-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 102: ꧁༺ Phát Hiện Cổ Vật Thứ Hai - Lòng Trung Thành Của Linh Thú ༻꧂
Chương 102: ꧁༺ Phát Hiện Cổ Vật Thứ Hai – Lòng Trung Thành Của Linh Thú ༻꧂
—–o0o—–
Alisa vội vã chạy tới bên cạnh Thiên Lang. Nhìn những vết thương trên lưng nó vẫn còn rỉ máu sau chuyến đi săn sớm, cô không khỏi lo lắng: “Ra ngoài có đụng phải thú biến dị cấp cao nào không?” Ngừng một chút. “Ki à, em đang bị thương mà còn chạy đi như vậy, làm mọi người ở nhà lo sốt vó lên được.”
Thiên Lang (Ki) nhe răng, tạo ra một nụ cười đầy vẻ đắc ý: “Không sao hết chị Lam, ở gần đây làm gì còn thứ gì ra hồn. Chỉ có vài con cấp ba, cấp bốn nhãi nhép thôi.”
Nó nghiêng đầu nhìn về phía cửa hầm, thắc mắc: “Mà mọi người không nghỉ ngơi đi, làm gì mà thức dậy sớm thế này?”
Bác Tấn bước lên phía trước, đôi mắt già nua nheo lại nhìn về phía chân trời xa xăm:
“Người của bác sắp qua bên này rồi. Bác phải ra đón trước để họ biết đường mà vào, chứ để Ki tưởng là địch nhân rồi tiện miệng ăn thịt hết thì khổ.”
Dừng một chút, gương mặt bác Tấn bỗng trở nên nghiêm nghị lạ thường. Ông hạ thấp giọng, dặn dò kỹ lưỡng:
“Chút nữa khi người của bác tới, Ki tuyệt đối đừng nói chuyện nhé. Việc một linh thú có thể hiểu và nói tiếng người là chuyện vô cùng trọng đại, tuyệt đối không được tùy tiện tiết lộ.”
Alisa dù đã hiểu rõ thâm ý nhưng vẫn muốn thử lòng bác Tấn, cô giả vờ tròn mắt ngây thơ:
“Sao vậy bác? Chẳng phải đó đều là chiến hữu thân tín của bác sao? Đâu có phải người ngoài?”
Bác Tấn thở dài, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi của một kẻ đã nếm trải đủ đắng cay của lòng người:
“Người của bác ngưu xà hỗn tạp, không phải ai cũng một lòng vì nước vì dân đâu cháu.”
Ông lắc đầu, giọng đượm vẻ cảnh báo:
“Những người kia không được như cháu và Thiên Anh. Bọn họ tư lợi cá nhân rất nặng, sẵn sàng đâm sau lưng đồng đội nếu thấy có lợi. Nếu không phải vì tình thế bắt buộc, bác cũng chẳng muốn dùng hạng người đó làm gì.”
Alisa gật gù, cô tiếp tục nhập vai cô gái nhỏ chưa trải sự đời, khẩn trương hỏi:
“Thế… thế lát nữa cháu phải làm sao ạ?”
Bác Tấn thấy bộ dạng đó thì mỉm cười trấn an:
“Không cần khẩn trương. Lát nữa cháu không cần nói gì cả, cứ đứng cạnh Ki mà quan sát thôi. Đặc biệt là đừng tỏ thái độ thân thiết với bác và Gia Nghĩa trước mặt họ. Chúng ta chỉ diễn vai quan hệ hợp tác lạnh lùng là được. Cháu hiểu chứ?”
Alisa nhanh nhẹn gật đầu. Bác Tấn quay sang Gia Nghĩa, xoa đầu thằng bé:
“Những gì ông dặn lúc trước, cháu còn nhớ rõ không?”
Gia Nghĩa đứng nghiêm, dõng dạc đáp:
“Vâng! Cháu nhớ rõ rồi ạ!”
“Tốt lắm.” Bác Tấn mỉm cười hài lòng. “Từ giờ trở đi, cháu cứ đi sát theo ông.”
Gia Nghĩa vui mừng khôn xiết, ôm chặt lấy chân bác Tấn, đôi mắt cười tít lại. Dù không cùng máu mủ, nhưng sau đêm qua khi ông lão liều mạng bảo vệ mình, thằng bé đã coi bác Tấn là người thân duy nhất trên đời.
Trong khi bác Tấn đứng chờ tiếp ứng, Alisa và Ki bắt đầu công việc mổ xẻ xác con Tù trưởng Quỷ Lùn và Chuồn Chuồn Vương để thu hoạch. Vừa lách móng vuốt qua lớp da cứng của quái vật, Ki đột nhiên trầm giọng:
“Chị Lam này, Ki cảm thấy con chuồn chuồn này có gì đó rất giống con nhện thành tinh dưới khu nghiên cứu ngày trước. Nó khôn ranh một cách bất thường.”
Alisa đang cặm cụi phụ giúp, nghe vậy thì ngạc nhiên dừng tay:
“Đây là lý do vì sao em vừa bớt đau đã chạy đi ngay à?”
Ki khẽ gật đầu, ánh mắt nó thoáng hiện vẻ u buồn khi nhìn về phía hầm trú ẩn, nơi Thiên Anh đang nằm:
“Cậu chủ đang chịu áp lực lớn về việc nâng cao thực lực. Cậu chủ lúc nào cũng cố gắng mạnh lên để bảo vệ mọi người, nhưng số cậu chủ không may, đến giờ cũng chỉ mới biến dị được hai lần, năng lực thức tỉnh thì vẫn bặt vô âm tín.”
