-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 103: ꧁༺ Toan Tính và Những Con Chuột Bạch ༻꧂
Chương 103: ꧁༺ Toan Tính và Những Con Chuột Bạch ༻꧂
—–o0o—–
Hai kẻ vừa tự ý xâm nhập vào khu vực cấm không phải là người quen của Thiên Lang. Nhìn qua trang phục nhếch nhác nhưng đầy vẻ hung tợn, có thể nhận ra chúng là người vận chuyển thịt, nhưng khác hẳn với sự chính trực của bác Tấn, đôi mắt chúng tràn ngập sự gian xảo.
Cả hai đều thuộc dạng mắt híp láo liên, gân mặt thô kệch, mỏ chuột tai thỏ. Người ta thường bảo đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nhưng ở thời mạt thế này, “tâm sinh tướng” là cái lý thực dụng nhất. Loại người có ánh mắt láo liên, vừa vào nhà người khác đã liếc ngang dọc, môi trễ nải để lộ sự bất lương thì tuyệt đối không thể là kẻ tốt lành.
Thiên Lang (Ki) không cần biết chúng tự ý do thám hay được ai sai khiến. Với nó, bất cứ kẻ nào dám tiếp cận khu vực trị liệu của cậu chủ khi chưa được phép đều chỉ có một kết cục: Chết.
Nhanh như một cơn gió, Ki lao tới. Chỉ trong một chớp mắt, nó đã khống chế hoàn toàn hai kẻ lạ mặt. Thay vì giết ngay, nó dùng bàn chân to lớn đè nghiến cơ thể chúng xuống sàn nhà.
Với cân nặng cả chục tấn, cú đè của Ki khiến hai tên kia nằm bẹp dí như con gián, tiếng xương sườn kêu răng rắc nghe mà lạnh sống lưng. Chúng muốn gào thét nhưng áp lực khủng khiếp khiến hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Nghe tiếng động, Alisa vội vã chạy ra từ phòng nghiên cứu. Thấy Ki đang khống chế hai tên lạ mặt, cô nheo mắt lại, sát cơ nồng đậm thoáng xẹt qua trên gương mặt mỹ lệ.
Bác Tấn là người rất có ý tứ, nếu không có sự cho phép của cô, bác sẽ không bao giờ để thuộc cấp bén mảng vào khu vực hầm trú ẩn. Sự xuất hiện của hai kẻ này chắc chắn mang theo mưu đồ đen tối.
“Đừng vội giết chúng.”
Alisa lạnh lùng lên tiếng, tay cô khẽ vân vê ống kim tiêm chứa thứ dung dịch màu tím: “Chị muốn biết ai là kẻ đứng sau sai khiến lũ chuột nhắt này.”
Ki đang định nhai sống cái đầu của tên nằm dưới chân, nghe vậy thì dừng lại, khè ra một luồng hơi nóng rực vào mặt chúng. Hai tên thanh niên ngoài ba mươi tuổi, dù bình thường là hạng ngang tàng không sợ trời không sợ đất, nhưng lúc này trước mặt con thú khổng lồ, chúng run rẩy như cầy sấy.
“Chúng tôi… chúng tôi chỉ tò mò thôi!” Tên mắt híp lắp bắp, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. “Chị đại tha mạng! Chúng tôi lỡ dại vào nhìn một chút thôi, ngoài ra không có ý gì cả!”
Tên còn lại cũng van nài thảm thiết:
“Tha cho bọn em lần này thôi! Lạy chị, sau này bọn em không bao giờ dám bén mảng tới đây nữa!”
Chúng là thành viên của các bang phái xã hội đen còn sót lại, vốn chẳng coi ai ra gì. Nhưng khi nhìn thấy Alisa, một nữ nhân xinh đẹp nhưng lại có thể điều khiển con quái vật đang đè trên lưng mình, chúng hiểu rõ mình đã đụng phải “nhân vật tầm cỡ”.
Alisa không vội trả lời. Cô kéo một chiếc ghế ngồi xuống ngay trước mặt hai tên tội đồ, đôi chân vắt chéo đầy uy quyền. Cô giơ ống kim tiêm lên trước ánh đèn, giọng nói trầm xuống đầy đe dọa:
“Bọn mày từ đâu tới? Thuộc thế lực nào? Ai sai mày vào đây do thám?”
Cô hất cằm về phía những bể kính sinh học đặt sâu trong góc phòng, nơi Minh Hằng và Lê Quân đang trôi nổi trong làn nước định hình:
“Nói thật một câu thì sống. Nói dối một lời, tao sẽ để bọn mày gia nhập cùng hai đứa trong kia. Hiểu chứ?”
Hai tên thanh niên lúc đầu chưa chú ý, giờ nhìn thấy những cơ thể người đang bị cấy ghép kỳ dị bên trong bể kính thì mật xanh mật vàng đều vỡ vụn. Khí lạnh chạy dọc từ sống lưng lên đỉnh đầu, mồ hôi vã ra như tắm.
Alisa dùng mũi giày khẽ đạp lên đầu tên mắt híp, lạnh lùng nói:
“Biết sợ là tốt. Giờ thì khai tên tuổi và thế lực đứng sau ra đây. Đừng để tao mất kiên nhẫn.”
Dưới áp lực của cái chết, cả hai thành khẩn khai báo không sót một chữ. Một tên tên Tuấn Thành, đứa kia là Văn Đông, đều là dân bản địa thuộc bang Mãng Xà ở khu phía Nam. Chúng nhận lệnh từ một đại ca tên Nguyễn Thìn tới đây để thăm dò thực lực của “Người thống trị phía Bắc”.
Ban đầu chúng chỉ định quan sát bên ngoài, nhưng vì hám lợi, muốn mang về những tin tức “đắt giá” để thăng tiến, chúng đã liều mạng lẻn vào trong. Đúng là cầu phú quý trong nguy hiểm, nhưng tiếc là chúng đã đánh giá thấp con mắt của bá chủ vùng này.
Alisa khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ nguy hiểm:
“Bang Mãng Xà và Chính Nghĩa Hội có quan hệ gì?”
Văn Đông vội vã đáp lời:
“Thưa chị đại! Hai bên đang hợp tác. Khu phía Nam hiện có Mãng Xà và Chính Nghĩa Hội là lớn nhất. Trước đây hai bên đánh nhau liên miên, nhưng vì lũ quái vật biến dị quá mạnh nên đành phải bắt tay nhau.”
Hắn nuốt nước bọt, nói tiếp: “Hôm qua Mãng Xà giúp bác Tấn đánh đuổi một đợt quái vật, nên sáng nay đại ca phái bọn em tới lấy một phần thịt rắn mang về.”
Tuấn Thành mếu máo: “Bọn em có gì khai hết rồi, chị xem có thể… tha cho bọn em đi được không?”
Alisa liếc nhìn chúng bằng ánh mắt lạnh lẽo như nhìn hai món đồ cũ. Cô đứng dậy, cất ống tiêm vào túi áo:
“Theo tôi vào trong. Tôi đang cần vài người hỗ trợ làm thí nghiệm lâm sàng. Xong việc, nếu còn sống, các anh có thể rời đi. Tôi cam đoan các anh sẽ không mất mạng ngay lập tức đâu mà lo.”
Nghe đến hai chữ “thí nghiệm” cả hai tên rùng mình nhưng chẳng dám phản kháng. Phía sau chúng, Ki đang gầm gừ một tiếng trầm đục như lời cảnh cáo: nếu không đi theo Alisa, nó sẽ nghiền nát chúng ngay tại chỗ.
Sau khi Alisa dẫn hai “con chuột bạch” vào phòng nghiên cứu, bác Tấn mới từ bóng tối bước ra cùng với Bé Thanh (Mốc).
Mốc trườn lên vai bác Tấn, khẽ khè lưỡi cười đắc ý:
“Biết chị Lam đang thiếu người làm thí nghiệm cho cậu chủ, nên Thanh nhờ bác Tấn ‘thả cửa’ cho hai tên này vào đấy. Chị Lam chắc là ưng ý với hai con chuột bạch này lắm đây. Hì hì.”
Thiên Lang (Ki) nghe vậy thì vỡ lẽ, nó nhếch mép gian xảo:
“Thì ra là vậy. Thảo nào tự dưng lại có người lạ lọt qua được mắt của Mốc. Hóa ra là ‘Đần’ cố tình thả chúng vào à.”
Bác Tấn cười ôn hòa, nhưng trong mắt ông lại là sự sắc sảo của một nhà lãnh đạo:
“Hai kẻ kia là người của thế lực ngầm, hạng bất lương ấy không cần phải nương tay làm gì.”
Ông quay sang Ki, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn:
“Ki, ra ngoài này với bác một chút, bác có việc cần nhờ một tay. Còn việc bảo vệ Alisa, cứ giao cho Mốc lo liệu.”
Thiên Lang gật đầu. Tiếp đó, Mốc trườn vào phòng thí nghiệm để bảo vệ Alisa, còn Ki lững thững bước ra khỏi hầm cùng bác Tấn để thực hiện nhiệm vụ “thị uy”.
Nó không cần phải chiến đấu, chỉ cần đứng lừng lững như một ngọn núi nhỏ, đôi mắt đỏ rực giám sát đám người đang vận chuyển thịt bên ngoài. Bác Tấn muốn gửi một thông điệp đanh thép tới toàn bộ các băng đảng trong thành phố: Chính Nghĩa Hội đã kết minh cùng “Người thống trị phía Bắc”.
Một khi tin tức này lan xa, bất cứ thế lực nào muốn chèn ép bác Tấn sau này đều phải cân nhắc xem liệu chúng có đủ sức chống lại cơn thịnh nộ của con linh thú khổng lồ này hay không.