Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
  2. Chương 127: ꧁༺ Đụng Nhầm Người và Sự Biến Hóa Tính Cách Của Mít Đặc ༻꧂
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 127: ꧁༺ Đụng Nhầm Người và Sự Biến Hóa Tính Cách Của Mít Đặc ༻꧂

—–o0o—–

Sau khi dặn dò kỹ lưỡng Ki và Mốc, Thiên Anh chậm rãi đeo chiếc mặt nạ khỉ lên mặt rồi bước ra khỏi lều dã chiến. Anh làm vậy không phải để ra vẻ bí ẩn, mà đơn giản là không muốn diện mạo hiện tại – vốn đang biến đổi đỏ sẫm vì quá trình đồng hóa Nova – làm những người xung quanh phải kinh hoảng.

“Tíu… tíu…!”

Âm thanh xé gió vang lên trên đỉnh đầu. Thiên Anh ngước nhìn đàn cò biến dị khổng lồ đang sải cánh ngang trời, số lượng lên tới hàng ngàn con, che khuất cả nắng chiều, để lại những bóng đen lướt nhanh trên mặt tuyết. Anh vươn vai một cái thật dài, xương khớp kêu răng rắc:

“Lại hết một ngày. Giờ đi làm gì cho bớt nhạt nhẽo nhỉ? Hay lại đi ăn chực? Nhưng mới chén một bát đầy lúc nãy mà.”

Mít Đặc trong não bộ lập tức lên tiếng, giọng điệu có phần… đời hơn trước: “Đi chế tạo vũ khí tiếp đi ông tướng. Chăm chỉ rèn luyện thì mới mong có ngày gặt hái thành quả. Chứ cứ lười chảy thây thế này thì chỉ có bốc cứt ăn vả thôi.”

Thiên Anh khựng lại, khóe mắt giật giật: “Vãi thật! Mày học đâu ra mấy cái câu nói kiểu đó thế?”

“Học trong đống dữ liệu ‘văn hóa nhân loại’ mà anh ném cho tôi hôm trước chứ đâu,” Mít Đặc đắc ý đáp. “Phim ảnh, tiểu thuyết, tiếng lóng… tôi lọc sạch rồi. Thấy câu này khá phù hợp với hoàn cảnh hiện tại của anh nên lôi ra dùng thử.”

Thiên Anh thở dài bất lực. Từ một AI “ngây thơ” Mít Đặc giờ đây đã bắt đầu biết “cà khịa” chủ nhân sau khi tiếp xúc với kho tàng kiến thức hỗn tạp của nhân loại. Anh lắc đầu, không thèm đôi co với cái máy “biến chất” này nữa mà lững thững đi về phía căn cứ ngầm.

Vừa bước ra khỏi vành đai bệnh viện dã chiến, nhãn quan của Thiên Anh lập tức khóa chặt vào một nhóm người lạ mặt. Họ di chuyển trên những chiếc xe tải bọc thép và xe trượt tuyết gắn súng máy. Nhìn vào huy hiệu hai cây búa đan chéo của bang Búa Rìu và biểu tượng đầu hổ gầm thét của bang Sọ Hổ, Thiên Anh khẽ nheo mắt.

Anh thừa hiểu đám này tới đây làm gì. Đêm qua súng nổ trời long đất lở ở phía Bắc, hai đại bang này không sốt sắng tới thăm dò thực lực của liên minh Nam – Bắc mới là chuyện lạ. Thiên Anh nhếch môi khinh bỉ, thầm nghĩ đám này chắc chắn sẽ phải thất vọng ra về khi thấy cứ điểm vẫn vững như bàn thạch.

Anh định lướt qua để về nhà, nhưng rắc rối lại tự tìm đến.

Cách đó không xa, một toán thanh niên độ mười sáu đến ngoài ba mươi tuổi đang vây quanh một gã tóc húi cua. Gã đang hếch mặt khoe một viên tinh thạch màu cam rực rỡ – sản vật hiếm từ kỳ nhông biến dị. Đám đông xung quanh liên tục xuýt xoa, trầm trồ, tranh nhau đòi cầm xem.

