Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
  2. Chương 121: ꧁༺ Toan Tính Của Các Bang Phái và Họa Từ Miệng Mà Ra ༻꧂
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 121: ꧁༺ Toan Tính Của Các Bang Phái và Họa Từ Miệng Mà Ra ༻꧂

—–o0o—–

Bên trong phòng họp tối mật của bang Sọ Hổ, bầu không khí đặc quánh sự trầm mặc và toan tính. Ngồi quanh chiếc bàn dài là những gương mặt cộm cán nhất: Long Ngữ, Long Kiệt, Huỳnh Khiết, Thái Lân, Lam Nha, Lạn Kha và Huy Đức. Tất cả đều hướng ánh mắt về phía vị bang chủ đang tỏa ra áp lực nặng nề như một con gấu xám – Lý Hắc Hổ.

Sau khi nghe báo cáo sơ bộ, Lạn Kha – kẻ có vẻ ngoài thanh mảnh như nữ nhân nhưng sở hữu tâm cơ độc địa nhất nhóm – khẽ vuốt lọn tóc, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy tính kích động:

“Sau trận huyết chiến kinh hoàng đêm qua, Chính Nghĩa Hội và Mãng Xà Bang chắc chắn đã sức cùng lực kiệt. Theo tôi, đây chính là cơ hội trời cho để chúng ta dọn sạch khu phía Nam.”

Lời của Lạn Kha khiến căn phòng xôn xao. Đám trụ cột gật đầu tán thành. Một trận chiến đối đầu với vạn quân Quỷ Lùn và quái vật cấp cao, không có lý nào đối phương không tổn thất nặng nề. Thế nhưng, những kẻ ngồi đây đều là cáo già trong làng sinh tồn, họ hiểu rằng một nước đi sai lầm lúc này sẽ dẫn đến sự diệt vong của cả bang hội.

Long Ngữ đập nhẹ tay xuống bàn, ánh mắt sắc lẹm cắt ngang cuộc bàn tán:

“Không thể mạo hiểm. Chúng ta đã nếm trái đắng hai lần trước vì thói chủ quan rồi. Lần này, nhất định phải thăm dò kỹ lưỡng. Đừng quên, toàn bộ những kẻ đi tấn công cứ điểm phía Bắc trước đây đều… không một ai trở về.”

Lời nhắc nhở của Long Ngữ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tham vọng của cả đám. Nhớ lại hai lần thất bại thảm hại khiến bang Sọ Hổ suýt bị bang Búa Rìu nuốt chửng, tất cả đều rùng mình.

Thái Lân trầm ngâm một lát rồi đưa ra đề xuất: “Hay là chúng ta kéo cả bang Búa Rìu vào cuộc? Cho người của cả hai bang cùng tới phía Bắc dưới danh nghĩa mua lương thực. Phải tận mắt thấy được số lượng người bị thương và thực lực chiến đấu hiện tại của chúng thì mới hạ bài được.”

Huỳnh Khiết gật đầu, bổ sung: “Quan trọng nhất vẫn là kẻ đứng sau liên minh đó. Phải kiểm tra xem ‘Chủ nhân’ của khu phía Bắc thực hư thế nào, hay chỉ là hư trương thanh thế.”

Lý Hắc Hổ im lặng nãy giờ mới khẽ nhíu mày. Gã gõ nhịp ngón tay xuống bàn gỗ, sau một hồi suy tính mới dõng dạc hạ lệnh:

“Long Ngữ, Huy Đức! Hai người chuẩn bị ngay. Lấy cớ mua lương thực để thâm nhập vào cứ điểm phía Bắc. Phải đào bới cho ra bằng được nội tình của liên minh Nam – Bắc và thực lực của kẻ thống trị nơi đó.”

Hai vị trụ cột đứng phắt dậy, cúi đầu nhận lệnh: “Rõ, thưa bang chủ!”

Lý Hắc Hổ gật đầu, ánh mắt gã lóe lên sự thâm trầm: “Ta sẽ đích thân điện đàm với Đàm Hưng của bang Búa Rìu để phối hợp quân số. Nhưng hãy nhớ kỹ: Đến đó phải giữ lễ độ, không được phép quá phận. Nơi đó không phải địa bàn của chúng ta, nếu xảy ra chuyện, chẳng ai cứu được hai người.”

Cuộc họp kết thúc trong sự khẩn trương. Những bóng ma của bang Sọ Hổ bắt đầu chuyển động, chuẩn bị cho một chuyến đi “thăm hỏi” đầy rẫy rủi ro.

…

Trong khi đó, tại cứ điểm phía Bắc, Thiên Anh vẫn đang chìm trong giấc ngủ sau một đêm kiệt sức. Nhưng bên ngoài, không khí lao động lại sục sôi như một đại công trường.

Hơn một ngàn người lao động từ phía Nam đổ về, ai nấy đều dốc toàn lực làm việc. Với họ, mỗi cân thịt thưởng chính là cứu cánh cho cả gia đình khỏi cái đói hành hạ. Sự hăng say ấy khiến tốc độ dọn dẹp chiến trường nhanh đến kinh ngạc. Những xác Quỷ Lùn xanh được nhấc bổng, chất đầy lên những thùng xe tải lớn. Không có tiếng cãi vã, không có sự lười biếng, chỉ có tiếng thở hổn hển và sự đồng lòng đến lạ thường.

