Chương 135: ꧁༺ Tiến Hóa Và Phục Kích ༻꧂
—–o0o—–
Hai tuần sau.
Ngay khi chiếc máy phát điện năng lượng thế hệ mới hoạt động ổn định, Thiên Anh lập tức gọi những “người nhà” của mình tới để trình làng thành tựu rực rỡ nhất của anh. Đứng trước khối máy móc đồ sộ tỏa ra những xung lực năng lượng vô hình, Alisa là người kinh ngạc hơn cả.
Cô nàng chớp mắt, vẻ mặt đầy sự thán phục: “Không ngờ ông lại thực sự chế tạo ra được thứ này. Thú thật, trước đó tôi cứ tưởng ông chỉ nổ cho oai thôi đấy!”
Thiên Anh đáp lại bằng một cái nhìn “cá chết” đầy bất mãn. Alisa thấy vậy thì phì cười, cô nàng tiến lại gần, giọng tinh nghịch: “Hì hì, đùa chút thôi mà, làm gì nhìn người ta đáng sợ thế? Để đền bù, Lam có quà cho mọi người đây.”
Mốc (Bé Thanh) đang quấn quanh cổ Thiên Anh, nghe thấy từ “quà” thì ngóc đầu lên, đôi mắt tò mò: “Gì vậy ạ? Có ăn được không chị Lam?”
Alisa nở một nụ cười thần bí, khẽ gật đầu: “Ăn được, mà còn cực kỳ bổ dưỡng nữa. Đố mọi người biết đó là cái gì nào?”
Thiên Anh khoanh tay, hờ hững đoán: “Bà hỏi thế khác nào đánh đố. Chắc lại mới thành công món trứng luộc hay trứng chiên gì đó chứ gì?”
“Bốp!”
Alisa tặng ngay cho Thiên Anh một cú đấm vào lưng, cô hứ một tiếng: “Đừng có mà xem thường người ta. Đây, mỗi người một viên!”
Dứt lời, cô xòe tay ra. Trên lòng bàn tay là ba viên con nhộng tỏa ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà thu nhỏ. Thiên Anh cầm lấy một viên, soi dưới ánh đèn rồi nheo mắt nghi ngờ: “Cái này… không phải thuốc độc đấy chứ Lam? Nếu bà có bất mãn gì với tôi thì cứ nói thẳng, đừng chơi trò ám sát này.”
Alisa làm bộ hung hăng định giật lại: “Thuốc độc đấy, có giỏi thì trả lại đây!”
Thiên Anh bật cười, anh khéo léo né tránh rồi cho viên thuốc vào túi: “Thôi, lỡ rồi, vì người đẹp uống thuốc độc cũng đáng mạng.”
“Hôm nay biết dẻo miệng khen người ta luôn cơ đấy, thấy gớm!” Alisa chu môi, nhưng đôi mắt không giấu nổi sự vui vẻ.
Ki (Thiên Lang) nhìn viên thuốc bé xíu trên móng vuốt khổng lồ của mình, ngây thơ hỏi: “Chị Lam ơi, thứ này bé tí tẹo thế này thì thấm tháp gì? Cho vào mồm chắc nó trôi tuột đi đâu mất thôi.”
Alisa kiên nhẫn giải thích: “Đây là tinh hoa tiến hóa mà chị đã dày công chiết xuất từ hạch tâm thú biến dị cấp cao, kết hợp với các loại thảo mộc đột biến đấy. Nó sẽ thúc đẩy tốc độ tiến hóa của cơ thể lên gấp đôi. Tuy nhiên, mỗi lần chỉ được dùng một viên vì cơ thể cần thời gian rất dài để đồng hóa hết…”
Lời Alisa chưa dứt, một luồng dị biến đã phát sinh. Cơ thể đồ sộ của Ki đột nhiên run lên bần bật, đôi mắt đỏ rực của nó dần chuyển sang màu xanh lam rực rỡ, hệt như màu mắt của Thiên Anh. Một lớp hào quang hư ảo bao phủ lấy bộ lông trắng tuyết, tỏa ra áp lực kinh người.
Alisa thốt lên: “Quá trình biến đổi lần thứ năm bắt đầu rồi!”
Ki ngáp một cái thật dài, giọng đờ đẫn: “Buồn ngủ quá… cậu chủ, Ngáo đi kiếm chỗ nào ngủ một giấc đây.”
