-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 125: ꧁༺ Cách Tăng Cấp Mạch Sống Nova - Tinh Hoa Cốt Tủy ༻꧂
Chương 125: ꧁༺ Cách Tăng Cấp Mạch Sống Nova – Tinh Hoa Cốt Tủy ༻꧂
—–o0o—–
Thiên Anh không chỉ đơn thuần là phát cơm. Đôi bàn tay thoăn thoắt múc cháo nhưng đôi tai và bộ não của một sát thủ đang hoạt động hết công suất để “đọc vị” lòng dân. Anh hỏi thăm từng người một cách tự nhiên: nhà có bao nhiêu miệng ăn, manh áo ấm có đủ che thân khi tuyết đổ, hay có gã cai quản nào ỷ thế hiếp đáp dân lành hay không?
Thông qua nghìn câu trả lời khác nhau, một bức tranh toàn cảnh về hai thế lực phía Nam dần hiện rõ. Thiên Anh thở phào nhẹ nhõm. Bác Tấn quả thực là một người có tầm nhìn, nhưng điều làm anh ngạc nhiên nhất lại là Lệ Vi. Một cô gái không có sức mạnh biến đổi, mỏng manh như cánh hoa giữa bão tố, vậy mà có thể dùng cái uy và lòng nhân để quản lý hàng ngàn con người khiến họ vừa kính vừa sợ.
“Vậy là mình có thể yên tâm quan sát rồi,” Thiên Anh tự nhủ, dự định thanh trừng nội bộ ban đầu của anh giờ đã được gác lại.
…
Một giờ sau, khu bếp trở nên nhộn nhịp hơn hẳn. Do đám đầu bếp gian xảo đã bị tống giam, Thiên Anh đích thân xuống bếp. Những nhát dao điêu luyện từng dùng để đoạt mạng kẻ thù giờ đây thái thịt, băm rau nhanh như gió cuốn. Mùi thơm ngào ngạt của gia vị và thịt tươi tỏa ra khiến binh lính lẫn dân nghèo đều nuốt nước miếng ừng ực.
Tài nghệ của Thiên Anh vượt xa đám phụ bếp tạp nham trước đó. Sau khi hoàn tất một ngàn suất ăn thịnh soạn, anh cùng anh em chiến sĩ ngồi bệt xuống mặt đất, vừa húp bát cháo nóng, vừa nhâm nhi chút rượu nhẹ giữa nắng chiều.
…
Bốn giờ chiều.
Khi đoàn xe của liên minh bắt đầu rục rịch chuyển bánh để kịp về trước khi bóng tối bao trùm, Thiên Anh đi vào khu vực nghỉ ngơi của Thiên Lang (Ki).
Cảnh tượng trước mắt khiến anh sững sờ. Mới đêm qua, Ki còn nằm giữa vũng máu, xương cốt tưởng chừng tan nát, vậy mà giờ đây những vết thương đáng sợ đã khép miệng, để lại những vết sẹo hồng nhạt đang dần biến mất. Con linh thú nặng chục tấn đã có thể đứng dậy, nhai xương cá sấu rau rảu. Nó đang “đánh chén” nốt phần đuôi của con cá sấu khổng lồ bị nó hạ gục mấy hôm trước.
Thiên Anh ngồi xuống cạnh Ki, nhìn những miếng thịt biến mất sau hàm răng sắc lẹm, anh trầm ngâm: “Này Ngáo, tao đang nghĩ… hay là tao rút Mạch sống Nova trong người cấy cho Ngáo nhỉ? Có nó, Ngáo sẽ mạnh đến mức không kẻ nào địch nổi.”
Ki khựng lại, cái đuôi cá sấu vẫn còn ngậm trong miệng. Nó lắc đầu quầy quậy: “Ngáo thấy không ổn đâu cậu chủ.”
“Sao vậy?” Thiên Anh hiếu kỳ.
Ki nuốt gọn miếng thịt, thật thà đáp: “Cậu chủ mà không có cổ vật đó thì yếu lắm. Một con thú cấp bốn cũng đủ xé xác Cậu chủ trong một nốt nhạc rồi. Cậu chủ mà chết thì Ngáo với Bé Thanh biết đi đâu? Giờ chúng ta phối hợp thế này là tốt nhất rồi. Phải không Thanh Đần?”
Bé Thanh (Mốc) đang cuộn mình trên xà ngang cũng gật đầu lia lịa, giọng lanh lảnh: “Bé cũng thấy thế! Ngáo sắp biến đổi cấp tiếp theo rồi, nó sẽ tự mạnh lên thôi. Còn Cậu chủ… nếu không có cái cổ vật kia bảo vệ thì chẳng khác gì mấy con biến dị hạng bét, khẽ cắn một cái là chết ngoẻo ngay.”
Thiên Anh đứng hình, khóe môi giật giật liên hồi. Bị hai con thú cưng “vả mặt” bằng sự thật phũ phàng khiến anh không khỏi cảm thấy bất lực. Anh biết mình yếu về thể chất, nhưng nghe chúng nói trắng ra như vậy thì đúng là… đau lòng.
Đúng lúc Thiên Anh đang tự ái thì thanh âm của Mít Đặc vang lên trong não bộ, đầy vẻ hào hứng: “Này, tôi vừa phát hiện ra một điều cực kỳ thú vị đấy!”
“Chuyện gì?” Thiên Anh hỏi, giọng vẫn còn chút dỗi hờn.
“Tôi đã hoàn toàn đồng hóa và khống chế được Mạch sống Nova rồi. Thông qua tôi, anh có thể khiến nó tiến hóa. Cách thức đơn giản lắm: nó có thể hấp thụ khoáng chất và vật chất hữu cơ để gia cố xương cốt cho anh. Muốn thăng cấp nhanh nhất thì… hấp thụ xương người, còn chậm hơn một chút là xương thú biến dị.”
Thiên Anh rùng mình, nhưng ngay lập tức bị sự tò mò chiếm lấy: “Xương thú cũng được phải không?”
“Được, nhưng phải là loại cấp cao thì mới bõ công hấp thụ,” Mít Đặc đáp.
Không chần chừ, Thiên Anh quyết định thử nghiệm ngay. Anh đưa bàn tay phải về phía bộ xương cá sấu còn sót lại. Từ lòng bàn tay, Mạch sống Nova phóng ra hàng chục sợi tơ bạc mỏng manh, đâm phập vào khối xương cứng như đá. Đó không phải là tơ bình thường, mà là hàng triệu nanobot tí hon đang len lỏi vào từng kẽ hở tế bào xương để chiết tách tinh hoa.
Ki và Mốc nghển cổ nhìn cái thứ kỳ quái đang bò lổm ngổm trên đống xương. Ki vừa nhai thịt vừa hỏi: “Cậu chủ làm trò gì mà trông gớm vậy?”
Thiên Anh phẩy tay, ra vẻ bí hiểm: “Ăn đi, con nít biết gì mà hỏi.”
Mốc bĩu môi, đáp trả ngay lập tức: “Không biết mới phải hỏi, chứ biết rồi thì hỏi làm gì nữa ạ?”
Thiên Anh cứng họng, chẳng thể phản bác nổi cô nàng lém lỉnh này. Anh bất đắc dĩ giải thích sơ qua về quá trình cộng sinh cho hai đứa nghe. Thế nhưng, đúng như dự đoán, hai “đứa trẻ” này chỉ quan tâm đến việc ăn và chơi. Nghe được nửa chừng, chúng thấy khô khan quá nên quay sang trêu chọc nhau, bỏ mặc cậu chủ cùng đám tơ máy đang miệt mài “ăn” xương.
Thiên Anh nhìn hai đứa lếu láo, chỉ biết thở dài. Thôi thì người lớn không chấp nhặt trẻ con, việc của anh lúc này là phải trở nên mạnh mẽ hơn để không còn bị thú cưng của mình… coi thường.