Nó thở dài, móng vuốt lại lách sâu hơn vào thớ thịt:
“Ki muốn tìm thứ gì đó giúp cậu chủ mạnh hơn. Ki muốn thấy cậu chủ được vui vẻ như ngày trước.”
Alisa nghe những lời tâm can của linh thú thì thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cô nở nụ cười tươi như hoa, trêu chọc:
“Ui cha, Ki thương cậu chủ quá nhỉ? Thế có thương chị không? Chị mới biến dị có một lần thôi này, sức mạnh còn yếu lắm.”
Ki đang hăng máu cắn xé cái xác thì khựng lại. Nó quay sang nhìn Alisa từ đầu đến chân một lượt rồi phán xanh rờn:
“Chị tham lam quá rồi đấy. Chị giỏi nghiên cứu như thế là đủ rồi, còn muốn sức mạnh làm gì nữa? Cậu chủ chẳng bảo rồi sao, người tham lam thường sống không thọ đâu.”
“Cái thằng này!”
Alisa tức giận gõ mạnh một cái lên đầu Ki. Nhưng thay vì Ki bị đau, tay Alisa va vào lớp da cứng như thép khiến cô rách cả da tay, máu rỉ ra.
“Úi da… đau quá!” Alisa xuýt xoa.
Ki bất đắc dĩ lắc đầu: “Tự dưng đánh Ki làm chi rồi lại kêu đau. Chị đúng là…”
Alisa lườm nó cháy mặt, nghiến răng nói:
“Ki với cậu chủ nhà em đúng là cùng một giuộc, học cái gì tốt không học, toàn học mấy thói xấu xa của nhau. Hừ hừ!”
Ki chỉ nhếch môi để lộ một nụ cười gian xảo rồi im lặng tập trung vào công việc phanh thây con quái vật. Kết cấu xương của Chuồn Chuồn Vương cực kỳ dị thường, bao quanh các bộ phận yếu hại là những lớp xương mềm mại nhưng đàn hồi kinh khủng, khiến móng vuốt của Ki cũng phải trầy trật mới xẻ ra được.
Alisa thấy lạ, liền cẩn thận cắt một mẫu xương cho vào túi mẫu vật để nghiên cứu sau. Đột nhiên, Ki thốt lên:
“Chị Lam! Xem cái gì đây này!”
Alisa vội vã chạy lại. Trước mắt cô, Ki vừa nhả ra một thứ dị vật trông như một mầm cây tầm gửi, nhầy nhụa máu và đầy những xúc tu cùng các đốm nhỏ trông như những con mắt đang nhắm nghiền.
Trái ngược với vẻ đáng sợ của nó, mắt Alisa sáng rực lên. Cô reo lên đầy phấn khích:
“Trời ạ! Thật sự tìm thấy thêm một cái nữa! Ki, em giỏi thật đấy, cảm giác của em chính xác tuyệt đối!”
Ki hếch mũi tự hào: “Ki thấy bọn nó có điểm chung nên suy đoán đại thôi.”
Alisa vừa nâng niu cổ vật mới phát hiện trên đôi tay dính đầy máu, vừa hỏi:
“Điểm chung gì mà em chắc chắn thế?”
Ki đáp ngay: “Bọn nó đều khôn ranh quá mức, lại nắm giữ năng lực đặc dị. Con chuồn chuồn này dù bị tên bắn nát cũng không hề hấn gì, cứ như có mạch sống dự phòng vậy.”
Nó làm bộ khó hiểu, nghiêng đầu hỏi tiếp:
“Nhưng chị Lam này, làm sao mấy thứ lợi hại này lại chui vào cơ thể bọn quái vật được?”
Alisa khẽ cười, ánh mắt cô trùng xuống, đượm vẻ châm biếm:
“Đó chính là tham vọng điên cuồng của nhân loại thời trước đấy em. Họ muốn tạo ra một sinh vật nắm giữ cả trí tuệ lẫn sức mạnh siêu việt để làm công cụ chiến tranh. Họ muốn khống chế chúng, từ đó gián tiếp thống trị toàn bộ thế giới thú biến dị.”
Ki gật gù, dù có lẽ nó cũng chẳng hiểu hết được sự thâm sâu của lòng người:
“Thật phức tạp quá nhỉ. Mà kệ đi, giờ thì thứ này là của cậu chủ rồi.”
Nó quay sang xác tên Tù trưởng Quỷ Lùn gần đó: “Để Ki xem trong bụng lão già này có gì không.”
Alisa mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai nó:
“Em tiếp tục tìm đi. Chị quay về phòng thí nghiệm xem cậu chủ thế nào, sẵn tiện nghiên cứu thứ này luôn.”
“Vâng ạ!” Ki đáp lời rồi hăng hái quay lại công việc.
Tuy nhiên, niềm hy vọng của Ki sớm tan thành mây khói. Xác tên Tù trưởng Quỷ Lùn chẳng có lấy một mảnh vụn giá trị, ngay cả lõi năng lượng cũng không có. Quá thất vọng vì tốn công, Ki điên tiết ngấu nghiến luôn cái đầu của lão để giải hận.
Ngay lúc cái miệng đầy máu của linh thú đang bận rộn trút giận lên cái xác, tiếng bước chân lạ lẫm vang lên. Hai bóng người bất ngờ xuất hiện tại lối vào hầm.
Ki khựng lại, đôi mắt đỏ rực trừng trừng nhìn về phía kẻ đột nhập.
“A a a…!” “Á ác… cứu với…!”
Tiếng thét kinh hoàng của hai kẻ lạ mặt xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm mai.