-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 130: ꧁༺ Thích Thì Giết Thôi, Mày Có Ý Kiến Gì Sao? ༻꧂
Chương 130: ꧁༺ Thích Thì Giết Thôi, Mày Có Ý Kiến Gì Sao? ༻꧂
—–o0o—–
Tử khí xanh biếc do Bé Thanh tiết ra mang theo sự chết chóc tuyệt đối. Nó không chỉ tàn phá đường hô hấp mà còn xâm thực mạnh mẽ qua bề mặt da. Chỉ cần một cái chạm nhẹ, độc tố đã ngấm sâu vào huyết quản, tấn công trực diện hệ thần kinh trung ương.
Những kẻ trúng độc ban đầu chỉ cảm thấy hoa mắt, thị lực nhòe đi giữa màn sương ảo ảnh, rồi nhanh chóng rơi vào cơn co giật dữ dội, phổi tắc nghẽn và xuất huyết nội tạng trầm trọng trước khi lìa đời trong đau đớn. Ngay cả những bộ đồ bảo hộ thông dụng cũng trở nên vô dụng trước loại kịch độc sinh hóa này.
Dù những kẻ biến đổi có sức chống chịu cao hơn người thường, giữ được mạng sống trong vài phút ngắn ngủi để cố bò ra khỏi khu vực sương mù, nhưng địa ngục thực sự lại chờ đón họ ở phía trước.
“ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG…!”
Mỗi tiếng súng vang lên là một mạng người nằm xuống. Dưới nhãn thuật nhạy bén của Thiên Anh, mọi nỗ lực ẩn nấp đều trở nên nực cười. Anh tỉa từng mục tiêu như đang dạo chơi trong một bãi tập bắn, lạnh lùng và chuẩn xác đến rợn người.
Phía xa, trên những điểm cao của cứ điểm phía Bắc, binh sĩ của Chính Nghĩa Hội và Mãng Xà Bang đứng lặng người quan sát. Dù nhận được lệnh ngăn chặn xung đột, nhưng vào lúc này, chẳng một ai đủ can đảm để bước vào vùng tử địa ấy. Nhìn Thiên Anh đứng sừng sững giữa núi thây biển máu, sát khí tỏa ra đặc quánh như một con quỷ vừa bò lên từ âm ti, ngay cả những gã giang hồ chai sạn nhất cũng thấy lạnh sống lưng.
Có lẽ trên đời này, người duy nhất có thể ngăn cản anh lúc này là Alisa. Thế nhưng, ai nấy đều hiểu, nếu cô xuất hiện, cô sẽ không cầm tay anh kéo lại, mà sẽ cầm súng đứng cạnh anh để tiêu diệt sạch bóng kẻ thù. Bởi với họ, bốn người là một gia đình, một khối thống nhất không thể tách rời.
Tiếng súng thưa dần. Những kẻ sống sót bò ra từ cứ điểm của hai đại bang đã không còn.
Một tay súng bên phía liên minh khẽ nuốt nước miếng, lẩm bẩm: “Xong rồi… bọn Sọ Hổ và Búa Rìu xóa sổ thật rồi.”
Một người khác cười gằn, ánh mắt đầy vẻ kiêng dè: “Gây sự với ai không gây, lại đi vuốt râu hùm ngay đúng lúc ông thần này đang khó ở. Đúng là tự tìm đường chết!”
“Nhưng tại sao anh không báo cáo sớm để ngăn lại? Chuyện này lớn rồi, hai đại bang kia chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu!” Một cô gái lo lắng lên tiếng.
Một ông lão đứng gần đó khà một tiếng, lắc đầu cười khổ: “Lớn cái gì? Ở thành phố này, ai dám đứng ra xử lý? Chàng trai đó một mình thống trị khu phía Bắc không phải nhờ may mắn. Không có thực lực nghiền nát vạn quân, liệu hầm trú ẩn và kho lương kia có còn giữ được đến ngày hôm nay không?”
Lời nói của ông lão khiến đám đông im lặng. Xã hội mạt thế là nơi “cá lớn nuốt cá bé” và Thiên Anh chính là con cá mập trắng đứng đầu chuỗi thức ăn.
…
Khi bác Tấn, Lệ Vi và các thủ lĩnh hai bang Sọ Hổ, Búa Rìu chạy tới nơi, cảnh tượng trước mắt khiến họ chết lặng.
Căn cứ tạm thời của hai thế lực lớn nhất thành phố giờ chỉ còn là một biển lửa. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ những chiếc xe bọc thép bị bắn nổ bình xăng. Trên mặt tuyết, gần hai trăm thi thể nằm la liệt, tuyệt đại đa số đều bị bắn nát sọ trong tư thế đang bỏ chạy.
Lệ Vi nhìn đồng hồ, tim cô thắt lại. Chưa đầy năm phút! Chỉ trong năm phút ngắn ngủi, một lực lượng vũ trang hạng nặng đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Cô bàng hoàng nhận ra, Thiên Anh không phải là một quân nhân giải ngũ bình thường như Alisa từng kể. Quân nhân không bao giờ tàn sát hiệu quả và máu lạnh đến thế. Người đàn ông này… là một cỗ máy giết chóc, một sát thủ chuyên nghiệp đứng trên đỉnh cao của bóng tối.
Trong khi Lệ Vi còn đang bàng hoàng, các trụ cột của bang Sọ Hổ và Búa Rìu đã phát điên. Huy Đức nắm chặt tay đến mức móng tay găm vào da thịt, đôi mắt đỏ ngầu sát khí. Thế nhưng, bọn chúng vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng sợ, không dám lao ra trực diện mà chỉ đứng đó chờ Thiên Anh tiến lại gần, hy vọng dùng sức mạnh của hai thế lực liên minh để ép anh phải nhượng bộ.
Thiên Anh thu súng, ra hiệu cho Mốc kiểm tra chiến trường một lượt. Sau khi xác nhận không còn kẻ nào thở, anh thong dong rảo bước quay về. Với anh, việc giết vài trăm người không để lại bất cứ một gợn sóng cảm xúc nào. Sự hối lỗi hay tội lỗi đã chết từ lâu trong tâm hồn của một sát thủ.
Thấy nhóm người bác Tấn đứng chờ phía trước, Thiên Anh không hề tránh né mà đi thẳng tới. Anh nhìn lướt qua những ánh mắt tóe lửa của đám trụ cột ngoại bang, thản nhiên chào hỏi:
“Sắp tối rồi, mọi người còn đứng đây hóng gió sao?”
Bộ dạng thong dong và lời chào hỏi bình thản như không có chuyện gì xảy ra của anh khiến bác Tấn cũng phải rùng mình. Đúng lúc này, Huy Đức không nhịn được nữa, gã bước lên một bước, gầm lên đầy phẫn nộ:
“TẠI SAO ANH LẠI GIẾT NGƯỜI CỦA CHÚNG TÔI? ANH KHÔNG COI AI RA GÌ SAO?”
Thiên Anh dừng bước, anh không thèm nhìn Huy Đức mà chỉ nhếch môi, buông ra một câu xanh rờn:
“Thích thì giết thôi. Mày có ý kiến gì sao?”
Cả chiến trường như đông cứng lại sau câu nói ấy. Lệ Vi đứng bên cạnh mà không tin nổi vào tai mình. Cô không ngờ một Thiên Anh vốn thấu tình đạt lý lại có lúc ngạo nghễ và “ngang tàng” đến mức tột cùng như vậy. Anh không thèm giải thích, không thèm viện dẫn lý do “bọn chúng đánh tôi trước”. Anh chỉ đơn giản là thừa nhận mình muốn giết.
Huy Đức tức đến nghẹn họng, sát khí bùng phát nhưng nhìn vào họng súng máy vẫn còn vương khói trên vai Thiên Anh, gã chột dạ không dám động thủ. Đang lúc gã định mở lời cầu cứu sự can thiệp của liên minh, thì gã đàn em chuyên đi theo sau gã bất ngờ bước lên, lớn tiếng quát…