-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 131: ꧁༺ Giận Nhưng Không Dám Nói và Sự Khó Hiểu Của Các Thủ Lĩnh ༻꧂
Chương 131: ꧁༺ Giận Nhưng Không Dám Nói và Sự Khó Hiểu Của Các Thủ Lĩnh ༻꧂
—–o0o—–
Giữa chiến trường còn vương khói súng, một tên thanh niên ăn mặc chỉnh tề, để tóc dài lãng tử bước ra. Gã nhìn Thiên Anh bằng ánh mắt rực lửa giận dữ, gào lên:
“Nực cười! Thích giết là giết sao? Mày tưởng mình là Diêm Vương nắm giữ sổ sinh tử chắc!”
“PHẬP!”
Lời vừa dứt, một tia sáng bạc lóe lên xé toạc không khí. Thủ cấp của tên thanh niên văng lên cao, dòng máu nóng từ cổ phun ra như suối, bắn tung tóe lên gương mặt sững sờ của Lệ Vi đứng gần đó.
“BỊCH!”
Cái đầu rơi xuống, lăn lông lốc rồi dừng lại ngay dưới chân Thiên Anh. Anh bình thản đút con dao găm vào bao bên hông, rồi bất ngờ vung chân đạp mạnh.
“RẮC!”
Tiếng xương sọ vỡ vụn vang lên khô khốc. Cái đầu nổ tung như một quả dưa hấu chín nẫu, dịch não trắng hồng văng khắp nơi, dính cả lên ống quần của những kẻ đứng xung quanh. Giữa bầu không khí đặc quánh mùi máu, giọng nói lạnh lẽo của Thiên Anh vang lên, thản nhiên đến đáng sợ:
“Đây không phải trò đùa, mà là sự thật. Tôi muốn giết thì giết, chẳng cần lý do gì cả. Trong số các vị, còn ai hoài nghi lời tôi nói nữa không?”
Sự tĩnh lặng bao trùm khắp không gian. Những tay đầu sỏ của bang Sọ Hổ và Búa Rìu, vốn định dùng cái chết của thuộc hạ để ép Thiên Anh phải nhượng bộ lấy lại mặt mũi, giờ đây đều chết lặng. Nhìn vũng máu nhầy nhụa dưới chân anh, họ hiểu rằng kẻ trước mặt không phải loại người thích nghe đạo lý. Chọc giận anh, cái giá phải trả không chỉ là danh dự, mà là cả mạng sống.
Thấy không ai dám hé răng, Thiên Anh khẽ nhếch môi: “Trời sắp tối rồi, tranh thủ mà cuốn gói đi. Nếu không, thú dữ sẽ thay tôi tiễn các vị đấy. Và nhớ kỹ, lần sau có muốn bén mảng tới đây thì nhớ xin phép cho đàng hoàng. Đây là lần đầu cũng là lần cuối tôi nương tay. Còn lần nữa thì.. cùng ở lại đây cho vui.”
Dứt lời, Thiên Anh xoay người, thong dong bước về phía căn cứ. Thiên Lang và Bé Thanh từ xa lao tới, khi đi ngang qua nhóm người bác Tấn, hai con linh thú tỏa ra luồng tử khí lạnh lẽo, nhìn đám người lạ mặt bằng đôi mắt đói khát khiến bọn chúng phải kinh hãi lùi lại phía sau.
…
Bên trong căn cứ.
Vừa bước qua cửa hầm, Thiên Anh đã thấy Alisa đứng đó từ bao giờ. Thấy cô cứ nhìn mình rồi tủm tỉm cười, anh không khỏi thắc mắc: “Nắng ấm được chút mà bà đã hâm hấp rồi à?”
Alisa không nói không rằng, vung chân đá nhẹ vào mông anh một cái, bĩu môi: “Hâm cái đầu ông! Người ta lo cho ông muốn chết đây này.”
Thiên Anh nhún vai: “Lo sao lại cười hớn hở thế kia?”
Alisa bất ngờ chạy tới, nhảy phắt lên lưng anh, đôi tay thon dài ôm chặt lấy cổ Thiên Anh như một đứa trẻ. Cô cười duyên dáng: “Lúc trước thì lo, giờ thì hết rồi. Tôi đã định nhấn nút phóng tên lửa san phẳng đám đó nếu ông gặp nguy hiểm rồi đấy. Nhưng nhìn ông lúc nãy… ngầu thật sự!”
