Chương 129: ꧁༺ Chết Chóc – Cơn Ác Mộng Màu Xanh ༻꧂
—–o0o—–
Bên trong khu vực tiếp khách của bệnh viện dã chiến.
Bữa tiệc đãi khách do Bác Tấn và Lệ Vi chủ trì đang diễn ra trong bầu không khí khách sáo đến giả tạo. Những lời chúc tụng, tiếng chạm ly rộn ràng che đậy những toan tính thâm sâu bên dưới. Đột nhiên, những tiếng súng nổ liên hồi, tiếng rít của tên lửa và những tiếng gào thét hung hãn từ phía xa dội tới, xé toạc sự tĩnh lặng của khu nghỉ dưỡng.
Văn Kiên – trụ cột của bang Búa Rìu – nhíu mày, đặt mạnh ly rượu xuống bàn, trầm giọng: “Có chuyện gì xảy ra bên ngoài thế kia?”
Long Trọc, một kẻ khác đến từ Búa Rìu, chỉ cười khẩy, vẻ mặt đầy sự khinh thường: “Chắc lại mấy con biến dị thú đi lạc thôi, ở địa bàn này thì có chuyện gì to tát được chứ?”
Tuấn Hùng – Phó hội trưởng Chính Nghĩa Hội – cũng nhấp một ngụm rượu, thong thả tiếp lời: “Cứ tiếp tục uống đi các vị, chuyện vặt vãnh bên ngoài đã có anh em lo liệu. Nếu có biến cố thực sự, cấp dưới sẽ báo cáo ngay thôi.”
Tuấn Hùng hoàn toàn bình thản bởi ông hiểu rõ, người của hai bang Sọ Hổ và Búa Rìu đang đóng quân ở vòng ngoài. Nếu có thú biến dị tấn công, quân của hai bang kia sẽ là kẻ chịu trận trước tiên. Một kế hoạch “ngư ông đắc lợi” không thể hoàn hảo hơn.
“BỊCH!”
Một gã lính liên minh hớt hải lao vào, do quá vội vã, gã vấp phải thanh chắn cửa và ngã nhào, trượt một đoạn dài trên sàn nhà trước khi lồm cồm bò dậy, mặt cắt không còn giọt máu:
“Báo… báo cáo! Việc lớn không xong rồi! Bên ngoài đang bắn nhau to!”
Lệ Vi nheo mắt, cô đặt ly rượu xuống, hỏi bằng giọng lạnh lùng: “Biến dị thú tràn tới nhiều lắm sao?”
Gã lính lắc đầu điên cuồng: “Không phải quái vật! Là người của bang Sọ Hổ và bang Búa Rìu đang khai hỏa… họ đang tử chiến với anh Mắt Xanh!”
Cả căn phòng lập tức rơi vào im lặng chết chóc. Bác Tấn đứng bật dậy, đôi mắt đục ngầu lóe lên tia sáng sắc lẹm: “Lý do gì mà bọn chúng dám nổ súng?”
“Tôi… tôi không rõ! Nhưng xin mọi người mau ra can thiệp, nếu không… sẽ không kịp mất!”
Lệ Vi và Bác Tấn không đợi nói hết câu đã sải bước nhanh ra phía cửa. Huy Đức (Sọ Hổ) cũng sấn tới đi cạnh Lệ Vi, gã nhếch mép lộ rõ vẻ đắc ý, thản nhiên nói:
“Thật xin lỗi vì đã để xảy ra xung đột trên địa bàn của cô. Nếu lỡ người của chúng tôi có lỡ tay bắn chết thành viên của Mãng Xà Bang, chúng tôi nhất định sẽ bồi thường thỏa đáng.”
Huy Đức cố tình nhấn mạnh hai chữ “bồi thường” như một sự mỉa mai ngầm rằng quân của hắn chắc chắn đang thắng thế. Lệ Vi dừng bước, cô liếc nhìn gã một cái, đôi mắt lam nhạt không hề có chút gợn sóng:
“Anh nên lo cho người của mình thì hơn.”
Huy Đức cười gằn trong lòng, hoàn toàn phớt lờ lời cảnh báo của cô. Gã tự tin vào đội ngũ vũ trang hạng nặng và hàng chục kẻ biến đổi mà gã mang theo. Văn Kiên và Long Trọc cũng mang theo tâm thái đó, ung dung bước ra chiến trường để xem màn “dạy dỗ” của thuộc hạ mình.
…
Thế nhưng, thực tế bên ngoài lại là một cảnh tượng hỏa ngục.
Mâu thuẫn nhỏ ban đầu đã bùng phát thành một cuộc hủy diệt quy mô lớn do sự ngạo mạn của hai bang hội. Chúng không hề biết mình đang đối đầu với một thực thể như thế nào.
“GÀO…!”
Thiên Lang (Ki) xuất hiện giữa chiến trường như một hung thần. Tiếng gầm của con thú nặng chục tấn khiến mặt đất rung chuyển, lấn át cả tiếng súng đạn. Theo sát nó là Bé Thanh (Mốc). Ngay khi tiếp cận Thiên Anh, Mốc lập tức nhả ra khẩu súng máy năng lượng – thứ vũ khí hắc ám mà anh đã bỏ lại lều.
Thiên Anh chụp lấy khẩu súng, không còn lẩn trốn sau tảng đá nữa mà đứng bật dậy.
“ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG…!”
Những dải năng lượng xanh lam rít lên, khóa chặt quỹ đạo của ba quả rocket đang lao tới.
“ẦM! ẦM! ẦM…!”
Những vụ nổ bùng phát giữa không trung như pháo hoa tử thần. Thiên Anh bắt đầu quét súng theo một đường vòng cung tuyệt đối. Bất cứ tên xạ thủ nào dám nhô đầu ra khỏi xe bọc thép đều bị bắn nát sọ trong tích tắc. Hỏa lực áp chế của anh kinh khủng đến mức không một kẻ nào dám thở mạnh sau những tấm khiên thép.
Thiên Anh lạnh lùng ra lệnh: “Mốc! Đi theo hỗ trợ Ki. Phun độc vào toàn bộ khu vực đóng quân của chúng cho anh. Không cần áp sát, chỉ cần đứng từ xa dội hỏa lực là đủ.”
“Dạ, cậu chủ!” Bé Thanh đáp lời lanh lảnh rồi cùng Ki lao đi với tốc độ thần sầu.
Đám binh sĩ địch đang nấp sau những chiếc xe tải, thấy con linh thú khổng lồ đang lao tới thì mặt mày xám ngoét. Một vài tên liều mạng đứng dậy nã đạn, nhưng chỉ cần chúng vừa lộ diện, một viên đạn năng lượng từ phía Thiên Anh đã găm thẳng vào giữa trán.
“ĐOÀNG!”
Từng tên, từng tên một ngã gục trong vũng máu. Gã đại đội trưởng địch nấp sau chiếc xe bọc thép, hơi thở dồn dập, mồ hôi chảy ròng ròng: “Thằng đó… rốt cuộc là loại quái vật gì? Tại sao mưa bom bão đạn mà nó vẫn không dính một vết xước?”
Gã hối hận. Vốn tưởng chỉ là một cuộc ẩu đả nhỏ, gã định dùng vũ lực để dằn mặt đối phương, giết một người cùng lắm là bồi thường vài cân gạo. Nhưng gã đâu ngờ mình đã đụng vào một hố đen có thể nuốt chửng toàn bộ đại đội của gã.
“Đại đội trưởng! Không xong rồi! Con rắn kia… nó đang phun cái gì đó!” Một tên lính hét lên kinh hoàng.
“UỲNH!”
Chưa kịp dứt lời, Thiên Anh đã bóp cò bắn nổ tung bình xăng của chiếc xe bọc thép mà gã đại đội trưởng đang nấp. Một cột lửa khổng lồ dựng đứng, hất văng chiếc xe nặng hàng tấn lên không trung trước khi nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn. Những kẻ nấp phía sau bị xung lực thổi bay như những chiếc lá khô.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu của địa ngục.
“VÙ… VÙ…!”
Từ trên cao, hàng loạt quả cầu độc màu xanh biếc, to bằng nắm tay từ miệng Mốc rơi xuống như mưa vào khu vực phòng thủ của địch.
“BỤP! BỤP…!”
Những quả cầu chạm đất lập tức vỡ tan, hóa thành một làn sương mù xanh biếc bao phủ phạm vi hàng trăm mét vuông. Toàn bộ cứ điểm của bang Sọ Hổ và Búa Rìu chìm ngập trong làn tử khí đặc quánh. Tiếng la hét thảm thiết bắt đầu vang vọng khắp chiến trường…