Chương 40 Đánh nghi binh 3
Chương 40 Đánh nghi binh 3
Nhìn thấy quân của Đại Đường bắt đầu rút lui thì lúc này Trần Thái An lại cười lạnh. Rồi hắn cho quân lính quay đầu ngựa đuổi theo bọn chúng. Đợi khi các kỵ binh của Trần Thái An cách quân Đường khoảng 300 m thì hắn bắt đầu ra lệnh cho các nỏ thủ.
– Duy trì khoảng cách 300 m với quân Đường. Liên tục bắn tên hạ sát nhiều nhất địch nhân có thể.
-Tuân lệnh.
– Tiến lên giết sạch quân Đường.
– Bắn vù vù… Phụp… Phụp.. Á. … A..
Mưa tên của quân Đại Việt không ngừng dồn lên đầu của quân Đường. Đám kỵ binh Đại Đường này đều là các kỵ binh hạng nhẹ . Tuy rằng đều có áo giáp nhưng trước một lượng lớn cung tên thì vô số kẻ kém may mắn bị trúng tên chết ngay lập tức. Dù sao chỉ cần ngã xuống ngựa thì sẽ bị các kỵ binh khác giẫm vào. Vậy là một cảnh toán loạn bắt đầu xuất hiện phía sau của hai vạn kỵ binh Đại Đường.
Tần Quỳnh nhìn thấy tình cảnh này thì hắn cũng bắt đầu run rẩy. Hắn không chỉ một lần từng giao chiến với quân Đại Việt mà là rất nhiều lần. Có điều lúc này hắn thật sự đang sợ hãi. Hắn không tin nổi tại sao cung nỏ của quân Đại Việt có thể bắn liên tục mà không hề thấy dấu hiệu chúng thay tên nạp tên. Hắn vừa phóng ngựa vừa quan sát thì phát hiện những binh lính Đại Việt này, thật sự không hề có dấu hiệu nạp tên. Chúng chỉ việc bóp cò bắn nỏ mà thôi. Cùng với đó vô số quân Đại Đường lại liên tục bị trúng tên ngã xuống.
Đặc biệt là việc quân Đại Đường hắn đã đi quá xa thành Nam Xa. Hiện giờ chạy về sẽ làm bia sống cho quân Đại Việt ngắm bắn. Nghĩ đến đây hắn cắn răng rút kiếm ra hò hét quân lính.
– Toàn quân quay đầu tấn công đám cung kỵ binh của Đại Việt.
– Giết…giết …giết
Sau mệnh lệnh của Tần Quỳnh là vô số tiếng hò gieo chém giết của quân Đường. Đồng thời bọn chúng cũng bắt đầu điều khiển ngựa chạy vòng cung . Chuyển hướng tấn công vào đám kỵ binh mà Trần Thái An đang đuổi theo kìa. Nhìn thấy tình cảnh này Trần Thái An cũng lập tức phản ứng lại. Hắn lập tức lên ra lệnh.
– Quay đầu ngựa không được cùng bọn chúng giao chiến trực diện.
-Tuân lệnh.
Quân Đại Việt nhận lệnh thì lập tức cho ngựa quay đầu và bỏ chạy. Việc này làm cho quân Đường đuổi một trận vô cùng mệt nhọc mà không thể nào truy bắt đám cung kỵ binh kia. Có điều lúc này quân Đại Đường lại gặp một vấn đề vô cùng quan trọng . Đó chính là các kỵ binh họ cưỡi đã không đủ sức để duy trì chạy nữa. Việc này làm cho Tần Quỳnh vô cùng đau đầu . Hắn lúc này lập tức cử binh lính đi báo tin cầu viện với Lý Tĩnh. Còn bản thân vậy mà không cho binh lính cưỡi ngựa bỏ chạy hoặc truy kích quân Đại Việt nữa. Hắn lúc này cắn răng hạ lệnh cho binh lính.
– Tất cả binh lính dừng lại xuống ngựa lập ra một trận địa phòng thủ. Đẩy hết chiến mã ra ngoài làm lá chắn. Các cung thủ nấp phía sau . Hạ sát tất cả quân kỵ binh Đại Việt dám tiến lại gần chúng ta.
Sau mệnh lệnh của Tấn Quỳnh thì quân Đại Đường nhanh chóng bỏ ngựa, đẩy lên phía trước làm một khiêng chắn. Để ngăn cản các cuộc tấn công của quân Đại Việt. Có điều với ưu thế cung tên tầm xa hơn cũng với sự cơ động của kỵ binh . Đã khiến cho một vạn kỵ binh tiếp tục hạ sát thêm vô số quân Đường. Cuộc chiến này kéo dài đến thêm hơn 3 tiếng nữa. Thì lúc này Lý Tĩnh đã dắt theo năm vạn kỵ binh đến đây ứng cứu. Thấy tình cảnh này thì Trần Thái An cũng mỉm cười rồi hạ lệnh toàn quân lùi lại. Trận chiến kết thúc tại đây.
Nhìn thấy quân Đại Việt rút đi thì lúc này Lý Tĩnh đi đến chỗ Tần Quỳnh. Dọc đường đi hắn thấy vô số xác của quân Đường nằm la liệt dưới mặt đất. Tiếng kêu rên gào thét do đau đớn không ngừng được vang lên. Đặc biệt là chiến mã, đâu đâu cũng thấy bị tên bắn chết nằm la liệt bên cạnh xác các binh lính. Nhìn thấy cảnh này Lý Tĩnh vô cùng đau lòng . Hắn đi đến chỗ Tần Quỳnh rồi nói rằng:
– Tần Quỳnh ngươi xem chuyện tốt ngươi làm đi. Địch chỉ có một vạn vậy mà ngươi để bọn chúng bao vây đánh đến nỗi quân ta tử thương nghiêm trọng như vậy.
