-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 123: ꧁༺ Đẳng Cấp Khác Nhau và Chiếc Môi Thần Thánh ༻꧂
Chương 123: ꧁༺ Đẳng Cấp Khác Nhau và Chiếc Môi Thần Thánh ༻꧂
—–o0o—–
Thiên Anh vốn xuất thân là một sát thủ đỉnh tiêm, kẻ từng né được đạn bắn lén ngay cả khi đang ăn cơm, thì loại tép riu như Võ Linh tuổi gì mà đòi đánh lén? Với anh, gã to xác như bò mộng đó lù lù tiến lại gần chẳng khác nào một mục tiêu di động cỡ đại.
Chẳng cần đao to búa lớn, ngay khi Võ Linh vung báng súng nện xuống, Thiên Anh khẽ nghiêng người. Đôi tay đang cầm chiếc môi xúc cơm bằng nhôm dài hơn một mét khẽ xoay nhẹ, nện một phát chí mạng vào ngay thái dương đối thủ.
“BONG!”
Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc. Võ Linh đang nghiến răng nghiến lợi bỗng thấy cả bầu trời sụp đổ ngay sát bên tai. Đầu gã đau nhói, tầm nhìn nhòe đi, mặt đất dưới chân như đảo lộn.
“HỰ!”
Chưa kịp hoàn hồn, gã lại thấy lồng ngực thắt lại như bị búa tạ nện trúng. Thiên Anh không dừng tay, cán môi cơm thúc mạnh vào chấn thủy khiến Võ Linh nghẹt thở, uất nghẹn đến mức thét lên đau đớn:
“Á!”
“BONG!”
Thêm một cú nện bồi vào thái dương. Lần này, Võ Linh gục hẳn xuống mặt tuyết, cả người co quắp, bọt mép sùi ra trong cơn đau thống khổ. Đám đông chờ phát cơm há hốc mồm kinh hãi. Họ vốn tưởng gã đeo mặt nạ khỉ sẽ bị đánh nhừ tử, ai ngờ kẻ nằm đất lại là tay súng khét tiếng của Mãng Xà Bang.
Lý Tiếu chứng kiến đồng đội bị hạ đo ván trong nháy mắt thì vừa kinh vừa tởm. Gã gầm lên đầy phẫn nộ: “Thằng chó! Mày dám đánh lén cấp trên sao?”
Thiên Anh thoáng nheo mắt dưới lớp mặt nạ, giọng nói thản nhiên đến lạnh lùng: “Mày bị thần kinh à? Bọn mày có quyền đánh người, nhưng người khác lại không có quyền tự vệ? Logic kiểu gì thế?”
Lý Tiếu hừ lạnh, lập tức nâng súng trường lên, họng súng đen ngòm chỉ thẳng vào mặt Thiên Anh: “Mày muốn chết phải không? Tin tao thổi bay đầu mày ngay tại đây không?”
Thiên Anh vẫn đứng đó, tay vẫn cầm chiếc môi cơm, chẳng có vẻ gì là sợ hãi. Anh quá hiểu luật chơi của thế giới này, liền cười nhạt: “Tôi tin anh bạn dám bóp cò. Có điều, viên đạn đó bay ra, tôi chưa chắc đã chết, nhưng anh bạn thì chắc chắn phải chôn cùng đấy. Anh bạn nghĩ xem, bóp cò đổi mạng với một thằng phát cơm… có đáng không?”
Lý Tiếu khựng lại, ngón tay đặt trên cò súng run lên. Thiên Anh nói trúng tử huyệt. Nếu nổ súng bừa bãi trong doanh trại, gã sẽ bị Lệ Vi xử bắn theo bang quy ngay lập tức. Cảm thấy dùng súng không có lợi, Lý Tiếu quăng súng sang một bên, rút ra con dao găm sáng loáng:
“Dùng súng thì rắc rối, nhưng dùng dao xiên cho mày vài lỗ thì chẳng ai nói gì được!”
Dứt lời, Lý Tiếu lao lên. Gã là người biến đổi, lại qua đào tạo bài bản, bộ pháp cực kỳ linh hoạt. Thế nhưng, trước mặt một “con quỷ khát máu” như Thiên Anh, mọi chiêu trò đó đều chỉ là múa rìu qua mắt thợ.
“BONG!”
Chiếc môi nhôm dài hơn một mét lại lên tiếng. Dù nhẹ nhưng dưới lực tay của Thiên Anh, nó đánh trúng điểm yếu khiến Lý Tiếu loạng choạng. Tuy nhiên, sức bền của gã tốt hơn Võ Linh, gã nhanh chóng lùi lại thủ thế, ánh mắt không còn vẻ coi thường mà đầy sự cảnh giác.
Thiên Anh thấy đối phương bắt đầu run sợ thì chỉ cười nhạt. Anh quay lại nhìn đám dân lao động đang ngơ ngác, giọng bình thản: “Tiếp tục phát cơm.”
Hành động xem thường ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Lý Tiếu gầm lên điên cuồng, lao vào đâm một nhát chí mạng. Thiên Anh khẽ lách người, mũi dao sượt qua lớp áo giáp mỏng. Ngay lập tức, anh tung một cú đá sấm sét giữa ngực đối phương.
“RẮC!”
Một xung lực mạnh mẽ hất văng Lý Tiếu ra xa bốn năm mét. Gã rơi xuống mặt tuyết, nằm bất động, thi thoảng co giật và trào máu mồm. Không ai rõ gã còn sống hay đã chết.
Đúng lúc này, Võ Linh tỉnh lại. Cơn nhục nhã khiến gã hóa dại, gã rút súng lục nã liên tiếp về phía Thiên Anh: “CHẾT ĐI THẰNG CHÓ ĐẺ! ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG…!”
Đám đông la hét chạy tán loạn. Thế nhưng, Thiên Anh vẫn đứng sừng sững. Với nhãn thuật của Con mắt sự thật và tốc độ của Mạch sống Nova, những viên đạn bay tới trong mắt anh bỗng chậm lại như phim quay chậm.
“KENG! KENG! KENG…!”
Một cảnh tượng huyễn hoặc diễn ra: Thiên Anh không thèm tránh né, đôi tay mang bao tay năng lượng chuyển động như bóng ma, trực tiếp chụp gọn những viên đạn nóng hổi trong không trung.
Võ Linh thấy cảnh đó thì mặt tái mét không còn giọt máu, gã kinh hoàng lùi lại, cố vươn tay chộp lấy khẩu súng máy cạnh đó.
“VÈO!”
Thiên Anh tiện tay cầm một mảnh xương thú sắc nhọn từ nồi thịt cạnh bàn, ném mạnh ra ngoài. Trong tay anh, mảnh xương tầm thường cũng mang sát thương của một mũi tên xuyên phá.
“PHẬP!”
Mảnh xương găm thẳng vào cổ tay phải của Võ Linh, cắt đứt động mạch và nghiền nát xương khớp.
“Á! TAY TÔI!”
Võ Linh ôm lấy cổ tay máu phun xối xả, gào lên thảm thiết. Thiên Anh theo bản năng sát thủ, tay cầm thêm một mảnh xương nữa định tung đòn kết liễu. Nhưng trong khoảnh khắc đó, anh chợt nhớ ra mình đang “vi hành” kẻ trước mặt không phải con mồi cần ám sát. Anh khẽ thở dài, buông mảnh xương xuống.
Đúng lúc này, tiếng bước chân rầm rập vang lên. “VÈO… VÈO…!”
Bảy tám cao thủ của liên minh mang theo vũ khí nóng lao tới. Ngay sau đó là Lê Hùng và Văn Luyện với vẻ mặt đầy sát khí.
“TẤT CẢ ĐỨNG YÊN! KẺ NÀO TRÁI LỆNH GIẾT!” Văn Luyện gầm lên.
Cả khu bếp lập tức im phăng phắc. Đám phụ bếp gian xảo chui ra từ chỗ ẩn nấp, quỳ sụp xuống ôm đầu. Giữa đống hỗn độn, chỉ còn một mình Thiên Anh đứng sừng sững với chiếc mặt nạ khỉ.
Lê Hùng nheo mắt quan sát. Dù đối phương đeo mặt nạ, nhưng khí chất vương giả và đôi mắt lam nhạt đặc trưng không thể lẫn vào đâu được. Ông bối rối hỏi, giọng lạc đi:
“Ông tướng… không ngủ đi, ra đây làm cái gì thế này?”
Thiên Anh nhún vai, chỉ vào cái nồi lớn: “Đang phát cơm này, ông không thấy mờ mờ sao? Mà làm gì kéo cả đám tới đây rầm rộ vậy?”