Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
  2. Chương 110: ꧁༺ Chén Rượu Trước Giờ Xuất Quân - Bản Lĩnh Của Người Lãnh Đạo ༻꧂
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 110: ꧁༺ Chén Rượu Trước Giờ Xuất Quân – Bản Lĩnh Của Người Lãnh Đạo ༻꧂

—–o0o—–

Thiên Anh định vào bếp dọn cơm, nhưng Alisa đã nhanh chóng sắp xếp người lo liệu. Anh tranh thủ đi tắm rửa, tẩy sạch lớp máu linh cẩu bám trên da thịt đỏ sẫm nhăn nheo của mình. Khi anh bước ra, mọi người đã ngồi vây quanh một chiếc chiếu trúc lớn giữa sảnh hầm.

Bữa cơm hôm nay đơn giản nhưng lại là một sự xa xỉ tột cùng giữa thời mạt thế: cơm trắng dẻo thơm, thịt rang cháy cạnh đỏ au và canh khoai tây hầm xương tỏa hương ngào ngạt. Đặc biệt nhất là chậu tiết canh mà Thiên Anh vừa chuẩn bị.

Trái với dự đoán của anh, đám cường giả không hề e dè trước món tiết tươi. Họ lao vào bữa ăn như những cơn gió lốc. Chậu tiết nặng mấy chục cân cùng đống nội tạng, rau sống bị “quét sạch” chỉ trong nháy mắt. Nhìn cách họ ngấu nghiến từng cọng rau, Thiên Anh bất giác rùng mình, cảm tưởng như đang nhìn một đàn bò đói cày nát cánh đồng cỏ xanh.

Gần chục người mà sức ăn như cả tiểu đoàn. Ban đầu Alisa định cùng ăn, nhưng nhìn cảnh “cuồng phong quét lá” trên mâm cơm, cô chỉ biết im lặng nhường phần cho những kẻ đang đói khát lâu năm này.

Sau khi vét sạch hạt cơm cuối cùng, Lê Hùng ngả người ra sau, thở phào một hơi thỏa mãn:

“Phù! Đã quá! Lâu lắm rồi tôi mới được biết thế nào là cảm giác no đến tận cổ.”

Văn Luyện bên cạnh vừa liếm sạch đĩa thịt sốt cà chua, cũng ợ một tiếng sảng khoái:

“Ợ! Ngon quá! Một bữa ăn chân chính giữa cái thời chó chết này.”

Alisa nhìn cái chậu tiết sạch bóng không còn một giọt, nồi canh sườn cũng chẳng còn lấy một mảnh vụn khoai tây, cô thảng thốt hỏi:

“Này… hỏi thật nhé, mọi người là ma đói đầu thai hả? Ăn thế này không sợ bể bụng sao? Có cần tôi lấy thuốc tiêu hóa không?”

Bị một mỹ nhân hỏi thẳng, mấy gã cường giả thức tỉnh kép thoáng đỏ mặt ngượng ngùng. Lê Hùng gãi đầu, cười khà khà:

“Haha! Không giấu gì cô, ở căn cứ phía Nam bọn tôi chỉ dám ăn lưng bụng thôi. Lương thực hiếm hoi, anh em phải nhịn phần để nhường cho người già và con nhỏ. Ăn mười bữa thì nhịn một bữa, thành ra hôm nay có hơi… mất hình tượng.”

Bác Tấn ngồi cạnh Thiên Anh, tay vẫn cầm chén rượu nhỏ nhâm nhi cùng đĩa gan biến dị cấp cao. Nghe thuộc hạ phân trần, ông khẽ thở dài, nhìn sang Alisa:

“Cháu đừng cười. Ở ngoài kia, có cái gì bỏ vào bụng đã là phúc đức rồi, một bữa cơm thế này chỉ có trong mơ. Rau củ bây giờ là thực phẩm hạng nhất, ngay cả lão già này cũng chẳng mấy khi được nhìn thấy một màu xanh trên mâm cơm.”

Thời tiết âm độ khiến thực vật bình thường chết sạch, rau xanh trở thành thứ hàng hóa xa xỉ chỉ dành cho bậc thủ lĩnh. Alisa mím môi suy nghĩ một chút rồi lên tiếng:

“Khi nào về, tôi sẽ tặng mọi người một ít hạt giống thực vật biến dị do tôi tự lai tạo. Loại này sinh trưởng tốt ở âm bốn mươi độ và trong môi trường thiếu sáng, mọi người có thể trồng ngay dưới địa đạo để cải thiện bữa ăn.”

Cả căn phòng rộ lên tiếng cảm ơn chân thành. Ngay lúc đó, Lệ Vi – nữ bang chủ Mãng Xà Bang đặt chén xuống. Không khí bỗng chốc đóng băng, nhường chỗ cho sự nghiêm túc của một cuộc chiến.

“Cơm nước xong rồi, giờ chúng ta vào việc chính.”

Lệ Vi nhìn vòng quanh một lượt, ánh mắt sắc sảo dừng lại trên người bác Tấn: “Mục tiêu là kho dự trữ vũ khí quân đội. Trong số chúng ta, bác Tấn là người dày dặn sương gió nhất. Tôi đề nghị, toàn bộ hành động lần này sẽ do bác Tấn chỉ huy. Ai có ý kiến gì không?”

