Chương 137: ꧁༺ Gấu Nhỏ – Kẻ Được Trời Độ ༻꧂
—–o0o—–
Tại khu vực phía Tây đường Liên Khải, giữa đống đổ nát điêu tàn của đô thị, Thiên Anh bắt gặp một trận chiến không cân sức. Một con chim mòng biển biến dị với sải cánh rộng như phi cơ đang điên cuồng tấn công một con gấu trắng. Con gấu này dù được gọi là “nhỏ” so với các loài biến dị, nhưng thân hình nó vẫn đồ sộ gấp ba lần Thiên Anh.
Theo bản năng của một kẻ săn mồi, Thiên Anh nâng súng.
“Đoàng! Đoàng!”
Hai tia sáng năng lượng xé gió. Con mòng biển không kịp kêu một tiếng, hạch tâm nổ tung, xác rơi rụng như diều đứt dây. Thế nhưng, con gấu trắng lại thoát chết trong gang tấc.
Thiên Anh hơi ngạc nhiên. Anh nheo mắt, bồi thêm một phát súng thứ ba.
“Đoàng!”
Một sự trùng hợp đến mức phi lý diễn ra: Đúng lúc viên đạn vừa rời nòng, con gấu đột nhiên lên cơn co giật, thân hình nó đổ rạp xuống đúng quỹ đạo viên đạn vừa quét qua. Thiên Anh sững sờ. Một xạ thủ có thể bắn trúng mục tiêu từ cách xa vài dặm như anh, vậy mà ở khoảng cách chưa đầy năm trăm mét lại trượt đến hai lần?
“Lần này mà còn hụt nữa, tao thề sẽ tha mạng cho mày!” Thiên Anh lẩm bẩm, lần này anh nín thở, ngắm bắn vào đúng điểm chết không thể né tránh.
“Đoàng!”
“RẦM… UỲNH…!”
Ngay khi ngón tay anh vừa bóp cò, toàn bộ mặt đất xung quanh đột nhiên rùng mình rồi nứt toác. Một vụ sụt lún quy mô lớn diễn ra, phạm vi lan rộng tới vài kilomet vuông. Cả một vùng đô thị cổ kính sụp xuống hố sâu hơn chục mét. Khói bụi mù mịt, đại thụ đổ nghiêng ngả, tiếng đất đá va chạm vang lên kinh thiên động địa.
Do diện tích sạt lở quá lớn, Thiên Anh cũng không tránh khỏi việc bị rơi xuống vực thẳm.
Gần một phút sau, đợt sụt lún mới tạm dừng lại. Thiên Anh đứng giữa lòng hố sâu hoắm, nước ngầm từ bên dưới bắt đầu phun lên trắng xóa qua những vết nứt. Anh nhìn về phía con gấu trắng đang nằm thoi thóp, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ quái.
Lần đầu trượt, lần hai hụt, lần ba thì cả mặt đất sụp đổ. Đây không còn là trùng hợp nữa, mà giống như một loại “vận khí” thần bí bảo vệ sinh vật này. Thiên Anh thầm nghĩ, nếu anh cố bắn phát thứ tư, khéo có cả một quả thiên thạch rơi xuống đầu mình không chừng.
Anh chậm rãi tiến lại gần con gấu. Ánh mắt của nó không hề đờ đẫn như dã thú bình thường mà cực kỳ linh động, chứa đựng một sự khôn ngoan và cầu khẩn rất giống con người.
“Yên tâm, tao đã nói thì sẽ giữ lời,” Thiên Anh thu súng. “Bộ lông của mày tuy đẹp nhưng tao chẳng cần. Nằm đây lát nữa nước ngập thì mày chết chắc, để tao đưa mày lên bờ, sống hay chết là tùy mạng mày.”
Nói đoạn, Thiên Anh vòng tay ôm lấy thân hình nặng hàng tạ của con gấu. Dù nó vẫn nhe nanh đe dọa nhưng lực bất tòng tâm. Thiên Anh lấy đà, vận chuyển mạch sống Nova, đôi chân dậm mạnh lên những thân cây đổ làm bàn đạp.
“VÈO!”
Anh vút lên không trung như một mũi tên xanh, động tác lưu loát dù đang vác theo một trọng lượng khổng lồ. Mạch sống Nova đang dần biến đổi cơ thể anh thành một thực thể vượt xa mọi chuẩn mực của người biến đổi thông thường.
Sau khi đưa con gấu đến một ngôi nhà đổ nát khô ráo, Thiên Anh đặt nó xuống, trầm giọng: “Xem như hết duyên nợ nhé.”
Định quay lưng đi, nhưng sự áy náy trỗi dậy, Thiên Anh lại cất công quay lại hố sụt, xách theo cái xác con mòng biển mang tới đặt trước mặt con gấu để nó làm thức ăn dưỡng thương. Xong xuôi, anh mới thực sự rời đi.
Trở về cứ điểm, Thiên Anh không vội vã lao vào xưởng chế tạo. Anh cầm ống nhòm chuyên dụng, leo lên điểm cao để quan sát khu vực rừng thông đầy bí ẩn. Chỉ một thời gian ngắn không để mắt tới, nơi đó đã xuất hiện thêm vài cổng không gian đen ngòm. Đám quỷ lùn xanh vẫn đang điên cuồng giết chóc lẫn nhau để giành lấy vị trí gần ngôi đền cổ giữa rừng thông.
“Cái đền đó rốt cuộc chứa thứ gì mà khiến lũ quỷ phát điên như vậy?” Anh tự hỏi.
Tiếp đó, anh rà soát một lượt các hạch tâm nguy hiểm khác: tổ nhện khổng lồ ở kho vũ khí, núi rồng phía Tây, bầy biến dị nhân ở trung tâm… Thấy tất cả vẫn đang trong thế cân bằng, Thiên Anh mới quay về hầm ngầm, bật máy tính để kiểm tra kết nối vệ tinh.
Vài tháng qua, những đợt mưa thiên thạch đã phá hủy hàng loạt vệ tinh bay trên quỹ đạo, khiến tốc độ internet toàn cầu chậm đến mức rùa bò. Mạng đi quốc tế vẫn chỉ là một vòng xoay bất tận.
“Vẫn chưa sửa xong sao? Lâu thật đấy,” Thiên Anh thở dài. Anh muốn vào các diễn đàn ngầm để mua bán thông tin nhưng đành bất lực.
Chuyển qua diễn đàn nội địa, anh bắt gặp những bài đăng về sự vững mạnh của nhà nước Lĩnh Nam. Giữa lúc thế giới sụp đổ thành những mảnh vụn, nhà nước dưới sự dẫn dắt của Nguyễn Ái Dân vẫn duy trì được giá trị của đồng tiền và lòng dân. Thiên Anh thầm cảm phục, rõ ràng những người đứng đầu nơi đó không phải hạng xoàng. Họ đang giữ cho ngọn lửa nhân loại không bị dập tắt giữa đêm trường mạt thế.