Chương 116: ꧁༺ Những Người Đàn Ông Chân Chính ༻꧂
—–o0o—–
“UỲNH!”
Một luồng xung lực màu xanh biếc xé toạc màn đêm, lao đi với tốc độ không thể nắm bắt bằng mắt thường. Nó găm thẳng vào đầu con Quỷ Tinh Anh đang giơ nắm đấm về phía Văn Luyện. Trong nháy mắt, một tiếng nổ khô khốc vang lên, cái đầu bọc cốt giáp kiên cố nổ tung thành những mảnh vụn.
“BỊCH!”
Thân hình hộ pháp của con quái vật đổ sập xuống mặt tuyết, tạo thành một chấn động nhỏ khiến bụi tuyết bay tán loạn. Văn Luyện cùng toán cao thủ đang vây hãm con quỷ đứng sững người, cả đám hóa đá trong vài giây trước cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra.
Văn Luyện quệt vệt máu tươi bên khóe môi, nuốt một ngụm nước bọt đầy khan khốc khi nhìn dòng máu đen ngòm đang phun ra như suối từ cái cổ cụt ngủn của con quỷ. Anh thốt lên đầy kinh hãi: “Chết…Chết rồi sao?”
Một người lính bên cạnh vội vã giật mạnh áo anh, quát lớn:
“Phó hội! Đừng có ngẩn ra đó nữa, mau qua hỗ trợ anh em!”
Văn Luyện bừng tỉnh, anh nghiến răng, cầm chắc thanh đại đao gãy dở lao vút đi. Nhờ có sự gia nhập của toán cao thủ vừa được giải vây, con Quỷ Tinh Anh thứ hai nhanh chóng rơi vào vòng kiềm tỏa.
“XÍCH LẠI! GIỮ CHẶT LẤY NÓ!”
Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng. Sáu cao thủ thức tỉnh kép dồn hết sức bình sinh, gân xanh nổi đầy trên trán để ghìm chặt tứ chi con quái vật đang gào rống điên cuồng. Và ngay khi mục tiêu bị cố định, “tử thần” từ xa lại một lần nữa lên tiếng.
Với Thiên Anh, việc bắn tỉa một mục tiêu đang bị khống chế còn dễ hơn cả việc thở. Thế nhưng, anh không nổ súng bừa bãi. Nhãn thuật của anh hoạt động hết công suất, bao quát toàn bộ chiến trường hỗn loạn, nơi người và quỷ đang đan xen vào nhau như một nồi lẩu huyết nhục.
Áp lực thần kinh đè nặng lên vai Thiên Anh khủng khiếp hơn bất cứ ai. Một giây chần chừ, đồng đội sẽ mất mạng. Một phân lệch hướng, viên đạn năng lượng có thể xuyên thủng ngực người anh em phía trước. Trong những tình huống cứu nguy cùng lúc ở hai đầu chiến trường, bộ não của một sát thủ chuyên nghiệp buộc anh phải đưa ra những quyết định lạnh lùng nhất: ưu tiên cứu những người đang đấu với Quỷ Tinh Anh – nơi mà một đòn trúng đích đồng nghĩa với cái chết tức tưởi. Còn những người đấu với lũ quỷ cấp thấp, dù có bị thương nặng, họ vẫn còn cơ hội sống sót.
Thực tế đã chứng minh Thiên Anh đúng. Dưới sự bảo hộ của họng súng năng lượng, không một cao thủ nào của liên minh phải bỏ mạng dưới tay bọn tinh anh.
“OÀNH! OÀNH!”
Liên tục nổ súng khiến vị trí xạ kích của Thiên Anh nhanh chóng bị bại lộ dưới nhãn quan của lũ Quỷ Lùn. Một toán quân xanh điên cuồng gào thét, vung rìu lao về phía tòa nhà anh đang ẩn nấp.
Thiên Anh vẫn bình tĩnh như mặt nước hồ mùa đông. Anh không cần quay đầu lại, vì anh biết, phía sau mình có một lớp phòng ngự tuyệt đối.