Trong lúc giằng co, viên tinh thạch tuột khỏi tay gã tóc húi cua, lăn lông lốc trên tuyết rồi dừng lại ngay dưới chân Thiên Anh.

Thiên Anh liếc nhìn viên đá, định bỏ đi nhưng một gã thanh niên đứng đó bỗng lên giọng hách dịch: “Này thằng kia, nhặt cái đó lại đây cho tao!”

Thiên Anh khựng lại. Anh vốn không định nhúng tay, nhưng nghĩ bụng tiện tay giúp người cũng chẳng mất gì. Anh cúi xuống nhặt viên tinh thạch, bước tới đưa cho gã vừa lên tiếng: “Này, cầm lấy.”

Gã thanh niên đón lấy viên đá, không một lời cảm ơn mà còn nhìn Thiên Anh bằng ánh mắt đầy khinh miệt. Đúng lúc này, một thằng nhóc tầm mười bảy tuổi đứng phía sau bất ngờ vung tay đập mạnh vào gáy Thiên Anh, gầm lên: “Thấy Huy ca mà không biết đường cúi chào à? Mày muốn ăn đòn phải không thằng mặt nạ?”

Thiên Anh sững người. Nhặt đồ giúp người ta, không được cảm ơn đã đành, đằng này lại còn bị ăn đánh. Sự ngây ngô của lũ “trẻ trâu” này khiến anh thấy nực cười. Thấy Thiên Anh vẫn đứng im, thằng nhóc kia tưởng anh sợ, nó hăng máu vung chân đạp thẳng vào đầu gối anh.

“RẮC!”

“Á…!!!”

Thiên Anh không ra tay thì thôi, đã ra đòn là phải tàn phế. Một cú dẫm chân nhẹ tênh nhưng lại găm thẳng vào điểm hạch tâm của khớp nối, khiến chân thằng nhóc lệch hẳn sang một bên. Nó đổ sụp xuống tuyết, ôm chân gào khóc thảm thiết.

Đám thanh niên xung quanh ngẩn người mất vài giây trước khi sự hung hãn bùng phát. Một gã đầu trọc, mặt mày bặm trợn, gầm lên: “Thằng chó đẻ! Mày chán sống rồi sao?”

Gã lao tới như một con bò tót, vung nắm đấm thô kệch định nghiền nát chiếc mặt nạ khỉ. Thiên Anh lùi nhẹ một bước, bộ pháp uyển chuyển như mây trôi, rồi bất thần tung ra một cú đấm thẳng vào chính diện.

“RẮC! RẮC…!”

Chỉ một đòn nhẹ nhàng, “hàng tiền đạo” của gã đầu trọc rụng rời hoàn toàn, môi rách toác, mũi gãy gập. Gã đổ rầm xuống đất, ôm mặt rên rỉ trong vũng máu.

Thấy đồng đội bị hạ đo ván quá dễ dàng, đám còn lại nhận ra người trước mặt là “hàng cứng”. Nhưng với thói cậy đông, một tên cao gầy có hình xăm nhện trên mặt gằn giọng: “Anh em lên! Xiên chết thằng chó này cho tao! Nó dám đụng vào người của bang Sọ Hổ, hôm nay trời cũng không cứu được nó!”

“GIẾT NÓ!”

“LÊN ANH EM!”

Gần hai mươi tên rút dao găm ra, ánh thép lạnh lẽo lóe lên dưới nắng chiều tàn, đồng loạt áp sát bao vây Thiên Anh. Một bầu không khí sát phạt đặc quánh bao trùm lấy khu vực.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mich-tien-do.jpg
Mịch Tiên Đồ
Tháng 2 5, 2026
hon-dien-de-nhat-nguoi-choi
Hồn Điện Đệ Nhất Người Chơi
Tháng 10 15, 2025
ta-lien-la-cac-nguoi-thien-dich
Ta Liền Là Các Ngươi Thiên Địch
Tháng mười một 25, 2025
ta-nhien-dang-cung-la-co-theo-duoi.jpg
Ta Nhiên Đăng Cũng Là Có Theo Đuổi
Tháng 2 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP