Chương 136: ꧁༺ Xạ Thủ Vô Hình – Kinh Hồn Bạt Vía༻꧂
—–o0o—–
Bản lĩnh của một sát thủ thượng thừa giúp Thiên Anh kịp thời thực hiện một cú lộn người ngoạn mục, tránh thoát viên đạn bắn lén trong gang tấc. Ngay khi tiếp đất, đôi mắt anh sắc lẹm quét qua toàn bộ khu vực, cố gắng khóa chặt vị trí của kẻ vừa ra tay.
Nhưng Thiên Anh phải kinh ngạc. Với nhãn lực đã qua cường hóa, anh vẫn không thể nhìn thấy bất kỳ bóng người nào. “Sát thủ có năng lực ẩn thân sao?” Thiên Anh thầm nghĩ rồi nhanh chóng rút lui vào bên trong hầm trú ẩn để bảo toàn vị trí.
“PHANH!” “PHANH!”
Hai tiếng súng chát chúa vang lên từ phía xa. Dựa vào độ trễ giữa ánh chớp nòng súng và tiếng nổ, Thiên Anh đoán định kẻ địch đang ở cách đây ít nhất hai cây số – một khoảng cách cực kỳ chuyên nghiệp.
Bên trong kho trang bị, Thiên Anh nhanh tay đeo lên chiếc mặt nạ đặc chủng và mũ chống đạn siêu bền. Với anh, chiếc mặt nạ này không phải để trang trí cho ngầu, mà là lằn ranh giữa sự sống và cái chết. Vùng miệng mũi trang bị máy lọc khí hạch tâm, và quan trọng nhất, phần mắt trái được tích hợp hệ thống cảm ứng nhiệt đa tầng.
Mắt thường có thể bị đánh lừa bởi thuật ẩn thân, nhưng nhiệt độ cơ thể thì không thể giấu giếm. Chỉ cần anh xác định được một đốm sáng nhiệt, tử thần sẽ lập tức gõ cửa nhà chúng.
…
Cách căn cứ gần ba cây số về phía Đông Nam, trên ngọn của một cây đại thụ ngàn năm, hai gã sát thủ trung niên với gương mặt hằn sâu dấu vết của sương gió đang nhìn nhau đầy lo ngại. Tuổi đời của bọn họ không dưới năm mươi, đều là những “lão làng” trong giới đâm thuê chém mướn.
“Rút hay tiếp tục?” Một gã thì thào, tay vẫn giữ chặt báng súng.
Gã còn lại quả quyết: “Rút! Con mồi này không đơn giản. Hắn có hai con linh thú cực kỳ nhạy bén, chúng ta có thể giấu mắt người nhưng khó lòng qua mặt được bản năng dã thú. Hôm nay thất thủ, hôm khác lại tới.”
Gã đồng bọn gật đầu, nhưng ngay khi định thu súng, gã bỗng thấy Thiên Anh lại bước ra khỏi hầm. Hai tên sát thủ lập tức vào vị trí, ngón tay đặt sẵn trên cò. Thế nhưng, một cảm giác lạnh sống lưng đột ngột ập tới khi họ thấy Thiên Anh… đang nhìn thẳng về phía mình.
Ánh mắt lam nhạt của Thiên Anh qua ống kính nhiệt như nhìn thấu tâm can bọn chúng. Hai gã sát thủ rùng mình, bản năng sinh tồn gào thét khiến họ lập tức buông mình nhảy xuống khỏi cây cao.
“ẦM! ẦM!”
Ngay khi bóng dáng hai gã vừa rời khỏi vị trí ẩn nấp, cành cây đại thụ đường kính cả mét đã bị đạn năng lượng bắn nổ tung, vụn gỗ bay tứ tung như mưa bão. Hai gã sát thủ cảm thấy sống lưng lạnh toát, chỉ cần chậm một nhịp, sọ của họ đã nát bét.
“VÈO! VÈO…!”
Trong quá trình rơi tự do, những viên đạn siêu thanh xé gió rít lên bên tai họ. Dù áo giáp cấp cao đã cản lại được một số viên, nhưng xung lực khủng khiếp của chúng vẫn xuyên thấu vào bên trong, khiến xương sườn họ rạn nứt, nội tạng rung chuyển đến mức hộc máu mồm.
