-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 139: ꧁༺ Kỷ Luật Của Sát Thủ và Nhân Tố Bất Ổn Xuất Hiện ༻꧂
Chương 139: ꧁༺ Kỷ Luật Của Sát Thủ và Nhân Tố Bất Ổn Xuất Hiện ༻꧂
—–o0o—–
Thời gian thấm thoát thoi đưa, một tuần lễ nữa lại trôi qua trong sự tĩnh lặng đáng kinh ngạc của khu phía Bắc. Sinh hoạt của Thiên Anh dần đi vào một quỹ đạo kỷ luật thép, không một kẽ hở.
Mỗi sáng sớm, khi sương muối còn phủ trắng mặt đất, anh đã bắt đầu bài tập cường độ cao: mang trên lưng khối vật tư nặng vài tấn cùng khẩu súng máy hạch tâm nặng gần một tạ, chạy mười vòng quanh chu vi căn cứ. Mỗi bước chân của anh đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, mồ hôi bốc hơi thành những làn khói mỏng giữa không khí lạnh giá.
Con Gấu Trắng chột mắt giờ đây như một cái bóng trung thành, lững thững đi theo sau. Nhiệm vụ của nó là thu gom xác những con thú biến dị xấu số dám bén mảng vào “vùng xanh” của Thiên Anh, tha về gần lối vào hầm trú ẩn.
Sau chuyến tuần tra, Thiên Anh lập tức trở về phòng điều khiển trung tâm. Qua hệ thống camera hạch tâm, anh quan sát kỹ lưỡng tình trạng của Alisa, Ki và Mốc. Thấy cả ba vẫn đang chìm sâu trong kén năng lượng tiến hóa một cách bình ổn, anh mới thở phào nhẹ nhõm và bắt đầu bữa sáng đơn giản.
Thời gian còn lại trong ngày được anh dành cho việc “tầm sư học đạo”. Trong căn hầm này diễn ra một sự cộng sinh tri thức thú vị: Thiên Anh dạy Mít Đặc về cảm xúc và tư duy nhân loại, ngược lại, Mít Đặc truyền dạy cho anh những kiến thức cơ khí và năng lượng vượt thời đại.
Dù tài liệu chế tạo cấp cao vẫn còn khan hiếm, khiến Thiên Anh chỉ có thể loanh quanh ở các sản phẩm cấp độ một, nhưng đôi bàn tay của anh đã trở nên điêu luyện và nhạy bén hơn bao giờ hết.
Buổi trưa, Thiên Anh thường tổ chức một bữa tiệc đồ nướng nhỏ ngay ngoài trời. Con gấu trắng, vốn quen với việc ăn tươi nuốt sống, giờ đây đã hoàn toàn bị chinh phục bởi hương vị thịt nướng tẩm gia vị của anh. Ăn uống xong, anh chợp mắt đúng một tiếng rưỡi trước khi bắt đầu đợt tuần tra buổi chiều.
Thiên Anh phân định khu vực quản lý rất khoa học: Vùng Xanh (trong bán kính 4 dặm) là tử địa đối với mọi sinh vật lạ; Vùng Vàng (4-10 dặm) là khu vực cảnh giới; và Vùng Đỏ (trên 10 dặm) là nơi anh chỉ quan sát từ xa để nắm bắt động thái của các thế lực lớn.
Người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ thấy cuộc sống này tẻ nhạt đến phát điên, nhưng với một kẻ đã đi qua quá nhiều bão giông như Thiên Anh, sự bình yên này là một món quà xa xỉ. Tuy nhiên, bản năng sát thủ mách bảo anh rằng, sự tĩnh lặng này chỉ là màn dạo đầu cho một cơn bão dữ dội hơn.
…
Buổi tối cùng ngày.
