Chương 117: ꧁༺ Bình Tĩnh và Tử Thần Từ Bầu Trời ༻꧂
—–o0o—–
“RỐNG!” “RỐNG…!”
Giữa lúc tàn cuộc của trận chiến, một biến cố kinh thiên động địa bất ngờ nổ ra. Tiếng gầm rú xé toạc tầng mây, một bóng đen khổng lồ che lấp cả ánh trăng mờ. Đó là một con Khủng Long Cánh Dài với diện mạo dị hợm, sở hữu hai cái đầu dài ngoằng như rồng trong truyền thuyết.
Phía sau nó là một đàn bảy con khác, dù chỉ có một đầu và hình thể nhỏ hơn nhưng sát khí tỏa ra vẫn đủ khiến người ta nghẹt thở. Ngay khi phát hiện con mồi dưới mặt đất, cả đàn lập tức khép cánh, bổ nhào xuống như những quả tên lửa sống.
Bác Tấn cùng các phó hội tái mặt, ông gào lên lạc giọng qua bộ đàm: “TẤT CẢ TẢN RA! CẨN THẬN BẦU TRỜI!”
“RẦM! RẦM…!”
Tiếng va chạm nổ ra như sấm sét. Những quái vật khổng lồ này khi bay trên cao nhìn đã lớn, nhưng khi đáp xuống mặt đất, kích thước của chúng mới thực sự khiến con người tuyệt vọng. Một gã đàn ông trưởng thành tính ra còn chẳng to bằng một chiếc móng vuốt sắc lẹm của chúng.
Tám người lính không kịp né tránh đã bị những cú dẫm chân nghìn cân đạp nát ngay tại chỗ, huyết nhục văng tung tóe trên tuyết trắng. May mắn thay, mục tiêu chính của đàn quái vật không phải đám người yếu ớt kia, mà là Thiên Lang và con tê giác ba sừng.
Cuộc chiến của những kẻ khổng lồ chính thức bùng nổ. Con đầu đàn hai đầu cấp 7 nhắm thẳng vào Thiên Lang, trong khi bảy con còn lại điên cuồng vây hãm con tê giác ba sừng.
Thiên Lang (Ki) lúc này đã kiệt sức, toàn thân đầy vết thương từ cuộc huyết chiến trước đó. Đối mặt với một quái thú cấp 7 thuộc hạng tinh anh, nó hoàn toàn rơi vào thế hạ phong. Trong một phút sơ hở, Ki bị cái đầu bên trái của con quái vật đớp trúng ngang lưng.
“RẮC!”
Tiếng xương cốt rạn nứt vang lên gai người. Nếu Ki không kịp phản xạ xù lớp lông thép tẩm độc ra để chống trả, sống lưng của nó có lẽ đã bị nghiền nát thành mảnh vụn. Dù thoát chết, nhưng trên lưng nó vẫn xuất hiện bốn cái lỗ máu to như đùi người, máu tươi phun ra như suối, nhuộm đỏ cả bộ lông trắng tuyết.
“GIẢI VÂY CHO KI! MAU!”
Bác Tấn gầm lên, dẫn đội cường giả lao tới. Nhưng cách biệt thực lực quá lớn. Con quái vật chỉ cần khẽ quạt cánh, một luồng xung lực khủng khiếp đã thổi bay cả toán người. Hai chiến sĩ xấu số bị rìu cánh đụng trúng lập tức nổ tan xác giữa không trung, không kịp để lại một tiếng hét.
Chưa dừng lại, cái đuôi gai của nó quất mạnh xuống đất.
“ẦM!”
Mặt đất nứt toác thành một khe vực sâu hoắm. Một người khác bị trúng đòn trực diện, thi thể biến mất dạng trong đống đổ nát. Kinh tởm hơn, con quái vật há miệng phun ra một luồng dịch độc màu đen đặc quánh. Dịch độc rơi tới đâu, xác chết và tuyết trắng bị ăn mòn tới đó, từ trong đống nhầy nhụa ấy còn sinh sôi ra vô số loài sâu bọ ký sinh đang ngoe nguẩy tìm vật chủ.
