Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
  2. Chương 128: ꧁༺ Xung Đột Lớn - Hỏa Ngục Rocket༻꧂
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 128: ꧁༺ Xung Đột Lớn – Hỏa Ngục Rocket༻꧂

—–o0o—–

Đám thanh niên lao lên đều chỉ là những kẻ bình thường, cậy đông đoạt thế. Trong khi đó, mấy tên biến đổi vẫn đứng khoanh tay quan sát với vẻ mặt đắc thắng, dường như chúng muốn dùng số lượng để bào mòn thể lực của đối phương trước khi hạ bài.

Thiên Anh nhìn đám người vung dao hùng hổ lao tới thì chỉ khẽ nhếch môi. Tầm cỡ như Văn Luyện còn khiến anh phải đổ mồ hôi, chứ loại trẻ ranh này thì chẳng khác gì lũ bù nhìn tập bắn.

“RẮC!”

“HỰ!”

“UỴCH!”

“Á…!!!”

Hơn mười tên đồng loạt áp sát, nhưng tuyệt nhiên không một kẻ nào chạm được vào vạt áo của Thiên Anh. Anh di chuyển như một bóng ma giữa tuyết trắng, mỗi lần ra đòn đều nhắm thẳng vào các điểm chí tử: yết hầu, chấn thủy, khớp gối và cổ tay. Chỉ sau mười lần xuất thủ chớp nhoáng, toàn bộ toán thanh niên bất hảo đã nằm la liệt trên mặt tuyết, tiếng rên rỉ vang lên thảm thiết.

Chứng kiến đàn em bị hạ đo ván quá nhanh, ba tên biến đổi không thể đứng ngoài cuộc được nữa. Một tên to béo, đầu trọc lóc, diện chiếc áo ba lỗ phong trần dù trời đang âm độ, nhìn Thiên Anh cười gằn:

“Xem ra mày cũng là hạng có nghề, thảo nào ngông cuồng như vậy. Nhưng chọc tới bang Búa Rìu thì chỉ có đường chết. Tao muốn xem thân xác mày cứng, hay đạn của tao nhanh hơn!”

Dứt lời, gã rút khẩu tiểu liên từ sau lưng, nã đạn điên cuồng về phía Thiên Anh. Ánh mắt gã lóe lên sự tàn độc, rõ ràng là muốn trực tiếp lấy mạng chứ không phải đe dọa.

“ĐOÀNG! ĐOÀNG ĐOÀNG…!”

Thiên Anh phản xạ nhanh như chớp. Ngay khoảnh khắc họng súng khạc lửa, anh vươn tay tóm lấy một tên đàn em bang Sọ Hổ đang nằm gần đó, nhấc bổng gã lên làm bia đỡ đạn.

“PHẬP! PHẬP! PHẬP…!”

Làn đạn dày đặc găm thẳng vào thân hình tội nghiệp của tên bia thịt. Thiên Anh núp gọn phía sau, không mảy may dính một hạt bụi. Trong khi đó, kẻ bị anh dùng làm khiên che chắn đang phải chịu đựng nỗi đau tột cùng. Ngực gã bị đục thủng mấy chục lỗ, máu tươi phun ra thành vòi, nhuộm đỏ cả khoảng tuyết dưới chân.

Vẻ mặt tên đàn em từ ngạc nhiên chuyển sang thống khổ, rồi cuối cùng là chết lặng. Gã nhìn trân trân vào người đàn anh vừa nã đạn vào mình với ánh mắt không thể tin nổi. Bình thường gã vẫn thường dâng lễ vật, biếu xén để nhận được lời hứa bảo bọc, vậy mà cuối cùng, gã lại chết tức tưởi dưới họng súng của chính người mình tin tưởng nhất.

Tên béo thấy Thiên Anh dùng xác đàn em che chắn thì tím mặt vì giận dữ: “Con mẹ nó! Để tao xem mày trốn được đến bao giờ!”

Gã nhanh tay rút một quả lựu đạn, răng giật chốt rồi ném thẳng về phía Thiên Anh. Thiên Anh nhìn quả lựu đạn đang bay tới, ánh mắt không hề dao động. Anh vươn tay định chụp lấy, nhưng đúng lúc đó tên béo lại nở nụ cười gian xảo, hăng máu nâng súng nã đạn thẳng vào quả lựu đạn đang lơ lửng giữa không trung.

“Mày ngu lắm con chó ạ!”

“OÀNH!”

Tên béo quả thực có tài xạ kích, viên đạn găm trúng quả lựu đạn cách Thiên Anh chỉ sáu bảy mét. Một vụ nổ chói mắt bùng phát, mảnh vỡ và bi sắt bắn tung tóe. Những tên đàn em ở gần đó không may mắn như Thiên Anh, chúng bị sóng xung kích và mảnh vỡ găm đầy người, tiếng gào khóc thấu trời dậy đất:

“Á! Mắt tôi! Tôi không thấy gì nữa!”

“Chân tôi rụng rồi! Cứu với!”

Khói bụi tản đi, Thiên Anh vẫn đứng sững đó, không mảy may thương tổn. Nhờ có tấm “bia thịt” dày dạn và lớp nội giáp năng lượng bảo hộ, những loại vũ khí thông thường này hoàn toàn không đủ tư cách làm khó anh.

Tên béo bắt đầu run sợ, gã điên cuồng bóp cò nã đạn liên tiếp. Thiên Anh nheo mắt, sát khí trong người bùng phát lạnh lẽo. Anh vốn đã muốn nhẫn nhịn, nhưng đối phương đã ép anh phải tuyệt lộ.

“Đã muốn chết, vậy thì…”

Thiên Anh bất ngờ dùng hai ngón tay giật phắt một chiếc răng cửa từ cái xác đang cầm trên tay. Với kỹ năng ám khí thượng thừa từng giúp anh đoạt mạng mục tiêu ở khoảng cách hai mươi mét khi chưa biến đổi, giờ đây, chiếc răng nhỏ bé trong tay anh mang uy lực của một viên đạn xuyên phá.

“VÈO…!”

Chiếc răng xé gió rít lên một âm thanh chói tai.

“PHẬP!”

Nó găm chính xác vào nhãn cầu trái của tên béo, xuyên thủng hộp sọ và găm sâu vào não bộ. Gương mặt dữ tợn của gã đầu trọc bỗng chốc đờ đẫn, đôi mắt dại ra rồi đổ rầm xuống mặt đất như một khúc gỗ mục.

Những tên biến đổi còn lại kinh hoàng đến mức rụng rời chân tay. Chúng thậm chí còn không nhìn thấy Thiên Anh ra tay thế nào. Sự vô hình của tử thần mới là thứ đáng sợ nhất.

“PHANH! PHANH!”

Đúng lúc này, biến cố lại ập đến. Từ phía xa vài trăm mét, những tiếng súng bắn tỉa vang lên dồn dập. Thiên Anh cảm nhận được nguy hiểm nghìn cân treo sợi tóc, anh dùng bộ pháp lắt léo để né tránh. Thế nhưng số lượng kẻ tấn công quá đông, đạn vạch đường đan thành lưới dày đặc. Dù có áo giáp, nhưng nếu bị găm một viên vào đầu, anh cũng sẽ phải bỏ mạng tại đây.

Đám dị năng giả còn sót lại thấy viện binh tới thì mừng rỡ hú hét:

“HAY LẮM! GIẾT NÓ ĐI!”

“DÙNG SÚNG MÀ BẮN! ĐỤNG VÀO NGƯỜI BANG SỌ HỔ THÌ CHỈ CÓ NÁT XÁC!”

“ĐOÀNG! ĐOÀNG…!”

Giữa làn mưa đạn, Thiên Anh lạnh lùng rút khẩu súng lục năng lượng, không cần nhìn mà vẫn nã hai phát chuẩn xác. Hai tên vừa mở miệng cười nhạo lập tức bị bắn nát sọ, xác đổ gục ngay tại chỗ. Thiên Anh nhanh chóng lộn nhào, ẩn nấp sau một gốc cây cổ thụ đường kính hơn hai mét gần đó.

“Huýt…!”

Anh huýt gió một tiếng dài xé gió, ra tín hiệu cho Bé Thanh (Mốc) mang hỏa lực tới tiếp ứng. Vốn nghĩ trong cứ điểm sẽ an toàn, anh chỉ mặc giáp và mang theo súng lục, để lại khẩu súng máy năng lượng – thứ vũ khí đồ sát thực sự ở trong phòng.

Kẻ địch không cho anh thời gian nghỉ ngơi. Tiếng xé gió rít lên đầy ám ảnh.

“DÍU… DÍU…!”

“OÀNH! OÀNH! OÀNH…!”

Chúng không chỉ dùng đạn, mà đã dùng đến cả Rocket. Chỉ một phát hỏa tiễn, gốc cây cổ thụ nghìn năm đường kính hai mét đã bốc hơi trong nháy mắt, tạo thành một hố đen ngòm nồng nặc mùi thuốc súng.

Thiên Anh đã kịp thời lộn người sang một tảng đá khác, thoát khỏi phạm vi hủy diệt của cú va chạm nhiệt trong gang tấc. Đối phương đã thực sự điên cuồng, chúng dồn mọi loại vũ khí hạng nặng về phía anh, quyết tâm biến nơi này thành mồ chôn của “Chủ nhân phía Bắc”.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Siêu Cấp Người Máy Nhà Xưởng
Tháng 4 25, 2026
nu-de-cung-kiem-thanh-dieu-thap-yeu-duong
Nữ Đế Cùng Kiếm Thánh Điệu Thấp Yêu Đương
Tháng mười một 13, 2025
de-nguoi-tu-tien-khong-co-de-nguoi-tro-thanh-tong-mon-ho-khong-chiu-di-doi.jpg
Để Ngươi Tu Tiên, Không Có Để Ngươi Trở Thành Tông Môn Hộ Không Chịu Di Dời
Tháng 2 7, 2026
danh-dau-van-nam-tuyen-co-van-gioi-tu-thu-do-bat-dau.jpg
Đánh Dấu Vạn Năm, Tuyên Cổ Vạn Giới Từ Thu Đồ Bắt Đầu
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP