Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
  2. Chương 124: ꧁༺ Khí Phách Quân Vương - Hơi Ấm Giữa Ngày Đông ༻꧂
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 124: ꧁༺ Khí Phách Quân Vương – Hơi Ấm Giữa Ngày Đông ༻꧂

—–o0o—–

Lê Hùng nghe Thiên Anh trả lời bằng giọng thản nhiên thì khóe môi khẽ giật giật. Anh liếc nhìn đống đổ nát trong khu bếp rồi trầm giọng:

“Tôi cùng với Văn Luyện đang đi dạo thì nghe tiếng súng nên tức tốc chạy vào đây. Mà rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra thế này?”

Thiên Anh nhún vai, chỉ tay về phía hai kẻ đang nằm sõng soài trên mặt đất:

“Đi mà hỏi thuộc hạ của ông ấy. Tôi đang phát cơm tử tế thì gã kia xông ra đánh lén. Nếu không tin, ông cứ hỏi mọi người ở đây khắc rõ.”

Lê Hùng không mảy may nghi ngờ lời nói của Thiên Anh. Tiếp xúc dù chưa lâu, nhưng ông hiểu Thiên Anh không phải hạng người rảnh rỗi đi gây gổ với đám tép riu. Chắc chắn là đám đàn em mù mắt của ông đã chạm vào vảy ngược của con rồng này rồi.

Ông quét mắt qua nhóm người đang ngồi bệt trên mặt đất, chỉ tay vào một cậu bé tầm mười hai tuổi:

“Cháu kia, ra đây chú hỏi chuyện.”

Cậu bé run rẩy đứng dậy, lách qua đám đông tiến tới trước mặt Lê Hùng. Ánh mắt ông dịu lại, đặt tay lên vai cậu bé trấn an:

“Đừng sợ, có chú ở đây bảo đảm. Cháu hãy kể lại toàn bộ sự việc, nói thật chú sẽ có thưởng, tuyệt đối không kẻ nào dám trả thù cháu.”

Được đại nhân vật bảo đảm, cậu bé mới can đảm kể lại chi tiết. Từ việc Thiên Anh hào phóng phát cơm đầy bát cho mọi người, cho đến khi Võ Linh và Lý Tiếu xuất hiện với bộ dạng hung hãn. Khi cậu bé tả đến đoạn Thiên Anh dùng tay không chụp gọn bảy viên đạn, đôi mắt cậu tỏa sáng sự sùng bái.

Lê Hùng và Văn Luyện nghe đến đó thì âm thầm nuốt nước miếng, sống lưng lạnh toát. Họ vốn biết Thiên Anh giỏi bắn súng và dưỡng thú, nhưng bắt đạn bằng tay không? Đó là kỹ thuật yêu cầu phản xạ và thị lực ở cấp độ quái vật. Thiên Anh có thể bắt gọn bảy viên đạn bắn lén ở cự ly gần, điều đó đồng nghĩa với việc nếu anh muốn, tính mạng của bất kỳ ai ở đây cũng chỉ nằm trong một cái búng tay.

Lê Hùng hít một hơi sâu, ra lệnh cho tay súng phía sau: “Lôi thằng kia lại đây!”

Võ Linh bị kéo lê tới, cổ tay vẫn đang chảy máu ròng ròng. Gã vốn ngông cuồng bao nhiêu thì giờ đây khúm núm bấy nhiêu, nhìn Lê Hùng như nhìn thấy phán quan dưới địa ngục.

“Tôi cho anh cơ hội cuối cùng,” Lê Hùng gằn giọng. “Lý do gì khiến anh nổ súng tấn công người khác ngay giữa doanh trại? Nói thật thì còn đường sống, gian dối thì đừng trách tôi độc ác.”

Võ Linh hồn siêu phách lạc, mang toàn bộ sự việc kể lại không dám sót một chữ. Nghe xong cái lý do “tranh giành miếng ăn” tầm thường của gã, Thiên Anh chỉ biết ngỡ ngàng. Anh bật cười khan:

“Hóa ra chỉ có thế thôi sao? Nếu muốn lấy thêm cơm thịt, các anh cứ nói một tiếng, tôi tiếc gì một bát cơm? Người dưng tôi còn cho đầy được, chẳng lẽ hai người là thành viên lực lượng hộ tống mà tôi lại hẹp hòi đến thế?”

Lê Hùng hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ: “Lũ này tác oai tác quái trong bang quen rồi, đi đâu cũng muốn làm ông hoàng bà chúa. Hừ!”

Quay sang Thiên Anh, giọng đầy nể trọng: “Lần này là do Mãng Xà Bang dạy dỗ đàn em không nghiêm. Ông muốn phạt tên này thế nào cũng được. Muốn chém muốn giết tùy ý, chúng tôi tuyệt đối không can thiệp.”

Cả khu doanh trại bàng hoàng. Những người dân lao động bấy giờ mới kinh sợ nhận ra vị thế của gã đeo mặt nạ khỉ. Một phó bang chủ khét tiếng như Lê Hùng mà lại sẵn sàng giao mạng đàn em để tạ lỗi, đủ thấy thân phận Thiên Anh đáng sợ đến mức nào.

Võ Linh nghe vậy thì mặt cắt không còn giọt máu, gã lết người tới ôm chân Lê Hùng van xin thảm thiết: “Phó bang chủ! Cầu xin anh tha mạng! Em biết sai rồi, em cắn rơm cắn cỏ lạy anh, lạy ngài đeo mặt nạ… tha cho em lần này thôi!”

Lê Hùng lạnh lùng đạp gã sang một bên: “Lúc mày bóp cò, mày có nghĩ đến mạng sống của người khác không? Nếu hôm nay đối phương không phải là cao thủ, chẳng lẽ họ đã phải chết oan dưới họng súng của mày sao? Tội của mày đủ để xử tử ngay lập tức!”

Thiên Anh nhìn cảnh tượng ấy, khẽ lắc đầu. Anh không muốn máu của những kẻ này làm bẩn không khí bữa cơm của người dân. Anh trầm giọng:

“Thôi bỏ đi, đừng dọa người ta quá. Tôi cũng chẳng phải loại khát máu, hở chút là đòi mạng người. Việc này ông mang về tự giải quyết theo bang quy đi, dạy dỗ cho hắn biết thế nào là kỷ luật là được.”

Hành động bao dung của Thiên Anh khiến Lê Hùng và các tay súng kinh ngạc, rồi chuyển thành sự cảm phục sâu sắc. Với vị thế “Chủ nhân phía Bắc” Thiên Anh có thể dễ dàng nghiền nát Võ Linh như một con kiến, nhưng anh đã chọn cách buông bỏ.

“Mày mạng lớn lắm đấy, còn không mau cảm ơn người ta!” Lê Hùng quát.

Võ Linh như vừa từ cõi chết trở về, dập đầu lia lịa xuống mặt tuyết: “Cảm ơn đại nhân đã tha mạng! Cảm ơn ngài!”

Thiên Anh xua tay: “Được rồi, đi trị thương đi. Để thêm lúc nữa là cái tay đó hỏng hẳn đấy.”

Sau khi Võ Linh và Lý Tiếu bị đưa đi, đám đầu bếp gian xảo cũng bị áp giải về chờ lĩnh phạt. Lúc này, một cảnh tượng hoang đường diễn ra: Lê Hùng, Văn Luyện và các cao thủ vũ trang đồng loạt xắn tay áo, đứng vào vị trí phát cơm cùng Thiên Anh.

Chứng kiến các đại nhân vật đứng múc từng muôi cháo cho mình, đám dân nghèo cảm thấy run rẩy vì xúc động. Thiên Anh nhìn Lê Hùng, cười nói:

“Múc cho đầy vào các ông ạ. Bữa cơm này tôi bao toàn bộ, xem như quà kỷ niệm chiến thắng Quỷ Lùn xanh. Để mọi người được ăn một bữa no nê sau bao ngày vất vả.”

Văn Luyện mỉm cười nể phục: “Thay mặt anh em cảm ơn ông nhiều.”

Lê Hùng thở dài, nhìn dòng người hốc hác: “Thực ra chúng tôi cũng chẳng muốn để họ đói. Nhưng lo cho vài nghìn nhân khẩu giữa mạt thế là bài toán quá khó. Mỗi người chỉ thêm một cân thịt thôi là mỗi ngày mất đi vài tấn lương thực rồi. Trong tình cảnh này, chúng tôi chỉ có thể ưu tiên cho lực lượng chiến đấu ăn no, còn dân thường thì…”

Thiên Anh trầm mặc, anh thấu hiểu cái khó của những người cầm quyền: “Tình hình khó khăn chung, tôi hiểu mà. Ngay cả những kẻ như chúng ta còn chật vật giữ mạng, nói gì đến họ. Từ ngày thế giới đảo lộn, tôi cũng không ít lần mém bỏ xác nơi đồng hoang rồi.”

Mọi người đồng loạt gật đầu đồng cảm. Văn Luyện nhìn về phía dòng người đang nhận cơm, dõng dạc nói:

“Để mọi người phải chịu đói là thiếu sót của chúng tôi. Mong bà con thông cảm, liên minh đang cố gắng hết sức. Chúng ta hãy cùng nhau đoàn kết vượt qua giai đoạn này, chúng tôi hứa sẽ không để bất kỳ ai bị bỏ lại phía sau!”

Những người dân lao động nghe vậy thì nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên những khuôn mặt lem luốc. Họ biết những lời đó không phải sáo rỗng, bởi đôi bàn tay đang phát cơm kia chính là đôi bàn tay của những kẻ đang liều mạng ở tuyến đầu để mang về từng miếng thịt cho họ.

Không gian khu doanh trại vốn đầy mùi khói lạnh bỗng trở nên ấm áp lạ kỳ bởi hơi người và tình đồng loại.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

doc-co-the-vo-han-diep-gia-nguoi-quan-cai-nay-goi-vu-em.jpg
Độc Có Thể Vô Hạn Điệp Gia, Ngươi Quản Cái Này Gọi Vú Em?
Tháng 3 24, 2025
Tận Thế Chi Thần Cấp Mở Rương Thuật
Tháng 4 24, 2026
sss-cap-toi-pham-truy-na-giet-bao-yeu-ma-loan-the
Sss Cấp Tội Phạm Truy Nã, Giết Bạo Yêu Ma Loạn Thế
Tháng 1 7, 2026
cac-nang-la-diet-the-ma-nu-lien-quan-gi-toi-ta.jpg
Các Nàng Là Diệt Thế Ma Nữ, Liên Quan Gì Tới Ta?
Tháng 2 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP