Chương 118: ꧁༺ Khúc Khải Hoàn Đẫm Máu ༻꧂
—–o0o—–
“OÀNH!”
Ngay khi con quái vật cuối cùng lọt vào tầm bắn một dặm, Thiên Anh dứt khoát bóp cò. Một tia sáng lam rực rỡ nối liền nòng súng tới đỉnh đầu con Khủng Long Cánh Dài, xé toạc màn đêm.
“BỤP!”
Sọ con quái vật cấp sáu nổ tung như một quả dưa hấu chín nẫu. Thân hình đồ sộ mất đi sự điều khiển, lảo đảo trên không trung rồi rơi tự do xuống mặt đất. Những người lính phía dưới hoảng hốt dạt ra hai bên, nhìn khối thịt khổng lồ đang lao xuống như một thiên thạch.
“ẦM! ẦM! ẦM…!”
Như một tòa nhà hai tầng sụp đổ, nơi con quái vật rơi xuống tạo thành một hố sâu hoắm. Bụi tuyết bị hất tung lên cao hàng chục mét, kèm theo đó là một cơn địa chấn lan ra bốn phương tám hướng, khiến mặt đất rung chuyển kịch liệt.
Chứng kiến thêm một “hung thần” bị Thiên Anh bắn hạ, những người lính liên minh không kìm nén được mà đồng loạt rú lên điên cuồng. Đó không còn là tiếng reo hò bình thường, mà là những tiếng hú dài khản đặc cổ họng, mang theo toàn bộ sự giải tỏa sau bao nhiêu phút giây cận kề cái chết.
“RỐNG… RỐNG…!”
Đàn Khủng Long còn lại kinh hoàng trước hỏa lực thần sầu từ phía tòa nhà cao tầng. Chúng đồng loạt gầm lên đầy sợ hãi, vỗ cánh định mang theo con đầu đàn đang tê liệt để đào tẩu.
“ĐOÀNG!”
Phát súng tiếp theo vang lên đanh gọn. Một con quái vật đang cố quắp lấy thủ lĩnh bị bắn nát sọ, rơi thẳng xuống đất. Con còn lại sợ đến mức mật xanh mật vàng đều vỡ vụn, nó vội vàng buông bỏ đầu đàn, vỗ cánh điên cuồng để thoát thân.
“ĐOÀNG!”
Thế nhưng, nó mới chỉ bay được vài trăm mét thì vệt sáng màu lam đã đuổi kịp. Mọi người nín thở nhìn theo bóng đen khổng lồ đang lao dốc từ trên cao xuống như một con diều đứt dây.
“Trúng rồi! Lại trúng rồi!” “Tuyệt vời quá! Giết sạch bọn chúng đi!” “Trả thù cho anh em! Đừng để con nào thoát!”
Tiếng hò hét vang dội chiến trường. Thiên Anh lúc này không hề cảm thấy áp lực, ngược lại, một luồng hưng phấn chảy dọc sống lưng. Áp lực lớn nhất đã qua đi kể từ phát bắn cứu nguy cho Ki, giờ đây, việc của anh chỉ là dọn dẹp chiến trường. Với tâm thế bình thản đó, Thiên Anh bắn phát nào trúng phát đó, thậm chí còn nhắm trúng vào đúng mắt phải của mục tiêu mới ghê gớm.
Khi con Khủng Long cuối cùng gục xuống, cả chiến trường vỡ òa trong xúc động. Có những gã giang hồ vốn sắt đá bỗng ngồi thụp xuống mặt tuyết, vừa cười vừa khóc như một đứa trẻ.
Thiên Anh không dừng lại để tận hưởng chiến thắng. Anh nhảy một cái từ tầng ba tòa nhà xuống đất, chân chạm tuyết rồi lao đi như một tia chớp về phía Thiên Lang (Ki) đang nằm.
Đến gần, anh khựng lại, lòng quặn thắt khi thấy bộ lông trắng tuyết của Ki nay đã bết đặc máu tươi, trên lưng là những lỗ thủng sâu hoắm đáng sợ.
