-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 132: ꧁༺ Pháo Đài Giữa Thời Mạt Thế và Khó Khăn Về Năng Lượng ༻꧂
Chương 132: ꧁༺ Pháo Đài Giữa Thời Mạt Thế và Khó Khăn Về Năng Lượng ༻꧂
—–o0o—–
Những người lính xung quanh nghe Lê Hùng thắc mắc thì cũng chỉ biết nhìn nhau đầy vẻ kỳ quái. Đúng lúc đó, Vũ Sư – vị phó hội trưởng có tướng mạo thư sinh của Chính Nghĩa Hội khẽ đẩy gọng kính, lên tiếng bằng giọng trầm ổn:
“Thật ra thì lũ tiểu nhân đó vẫn luôn hống hách như vậy. Chẳng qua những kẻ trước kia chúng bắt nạt không phải là người kia mà thôi. Các vị cứ nghĩ xem, ngoại trừ ‘ông thần’ kia ra, thành phố này có mấy ai dám đơn độc chống lại cả một đại đội vũ trang?”
Vũ Sư vốn là một cựu hiệu trưởng, nhờ phúc đức thâm hậu mà sống sót qua hàng loạt kiếp nạn và đạt được năng lực thức tỉnh đáng nể. Lời nói của ông luôn mang sức nặng của sự chiêm nghiệm, khiến đám giang hồ thô lậu như Lê Hùng cũng phải gật đầu tâm đắc.
Giữa lúc mọi người đang bàn tán, Lệ Vi xuất hiện. Ngay lập tức, không khí trở nên nghiêm túc, các chiến sĩ đồng loạt cúi đầu chào. Cô khẽ gật đầu đáp lễ rồi nhìn bao quát một lượt:
“Mọi người đã chuẩn bị xong chưa? Chúng ta chuẩn bị rút quân về căn cứ phía Nam ngay bây giờ.”
Lê Hùng ngạc nhiên: “Bang chủ! Chúng ta về thật sao? Mấy hôm nữa kiểu gì chẳng phải tới đây đánh kho vũ khí, chi bằng cứ cắm trại ở đây luôn cho tiện.”
Lê Hồng đứng cạnh nghe anh trai “vô tư” quá mức thì vung cùi chỏ huých mạnh một cái vào sườn gã, gắt nhẹ: “Chị Vi đã lệnh thì anh cứ nghe đi, hỏi nhiều làm gì?”
Lê Hùng cười ngượng ngùng gãi đầu. Lệ Vi ôn tồn giải thích: “Ở căn cứ còn rất nhiều việc cần giải quyết. Hơn nữa, anh em bị thương cần môi trường y tế tốt hơn để dưỡng bệnh. Quan trọng nhất là chúng ta phải tiết kiệm xăng dầu, vận chuyển tiếp tế liên tục giữa hai nơi quá tốn kém. Tạm thời rút về, vài hôm nữa tình hình ổn định chúng ta sẽ quay lại.” Thực tế, Lệ Vi còn có những toan tính bí mật mà ngay cả những phó bang chủ thân cận nhất cũng không được phép biết.
Thấy lãnh đạo đã quyết, mọi người nhanh chóng thu dọn hành trang, trước khi đi không quên ghé vào hầm chào tạm biệt Thiên Anh và Alisa.
…
Bên trong phòng khách căn cứ ngầm.
Thiên Anh nhìn phái đoàn đông đúc đang chuẩn bị rời đi, có chút bất ngờ: “Hả? Mọi người về hết sao? Ở lại đây thêm vài hôm có phải vui hơn không?”
Lệ Vi mỉm cười dịu dàng: “Ở đây thiếu thốn nhân viên y tế và thiết bị chuyên sâu, chăm sóc anh em rất bất tiện. Việc vận chuyển xăng dầu từ phía Nam ra đây lúc này là một sự lãng phí xa xỉ. Chúng tôi bắt buộc phải về để bảo toàn tài nguyên.”
Thiên Anh gật đầu thông cảm. Alisa đứng bên cạnh, nhìn bác Tấn và mọi người, thân thiện mời mọc: “Hay mọi người ở lại dùng bữa tối rồi hẵng đi? Tôi vừa nấu xong một nồi cơm lớn đấy.”
Tuấn Hùng ngây ngô hỏi: “Lam cũng biết nấu cơm sao?”