“BỊCH!”
Tiếp đất trong đau đớn, hai gã không dám ngẩng đầu, chỉ biết điên cuồng lăn lộn về phía khu vực thấp hơn để tìm vật cản. Đạn từ phía Thiên Anh vẫn bay xoẹt qua liên tiếp, sát sạt đến mức cháy sém cả quần áo.
Chúng vội vã chui vào một đống tàn tích đổ nát gần đó, nhưng tiếng nổ kinh hoàng vẫn bám đuổi không rời.
“BÙM! BÙM…!”
Thiên Anh không hề có ý định buông tha. Từng viên đạn uy lực xuyên phá hất tung gạch đá, biến đống tàn tích thành một cái bẫy chết người. May mắn thay cho hai gã này, những sát thủ đồng bọn từ hướng khác đã nổ súng quấy rối, buộc Thiên Anh phải chuyển sang thế phòng ngự phản công.
Một mình Thiên Anh đơn đấu với mười tên sát thủ chuyên nghiệp, nhưng kết quả lại khiến kẻ địch phải đái ra máu. Bảy cái xác nằm lại trên mặt tuyết với những lỗ thủng nát đầu là minh chứng cho sự chênh lệch đẳng cấp. Chỉ có ba kẻ, nhờ “trời độ” và phản xạ điên cuồng, mới có thể thoát khỏi vùng tử địa.
…
Ba giờ chiều, tại một căn nhà hoang nát bét ở đường Ngũ Lão, cách căn cứ của Thiên Anh hơn ba mươi cây số.
Lý Hải nhìn Phạm Bằng lếch thếch bước vào với bộ dạng thê thảm, giọng run rẩy: “Những người khác đâu?”
Phạm Bằng ngồi phịch xuống đất, mồ hôi trộn lẫn máu chảy ròng ròng trên mặt: “Chết sạch rồi… Tên kia không phải người, hắn là quỷ! Chúng ta chạy xa đến 25 dặm mà đạn của hắn vẫn cứ bám theo như có mắt vậy.”
Đinh Tráng đang cởi lớp áo giáp móp méo, nhíu mày kinh hãi: “Hắn đuổi theo các ông sao?”
“Tôi không biết, tôi chỉ biết cắm đầu mà chạy, không dám ngoái đầu lại. Tiếng súng nghe rất xa, nhưng đạn thì cứ bay tới vèo vèo. Hắn đứng từ căn cứ mà bắn tới đây sao?”
Lý Hải vừa xức thuốc vào vết thương, vừa nghiến răng chửi rủa: “Chó chết thật! Chỉ vì một tấn thịt mà mất trắng bảy mạng anh em. Phen này lỗ nặng rồi!”
Ngay lúc đó, Đinh Tráng ra hiệu im lặng. Lý Hải lập tức dùng năng lực thức tỉnh tra xét xung quanh. Sau một hồi nín thở, gã mới thở phào: “Mẹ kiếp, chỉ là một con cua băng đi lạc. Làm tao tưởng thằng quái vật mắt lam kia đuổi tới nơi rồi.”
Cả ba gã sát thủ chuyên nghiệp ngồi thụp xuống, tim vẫn đập thình thịch. Sau trận so tài vừa rồi, cái tên Thiên Anh đã trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất trong sự nghiệp của bọn chúng.
…
Tại căn cứ phía Bắc.
Thiên Anh không đuổi theo đám tàn quân kia. Anh biết mình không thể rời đi khi Alisa ngủ say, còn Ki và Mốc đang trong trạng thái tiến hóa mỏng manh nhất. Anh chỉ cầm súng, thong thả tuần tra xung quanh khu vực để đảm bảo không còn con chuột nào lảng vảng.
Tuy nhiên, trong quá trình tuần tra, Thiên Anh không thấy thêm sát thủ nào, nhưng lại bắt gặp một sinh vật khiến anh phải nheo mắt chú ý. Một cái bóng trắng muốt đang lấp ló sau đống đổ nát…