Bác Tấn chứng kiến cảnh tượng rùng rợn ấy, biết rằng nếu cứ lao vào liều mạng thì chỉ có con đường chết. Ông nghiến răng ra lệnh: “TẤT CẢ LÙI LẠI! CHIẾN THUẬT QUẤY RỐI! KHÔNG ĐƯỢC TRỰC DIỆN!”
Nhờ hỏa lực quấy rối từ xa của đội cường giả, Ki mới có cơ hội thở dốc và né tránh những cú mổ tử thần. Nhưng con khủng long hai đầu rất nhanh đã phát hiện ra sự phiền phức này. Nó ngửa cổ hú dài, lập tức hai con cấp 6 trong đàn bỏ mặc con tê giác, quay sang tấn công đội ngũ của bác Tấn.
Bị hai gã khổng lồ truy sát, bác Tấn và các phó hội lâm vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc, tự thân còn khó bảo toàn, nói gì đến việc cứu viện Thiên Lang.
“ẦM!” “NGAO…!”
Thiên Lang kiệt sức hoàn toàn. Sau nhiều lần né tránh thành công, nó vẫn bị cú quạt cánh sấm sét nện trúng mạn sườn. Thân hình nặng chục tấn của nó bay vút đi như một chiếc xe hơi bị húc văng, nôn ra từng ngụm máu đặc trong không trung. Khi rơi xuống mặt tuyết, Ki nằm im lìm, đôi chân run rẩy muốn đứng dậy nhưng lại gục xuống trong đau đớn.
Con khủng long hai đầu nhìn thấy con mồi đã nằm chờ chết, nó vỗ cánh bay vút lên cao rồi bổ nhào xuống với vận tốc kinh hồn, định dùng đôi móng vuốt nghiền nát sọ của Ki.
Đúng lúc đó, một âm thanh đanh gọn xé toạc không gian.
“UỲNH!”
Thiên Anh đã bóp cò. Sau khi nạp đầy năng lượng cho phát bắn quyết định, anh khóa chặt điểm hạch tâm của mục tiêu. Qua sự phân tích chuẩn xác của Mít Đặc, Thiên Anh biết rằng bắn vào đầu hay thân đều vô dụng đối với sinh mệnh dai dẳng của cấp 7.
Viên đạn năng lượng màu lam rít lên, xuyên thủng vị trí giao nhau giữa hai cái cổ – nơi chứa dây thần kinh hạch tâm của con quái vật.
“RẦM! RẦM…!”
Cả khối thân hình đồ sộ của con cấp 7 đang lao đi bỗng khựng lại, rồi rơi tự do xuống mặt đất như một quả núi sụp đổ, khiến cả vùng chiến trường rung chuyển kịch liệt. Tuy chưa chết hẳn, nhưng hai cái đầu của nó giờ đây đã rũ rượi như bị liệt, hoàn toàn mất khả năng phản ứng.
“HAY LẮM!” Những tiếng reo hò rộ lên.
Nhưng niềm vui chưa kịp lan tỏa thì một bóng đen khác đã bao trùm lấy vị trí của Thiên Anh. Một con khủng long cánh dài cấp 6 đã phát hiện ra vị trí xạ kích và đang bay thẳng về phía anh với đôi mắt đỏ ngầu.
“CẨN THẬN! THIÊN ANH, CHẠY MAU!”
Mọi người bên dưới gào lên lo lắng, nhưng Thiên Anh vẫn đứng bất động trên sân thượng. Trong đôi mắt lam nhạt của anh không hề có chút sợ hãi, trái lại là một sự tĩnh lặng đến lạnh lẽo. Anh khẽ nhếch môi, giọng nói thản nhiên đến đáng sợ:
“Đến đi!”
Thay vì bỏ chạy, anh bình tĩnh nạp lại hạch tâm năng lượng cho súng, đứng chờ con mồi tự dẫn xác tới nộp mạng.