Chương 108: ꧁༺ Thị Uy và Khí Chất Vị Tướng Già ༻꧂
—–o0o—–
Ngay khi đoàn xe tiến vào địa bàn của Thiên Anh, Tuấn Hùng khẽ điều chỉnh lại khẩu súng trên vai, nhìn sang bác Tấn đang ngồi trầm ngâm:
“Thưa bác! Cháu có điều này muốn hỏi.”
Bác Tấn đang nhấp dở cốc bột ngũ cốc nóng, hơi nước mờ mịt che khuất một phần gương mặt già nua. Ông mỉm cười ôn hòa:
“Chú có điều gì vướng mắc thì cứ nói ra, bác cháu mình với nhau cả, có gì mà phải giữ kẽ.”
Tuấn Hùng lúc này mới nghiêm túc vào thẳng vấn đề:
“Cháu muốn hỏi về người thống trị khu phía Bắc này. Cậu ta rốt cuộc là hạng người như thế nào mà khiến bác đánh giá cao đến vậy?”
Bác Tấn hạ cốc ngũ cốc xuống, ánh mắt ông bỗng trở nên xa xăm như đang lật lại những trang ký ức cũ:
“Người kia sao?”
Ông khẽ cười, giọng đượm vẻ hoài niệm: “Một thằng bé trẻ tuổi nhưng tính tình phóng khoáng, sống rất rõ ràng. Nó sớm trải đời, biết cách đối nhân xử thế hơn khối kẻ già đời khác. Nhìn nó, bác lại nhớ đến cu Đồng.”
Cu Đồng mà bác Tấn nhắc tới vốn là một chiến sĩ tình báo từng theo phục vụ ông hai năm, nhưng đã anh dũng hy sinh trong một nhiệm vụ cảm tử. Nghe bác Tấn so sánh Thiên Anh với một liệt sĩ thân tín, Tuấn Hùng không khỏi kinh ngạc:
“Bác nói vậy làm cháu muốn gặp cậu ta ngay lập tức. Ở cái thời buổi loạn lạc, nhân tâm thối nát này, người giữ được phẩm hạnh như thế quả thực là hàng hiếm.”
Ngồi bên phải bác Tấn là Văn Luyện, một gã đàn ông cao lớn như gấu xám, ánh mắt sắc lẹm và toàn thân tỏa ra khí chất thiết huyết của kẻ bước ra từ đống xác chết. Hắn thẳng thắn góp lời:
“Đa phần con người sau biến cố đều lộ ra bản chất xấu xa nhất. Nếu đúng như lời bác nói, có một anh em như vậy ở bên thì tốt quá, sống hay chết cũng thấy có ý nghĩa.”
Văn Luyện và Tuấn Hùng thực chất chỉ mới hội quân với bác Tấn vài ngày trước. Họ là những kẻ may mắn sống sót sau đợt mắc kẹt dưới hầm ngầm chính phủ. Trong khi những người khác chết vì đói, vì điên loạn hay tự sát, hai người họ nhờ ăn chuột và giun đất biến dị mà thức tỉnh kép, dẫn dắt tàn quân thoát ra ngoài. Họ từng gia nhập bang Sọ Hổ nhưng vì khinh bỉ lối sống vô pháp vô thiên của đám xã hội đen đó mà rời đi, tìm về dưới trướng bác Tấn ngay khi nghe tin ông lập ra Chính Nghĩa Hội.
Nhìn vị thủ trưởng cũ đã có thể đi lại hiên ngang, tai thính mắt tinh, lòng họ không khỏi bùi ngùi. Trước mạt thế, bác Tấn chỉ là một ông lão tàn phế, hai chân bị đứt và thủng màng nhĩ do bom đạn chiến trường. Ông đã định sống nốt quãng đời cô độc vì tám người con của ông đều đã ngã xuống vì tổ quốc.
Thế nhưng, mạt thế ập đến lại cho ông một cơ hội hồi sinh. Từ một lão già chờ chết, ông thức tỉnh và trẻ lại như người trung niên. Với bản lĩnh của một vị tướng, ông tay trắng lập nên Chính Nghĩa Hội giữa vòng vây của các thế lực hắc ám.
Nhưng làm thủ lĩnh thời mạt thế không giống như phim ảnh. Không có chuyện cứ thu nạp người là mạnh. Nuôi vài ngàn miệng ăn là một bài toán sinh tồn tàn khốc. Có những ngày, chính bác Tấn phải nhịn phần cơm ít ỏi của mình để nhường cho đám trẻ con. Thịt biến dị thú tuy nhiều nhưng săn được nó là cả một cuộc đánh cược bằng mạng sống, thuốc men, quần áo, thời tiết âm độ… tất cả đều là những lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu.
“Rầm rầm…!” “Rầm rầm…!”
Tiếng động dữ dội như động đất bất ngờ cắt ngang mạch suy nghĩ của mọi người. Cả đoàn quân Chính Nghĩa Hội và Bang Mãng Xà lập tức vào tư thế chiến đấu.
Từ phía xa, một bóng trắng lao tới với tốc độ kinh hồn. Đó là một linh thú có bộ lông biến ảo kỳ diệu như da tắc kè, kích thước chỉ ngang một con trâu mộng nhưng mỗi bước chân của nó dẫm xuống lại khiến mặt đất rung chuyển, tạo ra những vết nứt sâu hoắm.
Nhưng điều khiến tất cả phải rùng mình chính là thứ nó đang kéo theo sau: Xác hai con cá sấu biến dị khổng lồ của đầm Bãi Cháy – những “hung thần” từng phá hủy cả một căn cứ quân sự trước khi rút lui bình an vô sự.
Tuấn Hùng thất kinh, hét lên qua bộ đàm:
“Đó… đó chẳng phải là đại quái vật đầm Bãi Cháy sao? Con chó kia làm sao có thể giết được chúng?”
Những tay súng xung quanh đều đứng hình, tiếng nuốt nước bọt khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Nhìn hai cái xác nặng hàng chục tấn bị sinh vật nhỏ bé kia kéo lê trên tuyết như kéo hai con chuột, ai nấy đều cảm thấy sống lưng lạnh toát.
“Con chó kia… nó sẽ không tấn công chúng ta chứ?” Một lính Mãng Xà run giọng hỏi.
Văn Luyện dù can trường cũng cảm thấy mồ hôi lạnh rỉ ra, hắn ra lệnh:
“Không được chủ động khai hỏa! Giữ khoảng cách tối đa với nó ngay lập tức!”
Bác Tấn ngồi trong xe, nhìn bóng lưng quen thuộc của Thiên Lang (Ki) ông khẽ mỉm cười, giọng nói vang lên đầy uy nghiêm nhưng trấn tĩnh:
“Không cần phải sợ, đó là Thiên Lang. Nó sẽ không chủ động tấn công đồng minh. Cứ giữ nguyên tốc độ, tiếp tục tiến về phía trước!”
Tuấn Hùng lo lắng:
“Nhưng thưa bác! Thú biến dị bản tính hung tàn, ngộ nhỡ nó mất kiểm soát thì…”
Bác Tấn cười lớn, cắt lời:
“Không phải tự nhiên mà Thiên Lang lại trở thành bá chủ khu vực này khiến lũ thú cấp cao không dám bén mảng tới. Các chú cứ tin ở bác, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Nhìn vẻ tự tin tuyệt đối của bác Tấn, Văn Luyện và Tuấn Hùng nhìn nhau, nuốt mọi sự nghi ngại vào trong lòng, điều khiển đoàn xe tiếp tục lăn bánh theo sau bóng dáng vĩ đại của con linh thú.