Chương 105: ꧁༺ Mùi Máu và Tham Vọng Mới ༻꧂
—–o0o—–
Nằm trên bàn nghiên cứu, Thiên Anh khẽ cử động những ngón tay, cảm nhận sức mạnh mới đang âm thầm vận động trong huyết quản. Anh nhìn qua Alisa đang bận rộn gần đó, cất tiếng hỏi:
“Tình hình thế nào rồi Lam?”
Alisa vẫn cắm cúi vào các chỉ số trên màn hình, không ngẩng đầu lên mà hỏi ngược lại:
“Ông muốn hỏi tình hình bên ngoài hay tình hình thân thể của ông?”
Thiên Anh khẽ cựa mình, nhíu mày:
“Tình hình bên ngoài ấy chứ, còn thân thể tôi thì tôi tự cảm nhận được rồi. Mà Lam lấy thông tin xong chưa? Những ngày nằm liệt giường này khiến tôi cảm tưởng cơ thể này không còn là của mình nữa. Nhanh nhanh để tôi còn đi ra ngoài vận động cái.”
Alisa nở một nụ cười dịu dàng, nhưng giọng điệu lại đầy kiên quyết:
“Nằm yên đó, lát nữa mới xong. Ông cứ nằm đó đi, tôi sẽ kể cho ông nghe thế giới ngoài kia đang náo loạn thế nào.”
Vừa lấy số liệu, Alisa vừa thong thả kể lại những biến đổi trong những ngày qua. Dù không bước chân ra khỏi hầm, nhưng qua hệ thống quan trắc và tin tức từ bác Tấn, cô nắm rõ từng biến động nhỏ nhất.
Nghe xong, Thiên Anh trầm ngâm, đôi mày nhíu chặt:
“Những vấn đề khác không quá quan trọng, đáng ngại nhất là cái nhà máy hạt nhân kia. Nếu bụi phóng xạ lan đến khu vực này, chúng ta xong đời mất.”
Alisa lắc đầu, cô đặt tập tài liệu xuống, giải thích:
“Ông lo quá xa rồi. Ô nhiễm phóng xạ chỉ có tác động mạnh đến người bình thường thôi, còn những người đã qua biến dị như chúng ta thì khác.” Ngừng một chút. “Thậm chí, lượng phóng xạ kia còn thúc đẩy quá trình biến đổi Lumia diễn ra nhanh hơn đấy.”
Thiên Anh ngạc nhiên, anh bật dậy nhìn cô:
“Nói như vậy thì chất phóng xạ không có nguy hiểm gì sao?”
“Đương nhiên là vẫn có chứ!” Alisa nghiêm giọng. “Chỉ là tác động không còn mang tính hủy diệt ngay lập tức thôi.”
Cô giải thích một cách hình tượng hơn: “Nói đơn giản thì ngày xưa nhiễm phóng xạ giống như uống thuốc độc, còn bây giờ, với cơ thể mạnh mẽ này, nó chỉ giống như ông đang hít phải khói bụi ô nhiễm vậy. Hít ít thì không sao, nhưng hít nhiều quá chắc chắn sẽ dẫn tới bệnh tật và suy kiệt.”
Thiên Anh im lặng suy tư. Hiện tại, bao quanh thành phố là một khu rừng nguyên sinh rộng lớn, đầy rẫy những cạm bẫy chết chóc. Muốn vượt qua nơi đó là một thử thách bất khả thi với quân số ít ỏi như hiện tại.
Anh thầm tính toán: Vốn mình định ở lại đây để tăng thực lực, nhưng tốc độ tiến hóa của thú biến dị đang bỏ xa mình. Nếu không sớm tìm cách tập hợp lực lượng đủ lớn để đương đầu, có lẽ cả đám sẽ bị chôn vùi trong thành phố này.
Thiên Anh hiểu rõ giới hạn của mình. Anh sống đơn độc đã quen, chỉ giỏi khôn vặt và ám toán. Lãnh đạo vài trăm người thì còn được, chứ hàng ngàn người thì quá tầm. Nghĩ đến đây, anh lại nhớ tới bác Tấn, một người vừa có đức lại vừa có tài quân sự. Nếu có sự hỗ trợ của mình, bác Tấn hoàn toàn có thể thống nhất các thế lực lẻ tẻ lại.
Anh tự nhủ: Nhiều kẻ cứ tưởng chỉ cần có sức mạnh, tới đập nát đầu thủ lĩnh người ta là thu phục được địa bàn. Đó là suy nghĩ của lũ trẻ con. Người trong giang hồ trọng nhất hai chữ tình nghĩa, nếu thủ lĩnh ngã xuống mà kẻ mới không đủ tầm, anh em sẽ tản mát hết ngay.
Muốn đối đầu với đám băng đảng ở Nội Hà, không chỉ dùng súng mà phải dùng đầu. Phải có một người đủ tầm để chúng phục, chứ không phải kẻ chỉ biết gào thét “thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết”. Nếu chúng chết sạch, lấy ai làm mũi nhọn đột phá vành đai tự nhiên để thoát thân?
Đang mải mê với những toan tính tương lai, tiếng Alisa lại vang lên ngay sát tai làm anh giật mình:
“Không nghe tôi gọi hả? Ông suy nghĩ gì mà nhập tâm vậy?”
Thiên Anh khẽ giật mình, xua tay cười khổ:
“Xin lỗi! Lúc nãy tôi đang suy tính vài chuyện nên không để ý. Bà vừa nói gì cơ?”
Alisa lườm anh một cái, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy vẻ dịu dàng:
“Ông thiệt là! Bác Tấn nhắn rằng khi nào ông khỏe thì liên lạc ngay, nghe bảo là có công việc cực kỳ quan trọng cần bàn bạc đấy.”
Thiên Anh nhướng mày, có chút bất mãn:
“Sao bác ấy không trực tiếp nói với bà cho nhanh, mà phải chờ tôi tỉnh lại?”
Nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của anh, Alisa khẽ cười:
“Không giống ông nghĩ đâu, là tôi chủ động không muốn nghe đấy. Dù sao có những chuyện ông nên đứng ra giải quyết thì mọi việc mới thuận lợi được.”
Ánh mắt Thiên Anh dịu lại, anh khẽ gật đầu:
“Ừm, tôi biết rồi. Mà bà lấy xong số liệu chưa?”
“Xong rồi. Ông xuống giường được rồi đó.” Alisa đáp.
Thiên Anh bước xuống giường, thực hiện vài động tác khởi động cơ thể rồi cười nói:
“Tôi đi ra ngoài có chút việc, bà ở trong này tiếp tục nghiên cứu đi.” Thoáng chậm lại nửa nhịp. “Yên tâm, tôi chỉ loanh quanh gần đây thôi, không đi xa đâu.”
Alisa nghe vậy liền tiến tới, tặng cho Thiên Anh một cú đá vào mông, cô hờn dỗi:
“Cứ làm như tôi là đứa con gái vô dụng, lúc nào cũng cần bảo vệ vậy! Lúc ông nằm chết dí trên giường thì ai là người bảo vệ ai hả?”
Thiên Anh gãi đầu cười gượng, phân trần:
“Thì tôi cũng chỉ nhắc vậy thôi mà, bà không thích thì thôi, làm gì mà nóng thế.”
Alisa lại bồi thêm một cú đá nữa, hất hàm:
“Được rồi! Ông nhanh biến ra ngoài đi cho tôi nhờ, nhìn thấy cái mặt là thấy ngứa mắt rồi.”
Thiên Anh tặc lưỡi, nhìn cô một cái rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng.
…
Bên ngoài căn cứ.
Vừa bước ra khỏi hầm, Thiên Anh không khỏi ngỡ ngàng. Cảnh vật chỉ sau vài ngày đã thay đổi chóng mặt. Lớp tuyết dày vài mét mấy hôm trước giờ đã tan biến, chỉ còn lại một lớp mỏng chừng mười centimet lầy lội.
Nhiệt độ đã tăng lên khoảng hai độ C. Hơi ấm của mùa xuân mạt thế khiến cây cối vươn mình mạnh mẽ, màu xanh của thực vật bắt đầu bao phủ lên những khối bê tông xám xịt của thành phố.
Ngước nhìn bầu trời cao rộng, nắng nhẹ xuyên qua những đám mây thưa. Phía trên không trung, những đàn thú biến dị bay vẫn đang điên cuồng cắn xé nhau. Lông vũ và máu tươi liên tục rơi xuống như một cơn mưa đỏ thẫm.
“Vù… vù…!”
Một cơn gió thổi thoáng qua. Thiên Anh nhắm mắt, định tận hưởng hương thơm của cỏ cây hoa lá sau những ngày giam mình trong hầm kín. Nhưng không, cơn gió không mang theo hương hoa. Thứ nó mang đến là một mùi máu tanh nồng nặc đến lợm giọng.
“Bịch… bịch…!”
Bất chợt, những thanh âm nặng nề vang lên từ phía xa. Thiên Anh mở choàng mắt, nhìn về phía phát ra tiếng động.
Một con Ghẹ biển biến dị đang lao thẳng về phía anh. Nó có màu trắng toát như tuyết, kích thước to lớn như một con trâu mộng. Kỳ quái nhất là trên mai của nó mọc ra hai chiếc cánh bằng xương chắc khỏe. Nó không bò ngang như đồng loại, mà bay thẳng tắp với tốc độ kinh hồn, xé gió lao tới.