“Ngầu chỗ nào?” Thiên Anh cõng cô đi sâu vào trong.
“Cái lúc ông bảo ‘đây không phải trò đùa’ ấy. Nó làm tôi nhớ cái hồi đầu mới gặp, ông cũng dí súng vào đầu tôi rồi nạt nộ y hệt thế. Chẳng thay đổi gì cả!”
Thiên Anh khẽ cười, cảm nhận hơi ấm từ người cô lan tỏa trên lưng: “Bà nhớ dai thật đấy. Mà làm sao bà biết tình hình bên ngoài rõ thế?”
“Nghe tiếng súng máy là tôi biết có chuyện rồi. Tôi lập tức dùng hệ thống giám sát tầm xa theo dõi, thấy ông bị vây nên mới gọi Ki và Mốc ra tiếp ứng đấy.”
Thiên Anh bật cười: “Giỏi kiếm cớ thật. Giờ tôi mới thấy, bà cũng dần quen với việc chém giết này rồi nhỉ?”
Alisa ghé sát tai anh, thì thầm: “Ở gần một sát thủ máu lạnh như ông không nhiễm mới là lạ đấy.”
Cười hì hì, thu lại vẻ tinh nghịch: “Nói đùa thôi, thế giới này không thay đổi thì chỉ có nước làm đồ chơi cho kẻ khác. Thôi, gỡ cái mặt nạ ra đi, nhìn ghê chết được. Tối nay ông nấu cơm nhé, tôi đói sắp lả đi rồi.”
Cô đưa tay tháo chiếc mặt nạ khỉ ném sang một bên. Đối với gương mặt đang biến đổi nhăn nheo của Thiên Anh, Alisa không hề sợ hãi, ngược lại còn thấy một sự tin cậy kỳ lạ.
Sau khi Thiên Anh đi tắm rửa sạch máu bẩn, Alisa cũng bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu trong bếp. Ở phòng khách, Ki và Mốc nằm cuộn tròn, đứa thì chăm chú xem hoạt hình, đứa thì lười biếng giám sát màn hình an ninh. Với Thiên Anh, đây mới chính là gia đình – nơi anh có thể hạ xuống mọi cảnh giác.
…
Bên ngoài.
Sau lời cảnh cáo đẫm máu, phái đoàn của Sọ Hổ và Búa Rìu vội vã xin phép bác Tấn rời đi. Do toàn bộ phương tiện đã bị Thiên Anh phá hủy, chúng buộc phải mượn tạm hai chiếc xe của liên minh để trở về.
Suốt dọc đường ra xe, những tên thủ lĩnh vẫn giữ nụ cười giả tạo trên môi. Thế nhưng, ngay khi cửa xe đóng sập lại, nụ cười ấy biến mất, thay vào đó là những gương mặt vặn vẹo vì hận thù và oán độc.
Văn Luyện đứng từ xa nhìn theo hai làn khói bụi, híp mắt nói: “Mấy thằng đó nhẫn nhịn cũng khá thật, chuyện đến mức này mà vẫn cười được.”
Tuấn Hùng cười lạnh: “Không cười thì làm gì? Đánh nát răng cũng phải nuốt ngược vào trong mà cười thôi. Đứa nào dám cứng đầu lúc này thì sang năm là ngày giỗ đầu rồi. Mà tôi vẫn thắc mắc, cái lũ đó ăn gan hùm hay sao mà lại nhè đúng ông thần kia để gây sự nhỉ?”
Lê Hồng cũng rùng mình khi nhìn về phía hỏa ngục vẫn còn bốc khói: “Người ta gọi đó là chê mạng dài đấy. Tôi phải về dạy dỗ lại đám đàn em ngay, chiều nay cũng có hai thằng ngu suýt nữa thì làm khổ cả bang Mãng Xà.”
Lê Hùng đột nhiên thắc mắc: “Mà mọi người có thấy lạ không? Thiên Anh nhìn qua không phải hạng dễ bị bắt nạt, sao lũ tép riu đó cứ nhè hắn mà làm càn thế? Đầu óc tụi nó bị úng nước hết rồi à?”