-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 112: ꧁༺ Đừng Có Chết Nhớ Phải Trở Về - Thành Lũy Thép ༻꧂
Chương 112: ꧁༺ Đừng Có Chết Nhớ Phải Trở Về – Thành Lũy Thép ༻꧂
—–o0o—–
“Keng keng! Keng keng keng…”
Tiếng còi báo động dồn dập cắt ngang cuộc đối thoại giữa Thiên Anh và Mít Đặc. Nhìn tín hiệu đỏ nhấp nháy trên bảng điều khiển, tim Thiên Anh thắt lại một nhịp, một dự cảm chẳng lành lập tức xâm chiếm tâm trí anh.
Anh nhấn mạnh nút đỏ ở góc bàn. Từ trên trần hầm, một cánh tay cơ giới đưa màn hình lớn xuống. Sau vài giây nhiễu sóng, hình ảnh hiện lên sắc nét. Alisa xuất hiện trên màn hình, gương mặt cô lộ rõ vẻ khẩn trương:
“Bên ngoài có biến lớn rồi ông ơi! Đại quân Quỷ Lùn xanh đang tràn tới, số lượng ước tính vượt quá mười ngàn con.” Ngừng một thoáng lấy hơi, Alisa nói tiếp. “Ông nhanh kích hoạt hệ thống phòng ngự, anh em bên ngoài không có công sự, không thể trụ vững trước quân số đông như kiến cỏ thế này đâu!”
Thiên Anh không thừa lời, ánh mắt anh đanh lại:
“Đã rõ. Lam thông báo cho mọi người rút ngay vào phạm vi cứ điểm. Tôi sẽ mở cổng phòng ngự ngay lập tức.”
Dứt lời, anh lao về phía trung tâm điều khiển hầm ngầm. Đây là lúc kiểm chứng thành quả mà Alisa đã âm thầm xây dựng dựa trên tri thức từ Mít Đặc và sức lao động không mệt mỏi của Ki và Mốc trong những ngày anh hôn mê.
…
Bên ngoài hầm, gió lạnh rít gào quyện cùng tiếng hò hét của binh sĩ.
Dưới sự chỉ huy quyết đoán của bác Tấn, đoàn quân liên minh đang khẩn trương rút lui về phía căn cứ. Dù tử thần đang bám sát sau lưng với quân số áp đảo, nhưng những người lính Chính Nghĩa Hội và Bang Mãng Xà không hề nao núng. Với họ, cái chết là kẻ đồng hành hằng ngày, nỗi sợ hãi từ lâu đã bị sự chai sạn của mạt thế nghiền nát.
“Rầm rầm…!” “Rầm rầm…!”
Mặt đất bất chợt rung chuyển dữ dội. Giữa màn tuyết trắng, một bức tường hợp kim đen bóng đột ngột mọc lên từ lòng đất, cao năm mét, sừng sững như một ngọn núi sắt thép. Đây là loại hợp kim sinh học được Mít Đặc cung cấp công thức, kết hợp giữa kim loại nung chảy và xương tinh luyện của thú biến dị.
Bức tường dày một mét, trên đỉnh trang bị hàng loạt tháp súng máy hạng nặng tự động xoay chuyển tầm bắn. Tại mỗi cứ điểm đều có cấu trúc lõm sâu, tạo thành những hầm hào vững chãi đủ cho hai người đứng bắn mà không lo bị cung tên hay nanh vuốt kẻ địch chạm tới. Diện tích phòng ngự bao quát cả ngàn mét vuông, dư sức chứa hàng trăm người và đoàn xe bọc thép của liên minh.
Chứng kiến pháo đài thép mọc lên từ mặt đất, Lệ Vi không khỏi chấn động. Cô thầm nhủ, “Không ngờ họ lại che giấu thực lực đáng sợ đến mức này. Có thành lũy này, thú biến dị cấp cao cũng khó lòng xâm nhập.”
Lê Hùng đi cạnh cô, kinh ngạc thốt lên: “Hai người họ lấy đâu ra nguồn nguyên liệu khổng lồ này? Cho dù có đủ vật tư, làm sao chỉ với hai người và hai con thú mà xây dựng được cả một pháo đài trong thời gian ngắn như vậy?”
Lệ Vi nheo mắt, cô lập tức dập tắt sự tò mò của thuộc hạ bằng một tông giọng lạnh lùng:
“Bí mật của người ta, không phận sự thì đừng có tọc mạch. Hiện tại chúng ta là đồng minh, chỉ cần biết nơi này an toàn là đủ. Lê Hùng, cậu dẫn anh em vào vị trí chiến đấu ngay, đừng để Alisa nghe thấy những lời này lại tưởng chúng ta đang dòm ngó cơ ngơi của họ.”
Lê Hùng và Lê Hồng khựng lại, nhận ra mình vừa lỡ lời. Ở cái thế đạo hỗn loạn này, tò mò về bài tẩy của kẻ mạnh chính là tự rước họa vào thân. Cả hai cúi đầu nhận sai rồi nhanh chóng dẫn quân chiếm giữ các cứ điểm trên mặt thành.
“CẠCH!”
Cửa hầm bật mở, Thiên Anh bước lên với một xấp nội giáp và vũ khí mới chế tác. Anh nhìn lướt qua dàn cao thủ thức tỉnh đang tập hợp, trầm giọng:
“Thời gian gấp rút nên tôi chỉ làm được bấy nhiêu. Những ai phải cận chiến trực tiếp với quỷ tinh anh thì mặc vào ngay, ai thủ thành bằng súng thì nhường cho anh em.”
Thiên Anh chưa nghe kế hoạch của bác Tấn, nhưng với bản năng sát thủ, anh thừa biết những người đứng đây chính là đội cảm tử sẽ lao ra ngoài để tiêu diệt đầu não quân địch. Đám cao thủ thức tỉnh kép nhìn qua những món trang bị nhẵn bóng, tỏa ra năng lượng Lumia tinh thuần thì mắt sáng rực. Họ nhanh chóng phân chia, nhưng vì số lượng có hạn, Bác Tấn và Văn Luyện cuối cùng lại là những người không có phần.
Không một lời giải thích, Thiên Anh và Alisa đồng loạt cởi bỏ lớp nội giáp “độc bản” đang mặc trên người, trao tận tay cho hai vị chỉ huy. Alisa mỉm cười trấn an:
“Tôi ở trong phòng điều khiển tháp súng, không có nguy hiểm gì. Hai người phải ra ngoài huyết chiến, trang bị này thuộc về các anh.”
Hành động nhỏ nhưng mang sức nặng ngàn cân. Giữa thời đại mà ai cũng chỉ biết vơ vét cho bản thân, sự hy sinh của Thiên Anh và Alisa đã thực sự thu phục được nhân tâm của những gã giang hồ gai góc nhất.
Văn Luyện siết chặt lớp giáp trên người, nhìn Thiên Anh bằng ánh mắt nể phục: “Cảm ơn anh bạn!”
Thiên Anh khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt vào chân trời nơi cát bụi bắt đầu tung mù mịt: “Cố mà sống sót. Đừng có chết khi tôi còn thở.”
Văn Luyện bật cười sảng khoái, vỗ mạnh vào vai Thiên Anh:
“Tôi mạng lớn lắm, chắc chắn sẽ sống dai để xem anh bạn biểu diễn đấy!”
Tiếng cười lạc quan lan tỏa khắp cứ điểm thép. Bác Tấn bước lên trước hàng quân, thanh đại đao trong tay cắm xuống đất, dõng dạc ra lệnh:
“Alisa và Lệ Vi ở lại chỉ huy pháo đài. Bác cùng đội xung kích sẽ ra ngoài tiêu diệt thủ lĩnh Quỷ Lùn. Ghi nhớ: Tuyệt đối cố thủ, không được rời khỏi thành lũy dù trong bất cứ tình huống nào!”
Alisa và Lệ Vi nghiêm trang gật đầu. Họ đứng trên tường thành nhìn theo bóng lưng của những người đàn ông đang tiến vào cõi chết, đồng thanh hô lớn:
“Mọi người phải cẩn thận! Nhớ lấy, chúng tôi đợi các anh trở về!”