Văn Luyện đứng cạnh vội nháy mắt ra hiệu cho gã “đần” này ngậm miệng lại. May mà bác Tấn đã lên tiếng giải vây bằng giọng ôn hòa:
“Cảm ơn cháu nhiều, nhưng chiều nay anh em ăn no cả rồi. Trời cũng sắp tối, đường xá mạt thế hiểm họa khôn lường, bác phải đưa mọi người về cho kịp giờ. Hai đứa cứ tự nhiên dùng bữa đi, mấy hôm nữa bác lại qua làm phiền.”
Lệ Vi tinh nghịch nháy mắt với Alisa: “Phải để không gian riêng cho hai người tâm sự chứ! Hì hì.” Ngừng một chút. “Thôi chúng tôi đi đây, có một ít vật dụng và thiết bị y tế nặng tôi gửi lại nhờ hai người trông coi nhé.”
“Cứ để đó, không lo mất đâu. Mọi người đi đường cẩn thận, có gì nhớ giữ liên lạc thường xuyên qua mạng nội bộ nhé,” Alisa dặn dò.
Dù thế giới hỗn loạn, hệ thống thông tin liên lạc vẫn được duy trì nhờ các vệ tinh cũ. Tuy nhiên, việc sử dụng mạng lúc này cực kỳ hạn chế do nạn hacker lộng hành. Những tổ chức mafia và tội phạm công nghệ thường xuyên đánh cắp lộ trình vận chuyển hàng hóa để phục kích cướp bóc, khiến các thế lực luôn phải cảnh giác cao độ khi trao đổi thông tin nhạy cảm.
…
Sau khi đoàn xe cuối cùng rời đi, Alisa kích hoạt toàn bộ hệ thống tháp súng máy và rào chắn điện tử. Căn cứ trở lại sự yên tĩnh vốn có.
Không còn người ngoài, Thiên Anh và Alisa cũng chẳng buồn bày vẽ bát đũa rườm rà. Hai người ngồi bệt xuống sàn, ăn luôn trong nồi cơm nóng hổi, vừa ăn vừa chăm chú theo dõi bản tin thời sự quốc tế trên màn hình lớn.
Họ đặc biệt quan tâm đến thành phố Ái Dân – mục tiêu tiếp theo trong hành trình. Phải thừa nhận, người lãnh đạo thành phố đó là một bậc kỳ tài. Giữa lúc thế giới sụp đổ, ông ta vẫn giữ được lòng dân an ổn, thiết lập trật tự lao động và đảm bảo không một ai phải chết đói. Cáng đáng hàng chục triệu nhân khẩu giữa vòng vây của thú biến dị và thời tiết cực đoan, đó thực sự là một kỳ tích.
Trong khi đó, bức tranh toàn cầu lại nhuốm màu xám xịt. Khủng hoảng lương thực trầm trọng khiến hàng loạt quốc gia tan rã, nhường chỗ cho các lực lượng vũ trang tự trị và băng đảng mafia xâu xé lẫn nhau. Biến dị thú và những sinh vật lạ từ cổng không gian liên tục xâm lấn, đẩy cuộc chiến sinh tồn của nhân loại vào lằn ranh tuyệt diệt.
“TÍT!”
Đột ngột, ánh đèn trong hầm vụt tắt, màn hình tivi tối đen. Chỉ vài giây sau, hệ thống dự phòng kích hoạt, nguồn điện được khôi phục nhưng ánh sáng có phần chập chờn. Alisa nhíu mày đầy khó chịu:
“Khỉ thật, chúng ta phải tìm nguồn năng lượng mới thôi. Dựa vào mấy cái máy phát điện chạy xăng dầu cũ kỹ này không ổn chút nào, vừa ồn vừa tốn kém.” Quay sang nhìn Thiên Anh. “Chẳng phải ông nói trong đống bản vẽ của Mít Đặc có máy phát điện thế hệ mới sao?”
Thiên Anh buông đũa, thở dài: “Có thì có thật. Nhưng trình độ cơ khí và kiến thức về hạt năng lượng của tôi hiện tại vẫn còn hạn chế, chưa thể chế tác ngay được. Có lẽ cần thêm một thời gian nghiên cứu chuyên sâu nữa.”
Alisa nhẹ nhàng cười, vỗ vai anh: “Tôi chỉ nhắc vậy thôi, ông đừng áp lực quá. Mà cái máy đó thực sự thần kỳ đến mức có thể hấp thụ tia sét để chuyển hóa thành điện năng sao?”
Thiên Anh cười khổ, lắc đầu: “Thứ đó thuộc về trình độ hạch tâm rồi. Hiện tại tôi mới chỉ đang mày mò cách dùng áp lực nước và nhiệt lượng để thay thế động cơ xăng dầu thôi. Để đạt đến tầm ‘lightning-to-power’ quãng đường phía trước còn xa lắm.”