-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 122: ꧁༺ Dăm Ba Thằng Tiểu Nhân và Những Lời Cảm Ơn Xa Xỉ ༻꧂
Chương 122: ꧁༺ Dăm Ba Thằng Tiểu Nhân và Những Lời Cảm Ơn Xa Xỉ ༻꧂
—–o0o—–
Sau khi hai kẻ gây rối bị lôi đi trong sự sợ hãi, không gian bao quanh cứ điểm trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Lê Hùng quét ánh mắt sắc lẹm qua đám đông, giọng nói trầm đục vang lên như một lời cảnh cáo đanh thép:
“Làm người thì phải biết tự tri minh phận. Đã mang thân phận người hầu thì đừng có mơ tưởng xen vào chuyện của chủ nhân. Tôi nói thẳng, các người ở đây không có tài trí, chỉ có thể làm người lao động bình thường. Mà đã là người bình thường thì phải biết an phận thủ thường. Từ nay về sau, kẻ nào còn lôi kéo, kích động hay nghi ngờ quyết sách của bang chủ… thì cái kết của hai kẻ lúc nãy chính là tấm gương. Rõ chưa?”
Hàng ngàn tiếng đáp trả đồng thanh vang lên, mang theo sự kính sợ: “ĐÃ RÕ, THƯA PHÓ BANG CHỦ!”
Lê Hùng hài lòng gật đầu, ông lật bảng danh sách trên tay, tông giọng dịu xuống đôi chút: “Tốt. Như bang chủ đã hứa, nếu hoàn thành công việc trong ngày, mỗi người sẽ được thưởng thêm hai cân thịt. Riêng về tiền công, chúng tôi quyết định điều chỉnh: Ngoài một cân thịt như cũ, mỗi người sẽ nhận thêm một cân tiết và một cân lòng.”
Một luồng xung điện của sự sung sướng chạy qua đám đông. Những khuôn mặt hốc hác bỗng chốc rạng rỡ, nhiều người không kìm được mà rưng rưng nước mắt. Giữa thời buổi đói khát này, một cân tiết và lòng là nguồn bổ sung dinh dưỡng vô giá. Nếu không phải đang đứng trong hàng ngũ kỷ luật, có lẽ họ đã thét lên vì sung sướng.
Lê Hùng nhìn thấy sự hân hoan ấy thì khẽ nhếch môi: “Tiền lương sẽ được trả ngay khi quay về căn cứ. Còn bây giờ, tất cả di chuyển vào doanh trại ăn bữa chiều trước khi lên đường!”
Một bác gái lam lũ, gương mặt hằn sâu vết chân chim, run rẩy hỏi lại như không tin vào tai mình: “Phó bang chủ… sáng chúng tôi đã được ăn rồi, giờ lại được ăn tiếp sao ạ?”
Lê Hùng không hề giận, ông ôn tồn giải thích: “Phải. Ai không ăn hết có thể mang về cho gia đình.”
“Cảm ơn phó bang chủ! Cảm ơn Chính Nghĩa Hội!” Tiếng cảm ơn râm ran khắp nơi khi mọi người bắt đầu di chuyển về khu vực nhà bếp dã chiến.
…
Tại khu vực phát cơm, một cảnh tượng thú vị đang diễn ra.
Người phụ trách phát cơm cho cả nghìn nhân khẩu lúc này là một thanh niên đeo chiếc mặt nạ khỉ ngộ nghĩnh. Dù anh ta chẳng nói lời nào, dáng vẻ có phần lạnh lùng, nhưng đôi tay thì hào phóng đến lạ. Bình thường, người phát cơm chỉ múc lưng bát, nhưng gã đeo mặt nạ này luôn múc đầy ngọn, thức ăn cũng được anh tay tay bốc đầy ụ.
Người đó chính là Thiên Anh. Vừa tỉnh dậy, anh định ra ngoài hít thở không khí thì bị Alisa ‘áp giải’ tới đây hỗ trợ. Ban đầu nơi này có ba bốn tên phụ bếp khác, nhưng Thiên Anh vừa nhìn qua đã thấy ngứa mắt. Thấy chúng múc cơm cho người lao động mà cứ bớt xén, miếng thịt lỡ tay lấy hơi to cũng phải gắp lại, Thiên Anh lập tức đuổi sạch bọn chúng đi cho khuất mắt. Anh không chịu được cảnh những kẻ “đục nước béo cò” tước đoạt chút dinh dưỡng cuối cùng của những người khốn khổ.
“Cảm ơn anh!”
“Cảm ơn chú, chúc chú bình an!”
Mỗi lời cảm ơn vang lên lại khiến Thiên Anh cảm thấy một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng. Cả đời làm sát thủ, anh vốn chỉ quen với những tiếng thét đau đớn hay những lời nguyền rủa cay nghiệt. Lần đầu tiên được nghe lời cảm ơn chân thành từ những người xa lạ khiến lòng anh bỗng thấy lâng lâng khó tả.
Thế nhưng, Thiên Anh “phiêu” còn đám phụ bếp ở phía sau thì đang hằn học đến tím mặt. Lương thực cấp trên đưa xuống có hạn, Thiên Anh phát hào phóng như vậy thì phần “dôi dư” để chúng bớt xén mang về sẽ chẳng còn mẩu cặn nào.
Một tên trung niên râu rậm, đôi mắt ti hí híp lại đầy căm ghét, thì thầm với đồng bọn: “Cứ đà này thì anh em mình húp cháo. Tên khốn kia phát kiểu đó, tí nữa không còn cặn mà ăn chứ đừng nói là mang về đổi lấy gái.”
Công việc nhà bếp trong mạt thế vốn là một miếng bánh béo bở. Chỉ cần bớt xén mỗi người một chút, chúng có thể tích lũy được một lượng lương thực khổng lồ – thứ quyền lực tối cao có thể đổi lấy mọi thú vui xác thịt. Thiên Anh xuất hiện chẳng khác nào kẻ phá hỏng “nồi cơm” của chúng. Chúng hận anh, nhưng vì anh do đích thân Alisa đưa tới nên chẳng tên nào dám lộ diện gây sự.
Đúng lúc đó, hai gã đàn ông trên ba mươi tuổi, trang bị súng ống đầy đủ, nghênh ngang bước vào. Đó là Lý Tiếu và Võ Linh – những thành viên thuộc lực lượng hộ tống của Mãng Xà Bang.
Vừa thấy hai vị “đại ca” đám phụ bếp như thấy cứu tinh, vội vã khúm núm: “Chào Tiếu ca! Chào Linh ca! Hai anh tới thật đúng lúc.”
Lý Tiếu khịt mũi, liếc nhìn khu bếp: “Anh em bọn tao muốn đánh chén một bữa ra trò, bọn mày nhanh tay dọn lên đây một mâm rượu thịt thịnh soạn xem nào.”
Đám phụ bếp nhìn nhau, một nụ cười âm hiểm thoáng qua. Tên râu rậm ra vẻ khó xử, phân bua: “Tiếu lão đại hiểu lầm rồi, tụi em đâu dám lười nhác. Khổ nỗi hôm nay có thằng mới tới, nó mang sạch đồ ăn ngon vốn định hiếu kính hai anh ra phát hết cho đám ‘culi’ bên ngoài rồi.”
Võ Linh nhướn mày, sát khí lập tức bốc lên: “Thằng nào mà láo thế? Nó không biết ở đây ai là vai lớn à? Thằng mới đến đó đang ở đâu?”
“Nó đang đứng phát cơm ngay cổng kia kìa, Linh ca!” Một tên phụ bếp nhanh nhảu chỉ tay.
Lý Tiếu và Võ Linh hừ lạnh một tiếng, cả hai lầm lì bước ra ngoài. Đám phụ bếp đứng sau nhìn theo, những nụ cười đắc ý hiện lên trên khuôn mặt gian xảo. Chúng đang chờ đợi màn kịch hay, chờ đợi kẻ đeo mặt nạ kia phải quỳ xuống cầu xin tha thứ.
…
Tại quầy phát cơm, Thiên Anh vẫn đang mải mê với những lời cảm ơn thì hai cái bóng cao lớn đã bao trùm lấy anh.
Võ Linh bước tới, không nói không rằng, gã xoay ngược khẩu súng, dùng báng súng bằng thép lạnh lẽo nện thẳng vào đầu Thiên Anh với một lực ngàn cân.
Đám đông xung quanh kinh hãi hét lên, nhắm mắt lại vì không dám chứng kiến cảnh tượng đẫm máu sắp xảy ra. Thế nhưng, tiếng xương gãy hay tiếng ngã khuỵu mà bọn chúng mong chờ đã không xuất hiện…