Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
  2. Chương 111: ꧁༺ Phương Pháp Giúp Mít Đặc Hoàn Thiện - Di Sản Cảm Xúc༻꧂
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 111: ꧁༺ Phương Pháp Giúp Mít Đặc Hoàn Thiện – Di Sản Cảm Xúc༻꧂

—–o0o—–

Bên ngoài hầm trú ẩn – Khu vực săn mồi của thú dị hóa.

Bầu trời tăm tối, gió rít qua các khe đá, mang theo cái lạnh cắt da của mức nhiệt âm hai mươi độ C. Giữa bãi dã chiến tiêu điều, những người lính liên minh đang co quắp bên những đống lửa leo lét, bụng đói cồn cào và cổ họng khô khốc.

“Một miếng khi đói bằng một gói khi no.” Câu nói ấy chưa bao giờ trần trụi và thực tế đến thế.

Alisa bước đi giữa những hàng quân, đôi tay thoăn thoắt phân phát những phần thực phẩm nóng hổi. Sự xuất hiện của cô, một mỹ nhân với nụ cười dịu dàng giữa khung cảnh chết chóc, ngay lập tức sưởi ấm tâm hồn những gã đàn ông gai góc. Ánh mắt họ nhìn cô không chỉ là sự ngưỡng mộ sắc đẹp, mà là lòng biết ơn sâu sắc dành cho một ‘vị thần hộ mệnh’.

Sau khi phân phát lương thực, Alisa lách người qua những chiếc xe bọc thép để tiến vào khu vực thương binh. Ở đây, mùi máu tanh nồng quyện cùng mùi gỉ sắt. Cô quỳ xuống bên một người lính, bình thản lau sạch vết thương hở đang bắt đầu đông cứng vì lạnh.

Thời buổi này, vật tư y tế là thứ xa xỉ phẩm chỉ có trong truyền thuyết. Để sinh tồn, người ta hơ lửa cho vết thương tự quéo lại, thậm chí có kẻ còn rùng mình dùng cả keo 502 để dán chặt những thớ thịt đang rách toác.

Alisa dừng lại trước Lệ Vi. Nữ bang chủ Mãng Xà đang nhíu mày khi vết thương ở bả vai rỉ máu. Dù là thủ lĩnh, dù luôn được bao bọc bởi tầng tầng lớp lớp cao thủ, nhưng vết sẹo này là minh chứng đanh thép cho sự tàn khốc của thế giới bên ngoài.

Vừa sát trùng vết thương, Alisa vừa nghe Lệ Vi lên tiếng, giọng nói có chút uẩn khúc thăm dò:

“Nè Lam, có thể cho Vi hỏi một câu được không?”

Alisa khéo léo lách mũi kim, mỉm cười đáp: “Khách sáo vậy làm gì, có gì Vi cứ nói đi.”

Lệ Vi nhìn thẳng vào mắt Alisa, hỏi thẳng: “Lam với ông Thiên Anh… trước kia là vợ chồng hả?”

Động tác của Alisa khựng lại trong thoáng chốc. Cô ngẩn người mất vài giây rồi bật cười thành tiếng: “Sao Vi lại có suy nghĩ kỳ quặc đó? Nhìn chúng tôi giống một cặp lắm sao?”

“Xã hội này đã thối nát rồi,” Lệ Vi thản nhiên đáp, ánh mắt sắc sảo quan sát biểu cảm của bạn mình. “Luật pháp tan rã, đạo đức suy đồi, kẻ mạnh nắm quyền sinh sát. Nhưng Lam không có sức mạnh biến dị mà vẫn có thể ‘áp chế’ được một cường giả như Thiên Anh… thì chỉ có thể là quan hệ vợ chồng mà thôi.”

Alisa vừa băng bó nốt đoạn cuối vừa phì cười: “Trời ạ, Vi suy diễn kinh quá! Tôi mà áp chế được tên đó sao? Thực tế, tôi vẫn đang là… tù nhân của ông ấy đấy.”

Lệ Vi nhướn mày, môi nhếch lên một nụ cười không tin tưởng: “Điêu!”

“Nói thật mà không tin,” Alisa vừa thu dọn dụng cụ vừa kể, giọng điệu như đang nói về một kỷ niệm xa xăm. “Ngày trước tên kia bắt tôi từ bệnh viện về đấy chứ. Nếu không phải tôi biết y thuật, chắc giờ này xanh cỏ từ lâu dưới họng súng của ông ấy rồi.”

Câu chuyện về cuộc gặp gỡ định mệnh bắt đầu tuôn chảy. Alisa không giấu giếm, nhưng với sự khôn ngoan bẩm sinh và năng lực thức tỉnh về cảm quan, cô biết rõ điều gì nên kể, điều gì nên giữ lại như một quân bài bí mật.

Sau khi nghe xong “thiên tình sử” nhuộm đầy mùi súng đạn, Lệ Vi chỉ biết cảm khái: “Nghe Lam kể mà tôi cứ ngỡ đang nghe tiểu thuyết ngôn tình. Có điều tiểu thuyết của người ta toàn màu hồng, còn của Lam và ông ấy… thì toàn màu máu.”

Alisa không đáp, chỉ nhìn về phía cửa hầm bằng ánh mắt sâu thẳm.

…

Sâu bên trong hầm trú ẩn, Thiên Anh hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài. Tiếng búa đập vào kim loại và tiếng rít của lửa hàn rền vang trong xưởng chế tác.

Anh đang dồn toàn lực để rèn ra những trang bị tinh xảo nhất. Một mặt là để tăng cường hỏa lực cho quân liên minh trong trận chiến sắp tới, mặt khác là để mài giũa tay nghề của chính mình. Chế tạo vũ khí năng lượng yêu cầu một sự tập trung cao độ và đôi tay khéo léo đến từng micromet, chỉ cần một sai lệch nhỏ, sản phẩm sẽ trở thành đống sắt vụn vô giá trị.

“Này Mít Đặc,” Thiên Anh vừa dùng đôi tay trần uốn nắn một mảnh xương quái vật đã qua tinh luyện, vừa thở dài. “Mày có cách nào chế ra máy móc để sản xuất hàng loạt mấy thứ này không? Cứ ngồi còng lưng thế này thì bao giờ mới đủ giáp cho anh em.”

Thanh âm khô khốc của Mít Đặc vang lên ngay lập tức, dội một gáo nước lạnh vào hy vọng của anh: “Điều anh nghĩ muôn đời không thể xảy ra. Tạo hóa là đấng tối cao, và con người là kiệt tác của tạo hóa. Máy móc không bao giờ có thể tạo ra thứ hoàn mỹ hơn bản thể có linh hồn đã tạo ra chúng.”

Thiên Anh cười khổ, lau mồ hôi trên trán: “Mày có cần phũ phàng thế không? An ủi tao một câu bộ chết à?”

“Tôi không có chức năng nói dối,” Mít Đặc đáp lại một cách máy móc. “Nhưng anh đang làm rất tốt. Tốc độ thao tác của anh đã tăng 672% so với lần đầu. Anh thực sự có thiên phú để trở thành một Chế Tạo Sư đại tài.”

“Chế Tạo Sư?” Thiên Anh nhếch môi, ánh mắt lóe lên sát cơ lạnh lẽo. “Tao không thích nghề đó, tao thích chém giết hơn. Mà này, cổ vật giống như mày trên thế giới này còn nhiều không?”

“Không nhiều.” Mít Đặc trả lời sau một quãng dừng như đang truy xuất dữ liệu. “Chỉ có chưa đầy mười thực thể tương tự được tạo ra, nhưng phần lớn chúng đều không có khả năng tư duy độc lập như tôi.”

Thiên Anh nheo mắt: “Mày định vị được bọn nó không?”

“Trong phạm vi mười dặm thì có thể. Nhưng mỗi lần định vị sẽ tiêu tốn hạch tâm năng lượng cực lớn, không thể dùng tùy tiện.”

Thiên Anh gật đầu, trong lòng thoáng chút nhẹ nhõm: “Thôi kệ, có được mày và Mạch Nova đã là đại vận rồi. Thế giới rộng lớn thế này, tìm được những thứ kia khác gì mò kim đáy bể.”

“Đừng bi quan,” Mít Đặc đột ngột lên tiếng, giọng nói dường như có chút gì đó… mong đợi. “Chỉ cần tôi hoàn thiện bản thân, năng lực định vị sẽ tăng vọt. Đến lúc đó, tìm kiếm bọn chúng không phải là chuyện khó.”

Thiên Anh ngạc nhiên, anh dừng hẳn tay: “Mày còn có khả năng tự hoàn thiện? Tao tưởng máy móc sinh ra thế nào thì mãi thế ấy chứ?”

“Tôi khác với lũ sắt vụn vô tri kia,” Mít Đặc giải thích bằng một tông giọng sâu hơn. “Tôi hoàn thiện tư duy bằng cách hấp thụ cảm xúc nhân loại và tiếp thu tri thức từ vật chủ. Sau này, tôi sẽ cần anh hỗ trợ rất nhiều về mặt ‘cảm xúc’ đấy.”

Thiên Anh nở một nụ cười gian xảo, ánh mắt lấp lánh sự tính toán: “Đương nhiên rồi! Mày mạnh lên thì tao cũng được hưởng lợi. Đôi bên cùng có lợi, tội gì không giúp!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

song-mot-nam-truong-mot-dao-qua-lay-dao-qua-chung-dao-truong-sinh
Sống Một Năm Trướng Một Đạo Quả, Lấy Đạo Quả Chứng Đạo Trường Sinh
Tháng 1 8, 2026
de-che-dai-viet.jpg
Đế Chế Đại Việt
Tháng 12 9, 2025
hong-lau-xuan
Hồng Lâu Xuân
Tháng 10 16, 2025
de-quoc-theo-de-tu-thien-tai-bat-dau
Đế Quốc Theo Đệ Tứ Thiên Tai Bắt Đầu
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP