Chương 138: ꧁༺ Gấu Trắng Lại Tới – Kẻ Ăn Chực ༻꧂
—–o0o—–
Thiên Anh từng nghĩ rằng giữa thời buổi ai cũng phải vật lộn vì miếng cơm manh áo này, mạng internet chắc chỉ còn là một đống phế tích hoang tàn. Thế nhưng, thực tế lại tát cho anh một gáo nước lạnh.
Thế giới ảo vẫn đang sục sôi. Trên các diễn đàn ngầm, hàng loạt “biệt đội săn thú” đang rầm rộ tuyển quân. Kẻ thì tìm người mang thuộc tính “Bền bỉ” nhóm lại cần thợ săn “Mở trận” hoặc “Hỗ trợ”. Những thuật ngữ lạ lẫm này khiến Thiên Anh cảm thấy mình như một kẻ tối cổ vừa bước ra từ hang động.
Tò mò, anh tìm tới một tài khoản có cái tên khá kêu – Long Dragon – để “tầm sư học đạo”.
“Này anh bạn, từ xó xỉnh nào chui ra mà mấy cái cơ bản này cũng không biết vậy?” – Long Dragon nhắn lại kèm một icon mỉa mai.
Thiên Anh bình thản gõ phím: “Tôi ở thành phố Nội Hà.”
Một khoảng lặng dài bên kia đầu dây, rồi Long Dragon phản hồi bằng một loạt icon kinh ngạc: “Nội Hà? Cái ‘thành phố chết’ đó mà vẫn còn người sống sao? Tôi nghe nói nơi đó đã bị sinh vật lạ nuốt chửng, trở thành cấm địa rồi mà. Anh không đùa tôi chứ?”
“Tôi không đùa. Anh có thể định vị địa chỉ IP của tôi để kiểm tra. Ở đây vẫn còn người, dù không nhiều. Vậy rốt cuộc thuộc tính ‘Bền bỉ’ là cái quái gì?”
Long Dragon lúc này mới thực sự sốc: “Trời đất, Nội Hà vẫn còn người… Anh có thể chụp vài bức ảnh cho tôi xem cái cấm địa đó giờ thế nào không? Còn về ‘Bền bỉ’ hả? Đó là quy ước của hội thợ săn quốc tế. Thuộc tính Bền bỉ chỉ những người có khả năng duy trì trạng thái chiến đấu cực dài, thích hợp cho những trận vây hãm hoặc đấu với những con quái vật có thanh máu dày. Nói cách khác, đó là những ‘bao cát’ hoặc ‘động cơ’ không biết mệt.”
Thiên Anh gửi qua vài bức ảnh anh chụp đàn biến dị thú và những tòa nhà đổ nát phủ đầy dây leo đỏ. Phía bên kia lại là một tràng thán phục. Long Dragon kể rằng thành phố Ái Dân nơi gã sống dù từng khủng hoảng nhưng giờ đã đi vào quỹ đạo. Người dân có công ăn việc làm, dù chất lượng sống giảm sút nhưng an ninh cực tốt, khác xa hỏa ngục Nội Hà.
“Thôi, tôi hết tiền net rồi, khi khác nói chuyện nhé!” – Long Dragon offline nhanh như một cơn gió, để lại Thiên Anh với những suy nghĩ mông lung.
Khát khao tới Ái Dân trong anh càng thêm mãnh liệt. Anh hiểu rằng, dù hầm trú ẩn này có kiên cố đến đâu, nó cũng không thể bảo vệ anh mãi mãi. Chỉ cần một con quái vật cấp 7 loại hiếm xuất hiện, anh sẽ chính thức trở thành kẻ vô gia cư giữa bão tuyết. Sống nơi hoang dã chưa bao giờ là một cuộc dạo chơi. Đó là sự bào mòn khủng khiếp về thần kinh: ngủ không tròn giấc, ăn không đúng bữa, lúc nào cũng phải cảnh giác với những con côn trùng nhỏ nhất có thể lấy mạng mình.
“Nếu không có Lam, Ki và Mốc… có lẽ mình đã hóa điên từ lâu rồi,” Thiên Anh khẽ thở dài. Con người là loài sống theo bầy đàn, và anh, dù là một sát thủ máu lạnh, cũng không nằm ngoài quy luật đó.
…
Những ngày tiếp theo, căn cứ trở nên vắng lặng một cách đáng sợ khi Ki và Mốc đang trong giai đoạn ngủ sâu để tiến hóa. Thiếu đi uy áp của hai con linh thú cấp cao, lũ thú biến dị bắt đầu dạn dĩ hơn, chúng thường xuyên lảng vảng quanh vành đai phòng thủ.
Để bảo vệ gia đình, Thiên Anh thực hiện chế độ tuần tra “sắt” – một ngày tám lượt rà soát. Bất cứ bóng dáng quái vật hay kẻ lạ mặt nào dám bén mảng tới gần đều bị họng súng năng lượng của anh tiễn xuống địa ngục.
Sau cái chết của hàng loạt “chuột nhắt” thăm dò, đến ngày thứ năm, khu vực phía Bắc cuối cùng cũng có được sự yên bình tạm thời.
Thế nhưng, đúng ngày hôm đó, một vị khách không mời mà đến lại xuất hiện.
Đó là con Gấu Trắng chột mắt mà anh từng cứu. Không biết có phải do “vận khí” quá lớn hay không, mà nó đã đánh hơi thấy mùi con mồi Thiên Anh vừa hạ gục. Nhân lúc anh đang thu dọn chiến trường, nó rón rén mò tới, ngoạm lấy một con thú nhỏ rồi cong mông bỏ chạy.
Thiên Anh đứng nhìn theo cái mông trắng hếu lù lù của nó, dở khóc dở cười. Một ngày bảy tám bận, cứ thấy anh đi tuần là nó xuất hiện. Ban đầu nó còn sợ, cứ thấy anh nhìn là chạy mất dạng. Nhưng dần dà, thấy Thiên Anh không có ý định nổ súng, gã “trộm đạo” này bắt đầu trở nên lì lợm hơn hẳn.
Nhờ kinh nghiệm huấn luyện Thiên Lang và Bé Thanh từ nhỏ, Thiên Anh bắt đầu áp dụng các bài tập thực tế. Anh không bắn nó, thay vào đó, anh chia cho nó một phần nhỏ thịt con mồi. Sau hơn một tuần, mối quan hệ “ăn chực” đã nâng cấp thành “cộng tác”.
Con gấu trắng giờ đây chẳng khác gì một con chó săn cỡ đại. Mỗi lần Thiên Anh nổ súng hạ gục mục tiêu, nó lại nhanh nhảu chạy tới nhặt xác mang về cho anh để đổi lấy một phần chiến lợi phẩm. Thậm chí, nó còn lì đến mức tha cành cây, vỏ cây về làm một cái tổ ngay cạnh cổng hầm của Thiên Anh để ngủ lại.
Nhìn con gấu trắng nằm ngáy o o ngay trên địa bàn của mình, Thiên Anh chỉ biết lắc đầu cười khổ. Có vẻ như trong lúc chờ đợi gia đình tỉnh lại, anh đã vô tình thu nhận thêm một thành viên “ăn tàn phá hại” nhưng lại cực kỳ trung thành này.