Chương 113: ꧁༺ Tiếng Đếm Ngược Tử Thần ༻꧂
—–o0o—–
Ngay sau khi kế hoạch được thông qua, không gian yên tĩnh của hầm trú ẩn lập tức bị phá vỡ bởi tiếng bước chân dồn dập và tiếng lách cách của vũ khí.
Alisa tiến về phòng điều khiển trung tâm, những ngón tay cô lướt nhanh trên bảng điện tử để kích hoạt hệ thống nhãn thuật quan sát và tháp súng máy tự động. Nhiệm vụ của cô là tạo ra một lưới lửa áp chế, nghiền nát lũ Quỷ Lùn cấp thấp ngay khi chúng chạm vào vành đai phòng thủ.
Ở một góc khác, Lệ Vi siết chặt đai lưng, ánh mắt sắc lẹm kiểm tra đơn vị quân tinh nhuệ. Nàng sẽ là người “cầm trịch” các tổ đội diệt sát quái vật tinh anh và những đơn vị có khả năng gây đột biến của địch.
Trong khi đó, bác Tấn đứng hiên ngang giữa đội ngũ mạnh nhất: đội quân của những cường giả. Bên cạnh ông là Thiên Anh, Văn Luyện, Tuấn Hùng, hai anh em Lê Hồng, Lê Hùng cùng Thiên Lang (Ki) và gần hai mươi cao thủ thức tỉnh kép.
Thiên Anh lặng lẽ quan sát những gương mặt xung quanh. Anh không khỏi cảm thán trong lòng khi thấy có tới gần hai mươi người sở hữu năng lực thức tỉnh kép. Hóa ra trong thời buổi loạn lạc này, nhân tài ẩn dật nhiều vô kể, chỉ là đến giờ phút sinh tử, họ mới buộc phải lộ diện.
Một thoáng suy tư hiện lên, Thiên Anh tự nhủ: “Thế giới này quả thực rộng lớn, kẻ mạnh và người may mắn nhiều không kể xiết. So với họ, mình cũng chẳng là gì quá đặc biệt.”
Nhưng Thiên Anh không để sự đố kỵ len lỏi vào tâm trí. Với anh, cuộc đời là một đường chạy dài, mỗi người có một vạch xuất phát khác nhau. Thay vì than thân trách phận, anh chọn cách nhìn vào thế mạnh của người khác để học hỏi. Đó là bản năng sinh tồn mà anh đã tôi luyện suốt hàng chục năm bươn chải: hạnh phúc với những gì mình có và nỗ lực cho những gì mình cần.
…
“HÚ…!!!” “GIẾT… GIẾT…!” “THỊT… THỊT TƯƠI…!”
Cách cứ điểm chưa đầy hai cây số, một “biển người” xanh ngắt đang cuồn cuộn đổ về. Đại quân Quỷ Lùn đi tới đâu, mặt đất tan hoang tới đó. Bất cứ sinh vật nào đen đủi lọt vào tầm mắt chúng đều biến thành những mẩu thịt vụn trong chớp mắt.
Lũ Quỷ Lùn sở hữu sức mạnh cơ bắp kinh hồn, ngay cả cấp thấp nhất cũng khỏe gấp năm lần người thường. Với bản năng chiến đấu thiên bẩm, chúng dùng rìu xương và gậy gỗ bóp nát cả rùa băng, cá sấu dung nham hay sư tử ma ảnh – những hung thần vốn là nỗi khiếp sợ của nhân loại. Dù đôi khi phải trả giá bằng mạng sống của vài thành viên, nhưng đối với đội quân mười ngàn con này, tổn thất đó chỉ như muối bỏ bể.
Bác Tấn nhíu mày nhìn màn hình quan sát, ông trầm giọng hỏi Thiên Anh: “Khu vực này có đàn thú biến dị nào lớn không? Chúng ta có thể dùng kế ‘ngư ông đắc lợi’.”
Thiên Anh lắc đầu, khẽ thở dài:
“Không có thưa bác. Quanh đây chỉ có vài đàn nhỏ tầm trăm con, không đủ làm mồi cho bọn chúng đâu.”
Bác Tấn thoáng thất vọng, ông nắm chặt đốc kiếm, mắt ánh lên vẻ kiên định:
“Vậy thì đành phải ‘xuất huyết’ một phen vậy. Văn Luyện, triển khai Phương án A!”
Văn Luyện kiểm tra lại thiết bị điều khiển từ xa, giọng nghiêm trọng:
“Bác định dùng trận địa bom mìn ngay từ đầu sao?”
“Chỉ có cách đó mới tiêu diệt được một nửa quân số của chúng trước khi giáp lá cà.” Bác Tấn dõng dạc ra lệnh qua bộ đàm: “Toàn bộ đơn vị tản ra! Chấp hành Phương án A ngay lập tức!”
Mọi người lập tức chuyển động như một cỗ máy trơn tru. Tổ trinh sát bám sát hướng di chuyển của địch, tổ hậu cần nhanh chóng thiết lập các kíp nổ hẹn giờ. Riêng Thiên Anh, anh lẳng lặng xách súng năng lượng, băng qua những đống đổ nát để tìm vị trí xạ kích.
Anh chọn sân thượng của một tòa nhà cao tầng cách căn cứ hai dặm. Từ độ cao này, nhãn thuật của anh có thể bao quát toàn bộ chiến trường, lại nằm ngoài tầm bắn của đám quỷ bắn cung tinh anh.
Mười phút trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Bác Tấn rít một hơi thuốc cuối, ánh mắt sắt lại khi nhìn vào ra-đa, ông thông báo qua bộ đàm:
“Tất cả các đơn vị báo cáo vị trí!”
“Tổ trinh sát sẵn sàng!” “Tổ hỏa lực đã vào vị trí!” “Đơn vị xạ thủ độc lập đã khóa mục tiêu!”
“Tốt!” Bác Tấn hạ lệnh, giọng đanh thép: “Giữ nguyên vị trí. Không có lệnh của tôi, tuyệt đối không ai được nổ súng!”
Thời gian lúc này dường như ngưng đọng. Dù cái lạnh âm độ đang bủa vây, nhưng mồ hôi vẫn rịn ra trên trán mỗi chiến sĩ. Cảm giác như có một ngọn núi lớn đè nặng lên lồng ngực khiến việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
“Bịch… bịch…!” “Hú… hú…!”
Đội quân tiên phong của lũ Quỷ Lùn bắt đầu dẫm chân vào vùng tử địa. Chúng nghênh ngang, hò hét, hoàn toàn không biết rằng cái chết đang ở ngay dưới chân mình. Lũ sinh vật ngoại lai này dù hung hãn nhưng lại quá xa lạ với công nghệ chiến tranh của nhân loại. Chúng vô tư bước vào trận địa bom mìn như thể đang đi dạo trong rừng thông.
Từng giây trôi qua nghẹt thở. Khi bóng dáng cuối cùng của đại quân địch hoàn toàn lọt vào tầm ngắm, bác Tấn cầm lấy bộ đàm, giọng run lên vì hưng phấn xen lẫn áp lực:
“Toàn bộ đơn vị chú ý! Đếm ngược bắt đầu… Một khi tín hiệu phát ra, chúng ta sẽ cho chúng biết thế nào là địa ngục!”
“5.” “4.” “3.”
Thiên Anh nheo mắt, ngón tay đặt hờ lên cò súng. Ki khẽ nhe răng, trọng lượng chục tấn khiến mặt đất dưới chân nó khẽ rạn nứt.
“2.” “1.” “TẤN CÔNG!!!”