Tiếng chuông điện thoại từ bác Tấn cắt ngang dòng suy nghĩ của Thiên Anh khi anh đang đứng trên đỉnh một tòa nhà đổ nát. Anh lập tức bắt máy:
“Cháu nghe đây bác Tấn! Dạo này bác bận quá, cháu chẳng dám gọi điện quấy rầy.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười hào sảng đặc trưng: “Haha! Thằng cháu thật tâm lý. Đúng là gần đây bác có hơi bận, vừa phải lo cơm áo gạo tiền cho anh em, vừa phải chuẩn bị khí giới để chuẩn bị ‘hỏi thăm’ cái tổ nhện kia. Cháu vẫn khỏe chứ?”
Thiên Anh ra hiệu cho con gấu trắng nằm xuống giữ yên lặng, rồi mới đáp: “Cháu ổn ạ. Tình hình căn cứ phía Nam thế nào rồi bác? Lương thực vẫn ổn chứ ạ?”
“Mọi chuyện đã đi vào quỹ đạo rồi cháu. Hạt giống rau sạch mà Lam cho phát triển tốt lắm, giờ anh em đã có rau xanh cải thiện bữa ăn. Cộng thêm số thịt dự trữ lần trước, liên minh chúng ta có thể trụ vững một thời gian dài. Mà này, lô hàng bác đặt… tiến độ đến đâu rồi?”
Nhắc đến vũ khí, Thiên Anh hơi trầm giọng: “Do vật liệu hạch tâm khan hiếm, cháu mới chỉ hoàn thành được hai phần ba đơn hàng. Thật xin lỗi bác về sự chậm trễ này.”
“Xin lỗi cái gì chứ!” Bác Tấn gạt đi. “Trong thời buổi này, có người chịu giúp sức chế tạo khí giới như cháu là phước đức lắm rồi. Ngày mai bác sẽ cho người qua nhận hàng, cháu thấy tầm mấy giờ thì tiện?”
“Khoảng tám giờ sáng đi bác. Khi đó lũ thú biến dị thường rút về tổ sau một đêm đi săn, đường xá sẽ an toàn hơn cho anh em di chuyển. Cháu hiện tại phải túc trực bên ba người kia đang tiến hóa nên không thể đi giao hàng được.”
“Bác hiểu. Vậy chốt tám giờ sáng mai. Khi nào ba đứa kia tỉnh lại thì báo bác ngay nhé, chúng ta cần sự góp mặt của họ cho kế hoạch tấn công tổ nhện.”
Sau vài lời dặn dò, cuộc gọi kết thúc. Thiên Anh thu súng, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng mọi thứ.
…
Cùng lúc đó, tại một khu vực xa hoa nằm sâu trong địa bàn của bang Sọ Hổ.
Một căn biệt thự cổ kính rực sáng giữa màn đêm mạt thế. Đây là một cảnh tượng không tưởng, bởi điện chiếu sáng hiện nay là thứ tài nguyên quý hơn cả vàng ròng. Hàng chục bóng đèn cao áp thắp sáng rực rỡ, phô bày một bữa tiệc xa hoa với rượu ngoại và những món sơn hào hải vị đầy ắp trên bàn.
Những người tham dự đều là tầng lớp tinh anh của bang Sọ Hổ, ai nấy đều ăn vận chỉn chu, tuấn nam mỹ nữ dập dìu dưới ánh đèn. Những cô gái phục vụ trong những bộ trang phục gợi cảm, khéo léo phô bày những đường cong cơ thể, cố gắng thu hút sự chú ý của các đại nhân vật.
Bữa tiệc tối nay không đơn thuần là một cuộc vui chơi sa đọa. Nó được tổ chức để chào đón sự trỗi dậy của hai nhân tố mới – những kẻ vừa thành công vượt qua quá trình biến đổi và thức tỉnh những năng lực khiến cả bang hội phải kiêng dè. Một thế lực mới đang dần thành hình, đe dọa sự cân bằng mỏng manh của thành phố Nội Hà.