“Cậu… chủ…”
Giọng của Ki yếu ớt đến mức Thiên Anh phải quỳ xuống, ghé sát tai mới nghe thấy. Ngay lúc đó, Alisa cũng hớt hải chạy tới. Cô kiểm tra sơ lược vết thương rồi lên tiếng:
“Bị thương nặng quá, không thể di chuyển vào hầm ngay được. Chúng ta phải lập bệnh viện dã chiến tại đây để cấp cứu cho Ki và anh em khác.”
Thiên Anh run giọng hỏi: “Lam, Ngáo… nó có sao không?”
Alisa nhìn vẻ mặt lo lắng đến tái nhợt của anh thì mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai anh trấn an:
“Ông đừng coi thường Thiên Lang nhà mình. Nó là bá chủ cơ mà, chỉ cần còn thở là nó sẽ sống. Tin tôi đi, dù không có thuốc, chỉ cần một tuần là nó lại chạy nhảy như thường thôi. Nó đã khéo léo né hết các đòn chí mạng vào nội tạng rồi.”
Thiên Anh thở phào một hơi dài, cảm giác hòn đá trong lòng cuối cùng cũng được nhấc bỏ: “Không sao là tốt rồi… may quá!”
Alisa nhìn anh, đột nhiên bĩu môi lườm một cái: “Sao chẳng bao giờ thấy ông lo cho tôi như lo cho nó vậy hả?”
Thiên Anh ngẩn người, gương mặt vốn lạnh lùng bỗng trở nên bối rối cực độ. Alisa nhìn bộ dạng “đần” ra của anh thì phì cười, cô đấm nhẹ vào ngực anh một cái:
“Nhìn cái mặt ông kìa, tôi đùa chút thôi! Hì hì. Thôi, ông đi hỗ trợ anh em khác đi, để Ki ở đây tôi lo.”
Thiên Anh khẽ gật đầu, anh bất ngờ đưa tay bóp nhẹ má Alisa một cái: “Vậy Lam chăm sóc cho Ki nhé, tôi qua xem tình hình bác Tấn.”
Anh quay sang dặn Bé Thanh (Mốc): “Bé con ở lại đây bảo vệ chị Lam và Ki nhé.”
Mốc khẽ gật đầu, cuộn tròn bên cạnh Ki. Thiên Anh định rời đi thì bị Alisa kéo tay lại. Cô dúi vào tay anh một lọ thuốc màu đỏ:
“Cầm lấy, thuốc cầm máu kháng khuẩn loại xịn đấy, dùng cho mấy vết thương bên ngoài rất tốt.”
Thiên Anh nắm chặt lọ thuốc, khẽ mỉm cười nhìn cô rồi xoay người lao vào giữa đám đông thương binh. Anh muốn đưa những người bị thương nặng vào hầm, nhưng họ đều kiên quyết từ chối. Họ muốn ở lại đây, giữa chiến trường này cùng đồng đội. Thiên Anh hiểu, vào lúc này, liều thuốc tinh thần từ hơi ấm của đồng đội còn quan trọng hơn bất cứ loại kháng sinh nào.
…
Ba mươi phút sau.
Một khu vực y tế dã chiến đã được thiết lập ngay trước cứ điểm thép. Những vết thương đã được băng bó, tiếng rên rỉ dịu bớt.
Giữa khoảng sân trống, bác Tấn đứng im lìm trước những thi thể đã được phủ vải bạt. Ánh mắt ông già nua nhưng đầy kiên định. Do điều kiện không cho phép chôn cất, bác Tấn hít một hơi sâu, hai tay bùng lên ngọn lửa Lumia rực rỡ.
Ông dùng hỏa năng của mình để hỏa táng những người anh em đã ngã xuống. Khói xám bốc lên giữa trời đông, tro cốt được ông cẩn thận thu lại, gói vào chính những mảnh quân phục cũ của họ. Một buổi tang lễ đơn giản, không vòng hoa, không kèn trống, chỉ có tiếng gió rít và những cái cúi đầu lặng lẽ của những người còn sống dành cho những người đã nằm lại phía sau.