Tần Quỳnh nghe vậy thì không phục, hắn nhìn về phía Lý Tĩnh nói rằng:
– Con mẹ ngươi. Có giỏi ngươi tự giao chiến với chúng đi. Người hãy nhìn xem ở đây rốt cuộc có bao nhiêu mũi tên mà quân Đại Việt đã bắn ra. Ngươi nói xem ta phải chống thế nào đây.
Lý Tĩnh nghe Tần Quỳnh nói vậy thì lúc này mới bắt đầu quan sát tường tận chiến trường. Khi nhìn thấy trên xác binh lính và chiến mã có vô số mũi tên đang cắm vào thì hắn cũng run rẩy. Tính toán sơ bộ thì ngày hôm nay quân Đại Việt bắn ít nhất mười mấy vạn mũi tên. Nghĩ đến đây hắn nhìn về phía Tần Quỳnh nói rằng.
– Làm sao có thể chứ. Quân Đại Việt làm sao có thể bắn nhiều tên như vậy.
Tần Quỳnh nghe vậy nở nụ cười lạnh lùng nói rằng:
– Đây chỉ là chiến trường chính mà thôi . Trong hơn một tiếng quân ta bỏ chạy dọc đường đi . Chúng đã bắn ít nhất phải gần bằng số tên này.
Nghe Tần Quỳnh nói vậy thì lúc này Lý Tĩnh cũng lạnh run cả người. Phải biết rằng một cung thủ bình thường của Cửu Châu. Có thể bắn liên tục từ 10 đến 15 mũi tên là tay đã mỏi nhừ không thể nào bắn tiếp được nữa. Nhưng từ số lượng tên trên chiến trường lúc này đã thấy rõ rằng quân Đại Việt thật sự đã bắn ra quá nhiều. Trước chưa nói đến sự hao tổn và lãng phí của số tên này. Mà là các binh lính Đại Việt thực sự có thể bắn được nhiều tên như vậy hay không. Dù sao các cung thủ cũng không phải là thứ dễ đào tạo như các bộ binh. Cho dù là các nỏ thủ cũng phải mất hàng tuần để huấn luyện họ chứ đừng nói đến việc đào tạo các cung thủ. Nghĩ đến đây hắn nhìn về phía Tần Quỳnh nói rằng:
– Bọn chúng là dùng cung tên hay vũ khí khác.
– Bọn chúng sử dụng nỏ . Có điều loại nhỏ này có thể bắn liên tục. Việc này khiến quân ta thương vong nghiêm trọng. Không những thế chúng có tầm xa không kém các vũ khí cung nỏ hiện giờ của Đại Việt là bao. Tuy nhiên theo như ta tính toán khoảng cách và quan sát các cuộc chiến . Ta cho rằng tầm bắn của loại vũ khí này vào tầm 300 m.
Nghe Tần Quỳnh nói vậy thì Lý Tĩnh không ngừng lầm bầm trong miệng
– Tầm bắn 300 m có thể bắn liên tục.
Sau đó hắn lại nhìn về chiến trường, khắp nơi đều có mũi tên nằm rải rác. Lúc này Lý Tĩnh chợt nhớ là điều gì nói rằng:
– Không ổn chúng ta lập tức phải thu dọn chiến trường sau đó rút khỏi đây. Nếu không xung quanh đây mà có quân mai phục thì chúng ta đều sẽ bị tiêu diệt hết.
Tần Quỳnh nghe vậy thì gật đầu . Vậy là nhanh chóng mệnh lệnh quân Đại Đường thu dọn chiến trường rồi rút lui. Mà lúc này cách đó không xa một vạn kỵ binh của Đại Việt cũng chưa hề rút lui mà vẫn đứng ở đây nghỉ ngơi chờ đợi. Lúc này Trần Thái An đang nghe các phó tướng báo cáo về tình hình tiêu hao vũ khí cũng như thương vong.
– Bẩm lạc tướng cuộc chiến vừa rồi chúng ta có 200 người tử trận. Theo kiểm kê chúng ta đã bắn đi khoảng 18 vạn mũi tên.
Nghe phó tướng bẩm báo xong thì Trần Thái An cũng gật đầu. Cuộc chiến này bọn họ thương vong vô cùng ít ỏi . Dù sao thì những người này đều đứng từ xa bắn tên. Cộng với việc quân đường chiến mã đã hao hết thể lực không thể nào truy đuổi bọn họ nữa. Việc này khiến cho trừ một số kỵ binh bị quân Đường bắn tên hạ sát, thì không có thương vong lớn. Nhưng quân Đường lần này lại bị thương vong rất nhiều. Mà lúc này một tên thám báo lại chạy đến nói rằng:
– Bẩm lạc tướng quân Đường đang bắt đầu rút lui.
Trần Thái An nghe vậy mỉm cười, rồi hắn nhìn về phó tướng nói rằng:
– Toàn quân đã nghỉ ngơi và chỉnh chu vũ khí xong chưa.
– Bẩm tướng quân trong thời gian vừa qua thì chúng ta cũng đã chỉnh trang lại quân đội, cũng như thay đổi hộp tên mới rồi.
– Truyền lệnh của ta . Toàn quân lên ngựa bắt đầu truy kích lượt hai.
-Tuân lệnh.
– Tiến lên.