Mốc cũng rũ rượi, nó phóng vèo từ vai Thiên Anh lên lưng Ki: “Bé cũng thế, tự nhiên thấy mỏi nhừ cả người.”
Hai đứa bọn nó lủi thủi đi vào phòng riêng, chìm vào giấc ngủ sâu để hoàn thành bước nhảy vọt về thực lực. Nhìn theo bóng hai linh thú, Alisa quay sang nhìn Thiên Anh bằng ánh mắt lờ đờ, hỏi khẽ: “Ông… không thấy buồn ngủ sao?”
Thiên Anh lắc đầu: “Không, tôi thấy vẫn bình thường. Sao vậy?”
Alisa ngáp một cái, vẻ mặt mệt mỏi hiện rõ: “Ông không ngủ thì chịu khó canh nhà đi, tôi cũng không trụ nổi nữa rồi. Tối nay ông tự túc cơm nước nhé, tôi… tôi đi trước đây.”
Chưa kịp để Thiên Anh phản ứng, Alisa bất ngờ tiến tới, kiễng chân hôn nhẹ lên môi anh. Hơi ấm thoáng qua kèm theo lời thì thầm dịu dàng: “Đi ngủ đây. Nhớ bảo vệ tôi đó… hì hì.”
Vừa dứt lời, cơ thể cô mềm nhũn, đổ sụp xuống. Thiên Anh hốt hoảng vòng tay đỡ lấy, nếu anh không nhanh tay, có lẽ cô nàng đã đập đầu xuống sàn hầm. Nhìn gương mặt phờ phạc nhưng thanh thản của cô, anh khẽ thở dài: “Lại thức đêm quá độ để chế thuốc đây mà, đúng là không biết tự thương lấy mình.”
Anh bế Alisa vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đắp chăn, bật đèn ngủ rồi mới lặng lẽ bước ra ngoài.
Ngồi trên sofa, Thiên Anh xoay nhẹ viên con nhộng trong tay, trầm giọng hỏi: “Mít Đặc, mày cảm thấy có thể dùng Mạch sống Nova để hấp thụ nhanh thứ này không?”
Từ mu bàn tay anh, những sợi tơ máy li ti vươn ra, bao bọc lấy viên thuốc để phân tích. Năm phút sau, giọng Mít Đặc vang lên: “Có thể. Đây là năng lượng dạng lỏng cực kỳ tinh khiết. Người thường mất vài tuần để đồng hóa, nhưng với Nova, thời gian sẽ ngắn hơn rất nhiều.”
“Vậy cần bao lâu để cường hóa xong cơ thể tôi?”
“Nhanh thì ba ngày, chậm thì năm ngày. Nếu anh chọn ngủ sâu giống bọn họ, tốc độ sẽ đạt tối đa. Còn nếu chọn ‘cường hóa chậm’ anh có thể duy trì tỉnh táo nhưng thời gian sẽ kéo dài hơn.”
Thiên Anh suy tư. Hiện tại cả ba người quan trọng nhất đều đang ngủ say, nếu anh cũng nằm xuống, căn cứ sẽ trở nên vô chủ. Một khi có biến cố, tất cả sẽ tan thành mây khói.
“Tiến hành cường hóa chậm đi. Mà Mít Đặc, nếu tao có nguồn Lumia khổng lồ, tao có thể hấp thụ liên tục để mạnh lên siêu tốc không?”
“Không được. Dục tốc bất đạt, nôn nóng sẽ khiến cấu trúc tế bào bị sụp đổ. Tôi sẽ điều chỉnh nhịp độ sao cho hợp lý nhất với anh.”
Thiên Anh gật đầu, anh đứng dậy, cầm lấy vũ khí rồi bước ra khỏi hầm trú ẩn để thư giãn, sẵn tiện kiểm tra các tháp súng máy bên ngoài.
Vừa đặt chân lên mặt tuyết lạnh lẽo, Thiên Anh đột nhiên rùng mình. Mặt đất dưới chân khẽ rung động nhè nhẹ. Anh nhíu mày: “Khu vực này vẫn còn biến dị thú cỡ lớn sao?”
Đúng lúc đó, bản năng sát thủ gào thét báo động. Một cảm giác lạnh lẽo từ phía mạn sườn trái ập tới.
“PHANH!”
Một tiếng súng đanh gọn vang lên từ phía xa, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Một viên đạn vạch đường lao thẳng về phía hạch tâm của Thiên Anh với tốc độ tử thần.