Chương 109: ꧁༺ Ác Ma Bưng Chậu Tiết Canh ༻꧂
—–o0o—–
Đoàn quân của bác Tấn lầm lũi tiến về phía trước. Những gã giang hồ của Bang Mãng Xà vốn định rẽ sang đường khác để tránh né Thiên Lang (Ki) nhưng khi thấy người của Chính Nghĩa Hội vẫn thản nhiên bám đuôi con linh thú khổng lồ, họ cũng chỉ biết nín thở đi theo sau.
Bên trong chiếc xe thiết giáp đi giữa đội hình, mười người ngồi im lặng trong không khí đặc quánh sự. Bang chủ Lệ Vi ngồi đó, tay vẫn lật từng trang sách một cách chậm rãi. Lê Hùng – phó bang chủ – không nén nổi sự lo lắng, nhìn sang nàng:
“Chị Vi, chúng ta cứ thật sự bám theo người của Chính Nghĩa Hội thế này sao?”
Lệ Vi khẽ nhếch môi, ánh mắt không rời trang giấy:
“Ừm. Cứ đi theo đi, không cần phải lo lắng quá mức đâu.”
Nàng hiểu quá rõ bác Tấn. Một nhà lão luyện như ông sẽ không bao giờ mạo hiểm tính mạng của hàng trăm thuộc cấp nếu không có sự chắc chắn. Chỉ cần đi theo ông, tính mạng của bang Mãng Xà sẽ được đảm bảo. Lê Hùng nghe vậy nhưng lòng vẫn như lửa đốt, hắn vội vã dùng bộ đàm ra lệnh cho thuộc hạ:
“Tất cả chú ý! Đề cao cảnh giác! Chỉ cần con quái vật trắng kia có dấu hiệu tấn công, lập tức vừa đánh vừa rút ngay lập tức, nghe rõ chưa?”
Nỗi sợ của Lê Hùng là có cơ sở. Trong tâm khảm của họ, thú biến dị dù mạnh đến đâu cũng chỉ là sinh vật hung tàn, có thể quay sang xé xác con người bất kỳ lúc nào. Họ không thể ngờ rằng, con linh thú nhỏ gọn như trâu nhưng nặng cả chục tấn kia lại sở hữu trí tuệ không kém gì nhân loại.
…
Tại một ngã tư đổ nát, đoàn xe cuối cùng cũng chạm mặt trực diện với Thiên Lang. Đám lính đánh thuê vội vã nhường đường, tay siết chặt báng súng, mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng. Ki chỉ lướt mắt nhìn đám người một cái đầy lạnh lẽo, rồi thản nhiên kéo lê hai cái xác cá sấu khổng lồ rẽ vào lối dẫn đến căn cứ.
Để tránh gây hiểu lầm, đoàn quân dừng lại cách hầm trú ẩn một cây số. Họ nhanh chóng triển khai đội hình phòng ngự hình vòng tròn, dựng lên một căn cứ tạm thời giữa đống đổ nát. Trong lúc binh sĩ đang lục tục nấu nướng, bác Tấn cùng các phó hội và dàn lãnh đạo Bang Mãng Xà bắt đầu tiến về phía hầm.
“Rèn… rèn…!”
Tiếng cửa thép nặng nề chuyển động. Alisa bước ra đón khách trong bộ nội giáp đen tuyền vừa vặn. Vẻ đẹp thanh tú, thoát tục của cô khiến đám nam nhân trong đoàn phải ngẩn người, nhưng ngay lập tức, ánh mắt họ chuyển sang kinh hoàng khi nhìn thấy Bé Thanh (Mốc).
Con rắn trắng muốt quấn quanh cổ Alisa, đôi mắt xanh lục lấp lánh sát cơ khiến bất cứ ai định tiến lên bắt tay chào hỏi cũng phải lùi bước ngay lập tức. Alisa nở nụ cười dịu dàng, phá tan bầu không khí đông cứng:
“Muộn thế này mới thấy mọi người tới, tôi còn tưởng phải đến mai bác Tấn mới dẫn đoàn qua đây chứ. Mọi người đến đúng lúc lắm, vào ăn cơm cùng chúng tôi luôn nhé?”
Bác Tấn cười xòa, bước tới gần:
“Trên đường gặp chút rắc rối với mấy đàn biến dị thú nên chậm trễ. Mà thằng Anh đâu rồi?”
“Cậu ấy đang dưới bếp, chắc là cơm nước cũng xong xuôi cả rồi.” Alisa đáp.
Đám cao thủ đi phía sau nghe vậy thì khẽ chau mày. Họ vốn tưởng Alisa chỉ là một “bình hoa” phục vụ nhu cầu cho Thiên Anh, nhưng nhìn cách cô thản nhiên đứng cạnh con rắn quái dị và cách cô gọi tên anh, họ bắt đầu phải đánh giá lại.
Khi bước sâu xuống hầm, họ lại một lần nữa đứng hình khi thấy Thiên Lang đang nằm gặm xác cá sấu ngay lối vào. Cảm giác bị một con hung thú nhìn chằm chằm bằng đôi mắt đỏ rực quả thực là một loại tra tấn tinh thần. Tim ai nấy đều đập “bịch bịch” liên hồi, lớn đến mức người bên cạnh cũng có thể nghe thấy.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu của nỗi sợ.
Khi cả đoàn đi hết đoạn hành lang dài đầy cạm bẫy để tiến vào gian phòng chính, họ đột ngột khựng lại, đồng loạt nhảy lùi về phía sau trong tư thế phòng thủ.
“XOẸT! XOẸT!”
Tiếng binh khí rút ra khỏi bao vang lên sắc lạnh. Tất cả đều chĩa vũ khí về phía kẻ vừa bước ra từ nhà bếp.
Đó là một kẻ có diện mạo cực kỳ khủng khiếp. Hắn mặc bộ tạp dề dính đầy máu, làn da nhăn nheo đỏ sậm như vừa bước ra từ biển lửa, trọc đầu, đôi tai và mũi đều biến dạng dị hợm. Đặc biệt là đôi mắt màu lam nhạt sắc lạnh nhìn như mắt quỷ. Trên tay hắn đang bưng một chậu máu tươi đỏ rực, tỏa ra mùi tanh nồng nặc khiến không gian trở nên ngột ngạt.
Thiên Anh đang định cất lời chào thì sững lại trước cảnh tượng hàng chục họng súng và lưỡi kiếm đang chĩa về phía mình. Anh thầm nghĩ: “Mấy người này nhát gan thật đấy!”
Nhưng ngoài mặt, anh chỉ cười khổ:
“Có cần phải phản ứng thái quá như vậy không các vị?”
Nụ cười trên gương mặt nhăn nheo của anh không làm tình hình khá hơn, ngược lại càng khiến đám cao thủ thức tỉnh kép lạnh sống lưng, không tự chủ được mà lùi thêm một bước. Giữa lúc căng thẳng tột độ, bác Tấn bước lên, gạt tay mấy tên phó bang đang chắn đường, tươi cười hỏi:
“Khỏe hẳn rồi à thằng Anh? Mà làm gì để người ngợm máu me thế kia?”
Thiên Anh nhún vai, thản nhiên đáp:
“Cháu vừa chọc tiết con linh cẩu để làm món tiết canh đãi khách, máu bắn lên người thôi. Chút nữa tắm là sạch ngay ấy mà. Bác bảo mọi người ngồi xuống đi, cơm tôi nấu xong cả rồi.”
Bác Tấn quay lại, nghiêm giọng quát đám thuộc hạ:
“Bỏ vũ khí xuống! Định đánh nhau ở đây hay gì?”
Đám người lúc này mới bàng hoàng sực tỉnh, vội vã thu hồi binh khí. Những gương mặt hung hãn giờ đây lộ rõ vẻ bối rối và hổ thẹn. Từng người một tiến lên, cúi đầu xin lỗi Thiên Anh vì sự thất lễ vừa rồi.
Thiên Anh chỉ cười xòa, không hề để bụng. Anh ra hiệu cho mọi người ngồi xuống chiếu, chuẩn bị cho một bữa cơm mạt thế đầy bất ngờ.