Không một tiếng phản đối. Những cái đầu sắt đá đều gật đầu tán thành. Bác Tấn không làm bộ làm tịch từ chối, ông trải một bản đồ giấy đã sờn cũ lên mặt chiếu, ngón tay chai sạn chỉ vào các cứ điểm đỏ rực:

“Cảm ơn sự tin tưởng của các vị. Nhưng đã đi theo chỉ huy của tôi, thì có một nguyên tắc sắt đá: Tuyệt đối tin tưởng, tuyệt đối phục tùng. Không có chuyện dùng đồng đội làm bia đỡ đạn, không có chuyện đâm lén sau lưng. Ở đây chúng ta là chiến hữu thiết huyết, hiểu chứ?”

Bác Tấn bắt đầu “bày binh bố trận” giọng nói vang lên đầy uy lực:

“Thiên Anh! Cháu sẽ nắm giữ vị trí xạ thủ bắn tỉa. Với nhãn thuật và súng năng lượng, cháu phải tiêu diệt các mục tiêu nguy hiểm nhất từ cự ly xa trước khi đội hình áp sát.”

Thiên Anh khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt vào bản đồ. Bác Tấn quay sang Alisa:

“Lam sẽ lo mảng y tế và hậu cần phía sau. Một bác sĩ như cháu là tài sản vô giá, tuyệt đối không được lên tuyến đầu. Bé Thanh (Mốc) sẽ túc trực bảo vệ cháu 24/24.”

Cuối cùng, bác Tấn chỉ vào một vòng tròn lớn ngay giữa cổng kho:

“Thiên Lang (Ki) sẽ là quân bài chủ lực của chúng ta. Với sức nặng cả chục tấn dù thân hình nhỏ gọn, Ki cùng tôi và các cường giả thức tỉnh kép sẽ tạo thành mũi khoan thép, đâm sâu vào lòng địch. Các cánh quân còn lại theo sát phía sau, dọn dẹp lũ thú biến dị nhỏ yếu.”

Mọi người nghe đều khẽ gật đầu nhưng không ai đáp lại. Sau đó, bác Tấn tiếp tục giảng giải về các phương án dự phòng. Tổng cả 12 phương án dự phòng cho mọi tình huống xấu nhất khiến cả những kẻ ngạo mạn nhất của Bang Mãng Xà cũng phải tâm phục khẩu phục.

Sau khi bàn bạc xong, dù Thiên Anh đã mời ở lại, nhưng cả bác Tấn và Lệ Vi đều kiên quyết từ chối. Họ khoác lên mình lớp áo khoác dày, bước ra khỏi hầm trú ẩn ấm áp để trở lại căn cứ dã chiến giữa trời đông giá rét.

Nhìn bóng dáng họ khuất dần trong màn tuyết, Alisa quay sang Thiên Anh, ánh mắt đầy sự nể trọng:

“Giờ tôi mới hiểu vì sao những người kia lại thề sống thề chết đi theo họ. Thủ lĩnh như thế mới là thủ lĩnh chân chính chứ! Đồng cam cộng khổ với anh em, không một lời than vãn.”

Cô dừng một chút rồi hỏi nhỏ: “Mà này, sao ông không đưa ‘thứ kia’ cho bác Tấn luôn?”

Thiên Anh cười khổ, đưa tay vò đầu:

“Bà nghĩ xem, đưa cho một mình bác Tấn lúc này có hợp lý không? Trước một trận đánh lớn, hành động đó chỉ làm nội bộ thêm nghi kỵ và chia rẽ. Lam thông minh quá rồi đấy.”

Alisa lườm anh, bồi thêm một cú đấm vào vai:

“Lại khịa tôi! Tôi đùa chút thôi chứ lạ gì tính ông. Mà này, trong kho còn khá nhiều thực phẩm tươi, tôi định mang ra cho anh em bên ngoài ăn lấy sức, ngày mai còn ra trận. Ông thấy sao?”

Thiên Anh mỉm cười, ánh mắt nhu hòa hơn:

“Ừm, bà nghĩ vậy là thấu tình đạt lý rồi. Tôi cũng có ý đó mà suýt quên mất.” Ngừng một thoáng. “Vậy Lam cứ lo việc đó đi, để tôi vào phòng gia công chuẩn bị nốt trang bị.”

Hai người chia nhau ra làm việc, không khí trong hầm trú ẩn hừng hực một ý chí chiến đấu, chuẩn bị cho cuộc đột kích có thể thay đổi vận mệnh của toàn bộ thành phố Nội Hà.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-lam-vo-hiep.jpg
Đế Lâm Võ Hiệp
Tháng 4 23, 2025
Thiên Cơ Lâu Bắt Đầu Chế Tạo Âm Hiểm Bảng
Thiên Cơ Lâu: Bắt Đầu Chế Tạo Âm Hiểm Bảng
Tháng 2 3, 2026
Tinh Tế Công Nghiệp Thời Đại
Tinh Tế Công Nghiệp Thời Đại
Tháng 4 27, 2026
chu-thien-ta-thanh-hoa-son-chuong-mon.jpg
Chư Thiên: Ta Thành Hoa Sơn Chưởng Môn
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP