-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 104: ꧁༺ Mạch Sống Nova và Lời Thì Thầm Của Mít Đặc ༻꧂
Chương 104: ꧁༺ Mạch Sống Nova và Lời Thì Thầm Của Mít Đặc ༻꧂
—–o0o—–
Năm ngày sau, tại phòng nghiên cứu bí mật của Alisa.
Trong suốt thời gian này, Alisa gần như không rời phòng thí nghiệm. Cô liên tục tiến hành thực nghiệm trên cơ thể bốn “vật mẫu” để kiểm tra tính ổn định của cổ vật mới. Chỉ đến khi xác định chắc chắn “Mạch Nova” có độ tương thích tuyệt đối với hệ thần kinh con người, cô mới quyết định tiến hành ghép cho Thiên Anh.
Thế nhưng, ngay khi Alisa vừa nhấc dao phẫu thuật lên, một thanh âm trầm đục, khô khốc bất chợt vang lên ngay sát bên tai, len lỏi thẳng vào tâm trí cô:
“Không cần thiết phải tiến hành phẫu thuật. Việc dùng dao kéo sẽ làm đứt gãy mạch dẫn Lumia, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến quá trình hồi phục của vật chủ.”
Alisa giật mình kinh ngạc, con dao trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Cô vội vã nhìn quanh, đôi mắt sau lớp kính cận đảo liên hồi nhưng căn phòng vẫn trống trơn, chỉ có tiếng máy móc kêu rè rè.
Giọng nói kia lại vang lên, lần này rõ ràng hơn:
“Đừng tìm nữa. Tôi đang ở bên trong cơ thể người mà cô muốn phẫu thuật. Hiện tại tôi đang liên lạc với cô thông qua sóng não.”
Alisa hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, cô hạ dao xuống, ngập ngừng hỏi:
“Anh… nghe nói anh tên là Mít Đặc, có đúng không?”
“Phải. Đó là định danh của tôi.” Mít Đặc đáp lời một cách máy móc. “Có phải cô muốn cấy ghép ‘Mạch Nova’ cho vật chủ không? Tôi có phương thức giúp cô tích hợp nó một cách nhanh chóng mà không cần tác động ngoại khoa.”
Đôi mắt Alisa sáng rực lên sự tò mò của một nhà khoa học, cô vội hỏi:
“Cách gì? Anh mau nói đi!”
Dưới sự chỉ dẫn tỉ mỉ của Mít Đặc, Alisa bắt đầu kích hoạt một số vị trí mấu chốt trên cổ vật. “Mạch Nova” vốn đang có hình dạng như một kén nhộng bỗng chốc rùng mình, từ từ chuyển hóa, tan rã thành hàng vạn sợi nhỏ lóng lánh như tơ nhện.
Alisa nín thở, cẩn thận đặt những sợi tơ ấy dọc theo sống lưng của Thiên Anh. Chỉ sau tầm một phút, những sợi nhỏ kia giống như được thổi vào sự sống, chúng chủ động uốn lượn, luồn lách rồi chui tọt vào bên trong cơ thể anh qua các lỗ chân lông.
Thông qua màn hình giám sát citi cắt lớp, Alisa sững sờ chứng kiến những sợi tơ ấy như có ý thức, chúng len lỏi vào tận tủy sống, bám chặt lấy hệ thống xương cốt rồi bắt đầu phân nhánh. Trong tích tắc, một mạng lưới ánh sáng mờ ảo đã bao phủ toàn bộ cơ thể Thiên Anh, bắt đầu quá trình cường hóa xương cốt, da thịt và các thớ cơ.
Tuy nhiên, tốc độ ánh sáng lan tỏa dần chậm lại, khiến Alisa không khỏi lo lắng:
“Tại sao lại chậm như vậy? Đã xảy ra vấn đề gì sao?”
“Không phải chậm.” Mít Đặc bình thản phản hồi. “Chỉ là thiết bị quan trắc lạc hậu của cô không đủ khả năng để hiển thị những thay đổi ở cấp độ nguyên tử.”
Alisa nhíu mày phản bác:
“Nhưng tôi đã thực nghiệm trên bốn vật mẫu kia, chúng phát triển rất nhanh, đặc biệt là hệ thống xương cốt cơ mà?”
Mít Đặc giải thích bằng một tông giọng lạnh lùng:
“Dữ liệu ghi chép trong Mạch Nova cho thấy, sở dĩ bốn kẻ kia tiến triển nhanh là vì chúng chỉ tăng cường duy nhất hệ thống xương sống. Hơn nữa, tiềm năng sinh học của chúng quá thấp, chỉ tập trung vào một mặt để đạt được sức mạnh nhất thời.”
Dừng lại một chút, AI này tiếp tục đổ dữ liệu vào não bộ Alisa:
“Thể chất của cậu chủ vượt xa người bình thường. Lượng Lumia cần thiết để biến đổi toàn diện cơ thể anh ta nhiều hơn bọn chúng 258%. Nếu xét về tiềm năng phát triển lâu dài, Thiên Anh chênh lệch với bốn kẻ kia khoảng 867%.”
Alisa lặng người suy tư trước những con số thống kê kinh hồn kia. Cô khẽ gật đầu, lẩm bẩm:
“Hóa ra là vậy… Mức độ thăng tiến phụ thuộc vào nền tảng cơ thể ban đầu. Càng rèn luyện kỹ, nền móng càng vững chắc thì tiềm năng càng lớn.”
Cô nhìn về phía hư không, đột ngột nảy ra vô vàn nghi hoặc:
“Này Mít Đặc, tôi có thể hỏi thêm vài vấn đề không? Tôi rất tò mò về thời kỳ trước mạt thế… rốt cuộc nó thịnh vượng đến mức nào? Công nghệ trí tuệ nhân tạo khi đó ai cũng như anh sao? Tại sao nhân loại lại biến mất không dấu vết? Cổng không gian và đám sinh vật ngoại lai kia tới từ đâu?”
Trước mười vạn câu hỏi vì sao của Alisa, Mít Đặc dường như cũng cảm thấy đau đầu. Nó im lặng một lúc rồi mới trả lời:
“Tôi không biết nhiều đến thế. Tôi chỉ là một kiện hàng bán thành phẩm bị bỏ lại trong quá trình vận chuyển. Khi tôi bắt đầu có được trí tuệ sơ khai, đó cũng là lúc loài người mang tôi ra khỏi phòng thí nghiệm giữa cơn loạn lạc.”
Thanh âm của AI thoáng chút gì đó kiêu hãnh:
“Có điều cô có thể khẳng định một điều: dù tôi là bán thành phẩm, nhưng tôi chính là kết tinh tinh túy nhất của nền văn minh thời kỳ đó.”
Alisa thoáng chút thất vọng, nhưng rồi nhanh chóng mỉm cười. Được giao tiếp với một “di sản” như Mít Đặc đã là một món quà vô giá. Cô thầm ước một ngày được tận mắt nhìn thấy nền khoa học kỹ thuật huy hoàng đó, nhưng trước khi chạm tới ước mơ, cô biết mình phải giúp Thiên Anh và bản thân sống sót qua những ngày đen tối này đã.
…
Trong khi Alisa đang đắm chìm trong các giả thuyết khoa học, thế giới bên ngoài đã bắt đầu xoay chuyển theo hướng tàn khốc hơn.
Bầy thú biến dị từ khu vực tự nhiên bắt đầu di cư hàng loạt vào thành phố. Khác với lũ quái vật đơn lẻ trong đô thị, bầy thú hoang dã này cực kỳ mạnh mẽ và hoạt động theo đàn. Những đàn nhỏ cũng có tới hàng ngàn con, đàn lớn lên đến hàng vạn, chúng càn quét mọi con đường, biến thành phố thành một bãi săn đẫm máu.
Nhưng đó mới chỉ là mối nguy lộ thiên. Sâu thẳm dưới lòng đất, nơi con người tưởng là an toàn nhất, cũng không còn yên ổn. Các loài thú biến dị đào hang bắt đầu xâm chiếm các đường cống ngầm và hầm trú ẩn, đẩy nhân loại vào thế bị kẹp giữa hai tầng hỏa ngục.
Thêm vào đó là sự bành trướng của bộ tộc Quỷ Lùn. Những kẻ bước ra từ cổng không gian tại rừng thông đã bắt đầu mở rộng địa bàn. Chúng nhận ra rằng thành phố với những hầm ngầm của con người chính là nguồn cung cấp “thịt tươi” dễ dàng hơn nhiều so với việc săn đuổi thú biến dị ngoài tự nhiên.
Người – Thú – Quỷ. Ba thế lực cạnh tranh khốc liệt trong một không gian chật hẹp, khiến cuộc chiến sinh tồn trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết. Tiếng gào thét và mùi máu tanh nồng nặc bao trùm khắp nơi, không kể ngày đêm.
Tuy nhiên, mối đe dọa cấp bách nhất lại đến từ một hướng khác: Nhà máy hạt nhân tại thủ đô Nội Hà.
Sau vụ va chạm kinh thiên động địa giữa hai con Rồng Đất cấp cao, cấu trúc nhà máy đã bị phá hủy hoàn toàn. Một màn “bụi vàng” phóng xạ chết chóc bắt đầu rò rỉ và bay ra ngoài theo chiều gió.
Thứ bụi vàng ấy mang theo tử thần. Bất kỳ sinh vật nào hít phải hoặc tiếp xúc trực tiếp đều sẽ thối rữa mà chết. Khu vực xung quanh Nội Hà giờ đây đã trở thành một “vùng đất chết” bị cấm tuyệt đối đối với nhân loại. Không gian sống của con người đã hẹp, nay lại càng bị thu nhỏ bởi sự ô nhiễm phóng xạ tàn khốc.
…
Thời gian thấm thoát trôi qua, đã bảy ngày kể từ khi “Mạch Nova” được cấy vào cơ thể Thiên Anh.
Sau nhiều ngày nằm liệt, cuối cùng hôm nay, đôi mắt Thiên Anh cũng bừng mở. Anh khẽ cử động, cảm giác sức mạnh đang cuồn cuộn chảy trong từng thớ cơ. Nhưng ngay khi vừa định bước chân xuống giường, anh đã bị Alisa chặn lại.
Cô đẩy chiếc máy chụp citi về phía anh, nghiêm giọng nói:
“Đứng yên đó! Đợi tôi kiểm tra xong rồi muốn đi đâu thì đi!”