Trong bóng tối của lớp tuyết dày, Bé Thanh (Mốc) trườn đi âm thầm như một bóng ma. Nó không rầm rộ như Ki, nhưng sự đáng sợ thì không kém cạnh. Mốc tiếp cận con mồi, nhanh như một tia chớp, nó cắm đôi răng nanh tẩm kịch độc vào bắp chân con quỷ rồi biến mất trong tích tắc.
Kẻ bị cắn chỉ kịp khựng lại, không quá năm giây, toàn thân nó đông cứng rồi đổ rầm xuống mặt tuyết, co giật vài cái trước khi tắt thở. Mốc âm thầm dọn dẹp từng kẻ dám áp sát Cậu chủ, biến khu vực xung quanh tòa nhà thành một tử địa tĩnh lặng.
Làm quen được với nhịp điệu chiến trường, khả năng xạ kích của Thiên Anh càng lúc càng thần sầu. Tốc độ nạp năng lượng và siết cò của anh tăng vọt, biến họng súng thành một lưới lửa khống chế toàn diện. Những đường đạn xanh biếc bay sát sạt qua mặt đồng đội, khiến họ thót tim đến mức hồn vía lên mây, nhưng ngay sau đó là tiếng sọ quái vật nổ tung phía sau, báo hiệu họ vừa thoát chết trong gang tấc.
…
Bên trong cứ điểm phòng ngự.
Lệ Vi đứng lặng người trước màn hình giám sát. Đôi mắt cô không rời khỏi bóng dáng Thiên Anh đang nhấp nháy qua nhãn thuật cảm biến. Cô vốn có nhiều cao thủ đánh đêm dưới trướng, nhưng khi so với Thiên Anh, họ chỉ là đám trẻ con cầm súng đồ chơi.
“Độ chính xác này… thực sự là người sao?” Cô thì thầm, lòng dâng lên một sự kiêng kỵ tột độ.
Cô nhìn sang sự càn quét của Thiên Lang (Ki) – con linh thú nặng chục tấn nhưng nhanh nhẹn như báo đen đang húc tung đội hình địch. Nhìn sang Mốc – sát thủ thầm lặng trong bóng đêm. Và nhìn sang Alisa – người đang bình tĩnh điều phối hệ thống súng máy cày nát các đơn vị quỷ yếu.
Một tổ đội hoàn mỹ! Tanker đỡ đòn, Sniper bắn yểm trợ, Assassin bảo vệ hậu phương và Support càn quét diện rộng. Lệ Vi hít một hơi thật sâu, thầm đưa ra một quyết định sắt đá: “Sau trận này, tuyệt đối phải kết giao với họ. Nếu không thể làm bạn, cũng không bao giờ được phép trở thành kẻ thù.”
…
Năm giờ trôi qua.
Mặt trời mạt thế vẫn chưa ló dạng, nhưng chiến trường đã bắt đầu hạ nhiệt. Mặt tuyết trắng phau giờ đây chỉ còn là một bãi lầy lội đầy máu tươi, nội tạng và xương cốt vụn nát. Mùi tanh nồng nặc bốc lên giữa không khí lạnh giá.
Đại quân vạn người của Quỷ Lùn giờ đây chỉ còn chưa đầy một ngàn con cấp thấp đang hoảng loạn tháo chạy. Các thành viên liên minh không còn nấp trong cứ điểm nữa, họ tràn ra ngoài, vung kiếm kết liễu những tàn quân cuối cùng trong cơn cuồng nộ.
Tâm điểm của chiến trường lúc này là con Quỷ Thủ Lĩnh. Nó đã hoàn toàn kiệt sức, hai cánh tay bị chém đứt, khắp người là những vết thương sâu hoắm rỉ máu đen. Nếu không nhờ con tê giác ba sừng cấp 7 dưới thân che chở, nó đã bị Thiên Lang nghiền nát từ lâu.
Con tê giác cấp 7 gầm lên, dù chỉ sở hữu các năng lực bị động nhưng lớp da dày và sức húc của nó vẫn là một bức tường thành khó lòng xuyên phá, tạo nên một trận chiến giằng co đến nghẹt thở vào phút chót.