làm đấy. Cô nàng Lam đó chỉ giỏi ăn và làm thí nghiệm thôi, ba cái việc thủ công này cô ấy mù tịt.”
Lệ Vi bật cười giòn tan. Đúng lúc này, Bá Nam – vị phó hội trưởng nãy giờ vẫn im lặng quan sát Thiên Anh bằng ánh mắt nóng rực – bước lên một bước. Anh ta sở hữu khí chất đặc thù của một kẻ cuồng võ, thanh âm sang sảng: “Nghe danh anh đã lâu, không biết hôm nay tôi có vinh hạnh được giao lưu võ thuật cùng anh một chút không?”
Lệ Vi hơi nhướng mày, định lên tiếng nhắc nhở thuộc hạ không được vô lễ thì thấy Thiên Anh đã gật đầu. Thiên Anh nhận ra kiểu người này – những kẻ coi chiến đấu là hơi thở. Ngày xưa trong đội ngũ sát thủ của anh cũng có một gã điên như vậy, hễ gặp ai mạnh là đòi khiêu chiến.
Thiên Anh thản nhiên hỏi: “Cũng được thôi. Anh muốn dùng vũ khí hay tay không?”
Bá Nam hào hứng: “Vũ khí cận chiến đi! Chúng ta mặc giáp bảo hộ đầy đủ, chỉ là giao lưu, tránh thương tổn không đáng có.”
“Được!”
Sự kiện bỗng chốc thu hút toàn bộ đám đông. Hai trăm tay súng cùng các thủ lĩnh liên minh đều quây lại thành một vòng tròn lớn. Đàn ông mạt thế là vậy, tình bằng hữu thường được xây dựng trên bàn rượu hoặc… qua những nắm đấm.
Trận đầu tiên: Thiên Anh đối đầu Bá Nam.
Họ mặc giáp năng lượng loại thường, sử dụng dao găm tiêu chuẩn. Thiên Anh âm thầm ra lệnh cho Mít Đặc chuyển sang cơ chế hỗ trợ khi gặp nguy hiểm đến mạng sống. Anh muốn tự mình dùng bản năng chiến đấu để cảm nhận đối thủ. Đồng thời, anh chuyển ‘Mạch sống Nova’ sang chế độ ‘Phòng ngự’. Sức chống chịu tăng vọt, nhưng lực tấn công giảm đi 40%. Thiên Anh muốn dùng trận này để đo lường giới hạn bền bỉ của chính mình.
“BẮT ĐẦU!”
Ngay khi Đình Mạnh vừa dứt lời, Bá Nam đã biến mất tại chỗ. Gã này thức tỉnh dị năng tốc độ, di chuyển tinh diệu như một bóng ma. Khoảng cách năm mét bị thu hẹp trong chớp mắt.
“VÚT! VÚT! VÚT!”
Ba đường dao xé gió nhắm thẳng vào ba điểm yếu hại: cổ, thắt lưng và đầu gối của Thiên Anh. Tốc độ ra đòn của Bá Nam nhanh đến mức không khí ma sát với lớp áo giáp bốc lên những làn khói mỏng.
Thiên Anh hơi sững người. Tốc độ của đối phương thực sự rất kinh người. Anh không kịp phản kích mà buộc phải lui vào thế phòng thủ tuyệt đối. Thế nhưng, dù phải chịu liên hoàn kích từ tứ phía, Thiên Anh vẫn đứng vững như một ngọn núi đá giữa sóng thần. Bộ pháp của anh cực kỳ vững chãi, mỗi đòn đánh của Bá Nam chạm vào giáp đều bị Thiên Anh khéo léo triệt tiêu lực bằng những động tác xoay người tinh tế.
Bá Nam đến rồi đi như một cơn gió, tấn công từ ba đến năm chiêu là lại chủ động rút lui để tìm góc độ mới. Thiên Anh chỉ đứng im một chỗ, âm thầm phân tích quy luật ra đòn của đối phương. Đám đông xung quanh hò reo cổ vũ điên cuồng khi thấy Bá Nam dường như đang áp đảo hoàn toàn “Con Quỷ Phương Bắc”.
Tuy nhiên, mười phút sau, nhịp độ của Bá Nam bắt đầu loạn. Dị năng tốc độ tiêu tốn quá nhiều thể lực. Khi tốc độ chậm lại, ưu thế của gã cũng biến mất. Đúng lúc Thiên Anh chuẩn bị tung đòn phản công, Bá Nam đột nhiên thu dao, nhảy lùi ra xa, hổn hển cười:
“Dừng ở đây thôi! Coi như trận này hòa nhé?”
Thiên Anh thu dao, mỉm cười gật đầu: “Được thôi, giao hữu thôi mà.”
Anh thừa hiểu Bá Nam muốn giữ lại mặt mũi. Tiếp đó, Thiên Anh nhìn sang Vũ Sư và Đình Mạnh: “Còn ai muốn lên nữa không?”
Vũ Sư ái ngại nhìn Thiên Anh: “Anh không cần nghỉ ngơi sao? Chiến tiếp được chứ?”
“Không cần, tôi vẫn còn sức.” Thiên Anh đáp.
Thiên Anh có thể không nổi trội về tốc độ như Bá Nam, nhưng độ “Bền bỉ” của anh thì thuộc hàng quái thai. Nhờ Mạch sống Nova, tốc độ hồi phục và sức phòng ngự của anh là một cái hố không đáy.
Trận thứ hai với Vũ Sư kết thúc chóng vánh. Đối mặt với một cao thủ thiên về sức mạnh, Thiên Anh lập tức chuyển sang chế độ tốc độ. Không tới ba mươi giây, anh đã áp sát và hạ gục Vũ Sư trước khi gã kịp vung đòn hắc quyền.
Trận thứ ba với Đình Mạnh cũng diễn ra theo kịch bản tương tự Bá Nam. Đình Mạnh tinh quái hơn, lối đánh “rình rập” khiến Thiên Anh mất năm phút mới nắm bắt được sơ hở. Nhưng cũng như Bá Nam, khi cảm thấy mình sắp rơi vào thế bí, Đình Mạnh lập tức đề nghị hòa.
Thiên Anh vui vẻ chấp nhận tất cả. Anh không cần chứng minh mình thắng, anh chỉ cần họ hiểu rằng: Dù anh có đứng yên cho họ đánh, họ cũng không có cửa chạm vào hạch tâm của anh. Đó mới chính là sự răn đe thâm sâu nhất.