Không chỉ có thịt, những bộ cốt giáp và vũ khí của lũ quỷ cũng được thu gom cẩn thận. Lệ Vi và Bác Tấn đều hiểu, đây chính là vật liệu quý báu để trang bị cho lực lượng dân quân, giải phóng đội quân tinh nhuệ khỏi nhiệm vụ thủ thành rườm rà.

…

Ba giờ chiều.

Chiến trường cơ bản đã được dọn sạch. Hiện tại, trung tâm của bãi đất chỉ còn lại đống chiến lợi phẩm khổng lồ của Thiên Anh. Nhìn vào đống hạch tâm lấp lánh và bộ xương tê giác cấp 7 quý giá, không ít kẻ bắt đầu nảy sinh lòng tham.

Một gã nam tử dáng vẻ gầy gò, đôi mắt gian xảo khẽ liếc nhìn viên đốc công rồi lớn tiếng mỉa mai: “Đốc công đại nhân! Tôi thấy không công bằng. Trận này là do Chính Nghĩa Hội và Mãng Xà Bang chúng ta đổ máu mới thắng được, tại sao những thứ quý giá nhất lại phải dâng hết cho một mình kẻ kia? Như vậy không phải là phụ lòng những anh em đã hy sinh sao?”

Gã thanh niên đứng cạnh cũng lập tức phụ họa, cố tình nói to để kích động đám đông: “Đúng đấy! Của cải này là máu xương của tập thể, không thể để một cá nhân ngồi mát ăn bát vàng được!”

Viên đốc công nhướn mày, định quát mắng nhưng lại chần chừ khi thấy hai tên này đều có họ hàng với các thành viên trong đội chiến đấu tinh nhuệ.

Nhưng đúng lúc sự xầm xì đang lan rộng, một bóng người cao lớn lướt tới. Lê Hùng xuất hiện với gương mặt lạnh như tiền. Vừa nghe được những lời kích động ấy, sắc mặt vị phó bang chủ lập tức sầm lại, sát khí tỏa ra khiến không khí xung quanh như đông cứng.

“Kính chào phó bang chủ!” Đám đông vội vã cúi đầu cung kính.

Lê Hùng không thèm nhìn đám đông, ông bước thẳng tới trước mặt hai kẻ vừa lớn tiếng. Bị ánh mắt tử thần của ông khóa chặt, hai tên kia run rẩy như cầy sấy, đôi chân nhũn ra không đứng vững.

Lê Hùng không phí một lời thừa thãi, ông phất tay ra hiệu cho hai tay súng phía sau: “Mang đi thẩm vấn ngay. Điều tra xem chúng là nội gián của thế lực nào tới đây để chia rẽ liên minh.”

Hai gã kia sợ xanh mặt, quỳ sụp xuống đất van xin thảm thiết: “Phó bang chủ tha tội! Chúng tôi lỡ mồm thôi, chúng tôi không phải gián điệp!”

Lê Hùng lạnh lùng quát lớn: “Không phải gián điệp mà dám cố ý kích động lòng người, phá hoại đoàn kết nội bộ ngay giữa chiến trường sao? Mang đi!”

Hai họng súng đen ngòm dí thẳng vào đầu khiến hai tên kia không dám hé răng thêm nửa lời. Đám đông chứng kiến cảnh tượng ấy đồng loạt cúi đầu, sự im lặng bao trùm khắp nơi.

Họ hiểu rằng, ở thời đại này, cái miệng đôi khi chính là lưỡi đao tự kết liễu mạng sống của chính mình. Sự sòng phẳng với Thiên Anh không chỉ là lời hứa, mà là lằn ranh đỏ mà bất cứ kẻ nào dám chạm vào đều phải trả giá bằng mạng sống.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cao-vo-doat-ta-chi-tieu-nhap-hoc-con-muon-ta-rong-luong.jpg
Cao Võ: Đoạt Ta Chỉ Tiêu Nhập Học, Còn Muốn Ta Rộng Lượng?
Tháng 1 17, 2025
bat-dau-gap-duoc-cao-lanh-giao-hoa-vo-quan-xoa-bop.jpg
Bắt Đầu Gặp Được Cao Lãnh Giáo Hoa Võ Quán Xoa Bóp
Tháng 2 7, 2026
nguoi-quan-thit-bo-cau-mo-ban-xa-thu-keu-binh-thuong-chuc-nghiep.jpg
Ngươi Quản Thịt Bồ Câu Mô Bản Xạ Thủ, Kêu Bình Thường Chức Nghiệp?
Tháng 2 3, 2026
dieu-thap-hoang-tu-bat-dau-trieu-hoan-hac-bach-vo-thuong.jpg
Điệu Thấp Hoàng Tử: Bắt Đầu Triệu Hoán Hắc Bạch Vô Thường
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP