Chương 41 đánh nghị định 5
Chương 41 đánh nghi binh 5
Quân đường vừa bắt đầu lên ngựa chuẩn bị rút lui, thì lúc này tiếng vó ngựa lại xuất hiện trên thảo nguyên. Một vạn kỵ binh của Đại Việt do Trần Thái An dẫn đầu lại bắt đầu quay lại tấn công lần hai. Nhìn thấy đám kỵ binh này thì cả Lý Tĩnh lẫn Tần Quỳnh đều bắt đầu lo lắng. Sau đó Tần Quỳnh nói rằng:
– Hiện giờ không thể quyết chiến với chúng được. Với loại vũ khí được bắn được nhiều lượt tên như vậy, cộng với khả năng bọn này đều sẽ sử dụng chiến thuật đánh du kích thì quân ta ở lại đây chẳng khác nào tự sát. Ta cho rằng nên để lại một đến hai nghìn kỵ binh chặn hậu số còn lại lập tức rút lui.
Nghe Tần Quỳnh nói vậy thì Lý Tĩnh có vẻ không tin. Hắn nói rằng
– Tuy vũ khí của chúng lợi hại nhưng quân ta ở đây cũng không phải là ăn chay. Ta sẽ dắt theo hai vạn kỵ binh ở lại cùng chúng giao chiến. Ngươi hãy dẫn theo những người còn lại lập tức rút lui. Ta muốn nhìn xem uy lực thật sự của loại nỏ mới của Đại Việt như thế nào.
Tần Quỳnh nghe vậy thì không nói nhiều lập tức dắt theo đại quân rút lui. Còn Lý Tĩnh thì mang theo hai vạn quân trực tiếp trùng kích về phía một vạn kỵ binh của Đại Việt. Đợi khi hai quân cách nhau 300 m. Lúc này quân Đại Việt lại bắt đầu cho quân kỵ binh chạy vòng qua và không ngừng bắn tên hạ sát quân Đường. Nhìn thấy cảnh này Lý Tĩnh không hề sợ hãi. Hắn không ngừng ra lệnh cho quân lính thúc ngựa chạy nhanh áp sát quân Đại Việt và cho các cung kỵ của mình bắn trả.
Thật ra hắn không phải chỉ là muốn thử nghiệm loại vũ khí mới của Đại Việt. Hắn còn muốn cướp một ít về cho Đại Đường nghiên cứu và chế tạo ra. Quả nhiên dưới sự liều mạng của quân Đường. Chúng bỏ ra một lượng lớn thương vong thì đám này cũng đã mang ngựa ép sát vào một vạn kỵ binh của Đại Việt. Mặc dù vẫn còn khoảng cách. Nhưng lúc này cung thủ của hai bên đều đã có thể bắn cung hạ sát đối phương. Vậy là lúc này một cuộc chiến giữa các cung thủ tại diễn ra.
Có điều với ưu thế có thể bắn được nhiều mũi tên đã làm cho các kỵ binh của Đại Việt chiếm hoàn toàn thế thượng phong. Cuộc chiến diễn ra vô cùng khốc liệt trong hàng giờ liền. Cuối cùng vì không chịu nổi thương vong Lý Tĩnh buộc phải rời đi. Trận chiến này hắn cũng đã cướp theo được một lượng nỏ của các binh sĩ Đại Việt tử trận làm rơi vãi trên chiến trường mang về thành Nam xa.
Đến cuối buổi chiều thì lúc này đám quân Đường mang theo sự mệt mỏi trở về thành Nam Xa. Tại phủ chủ thành lúc này Lý Tĩnh và Tần Quỳnh đang ngồi nói chuyện với nhau. Lúc này Lý Tĩnh không còn vẻ đạo mạo tướng quân như lúc trước mà vô cùng tả tơi. Thậm chí trên đùi trái của hắn vẫn còn trúng một mũi tên. Hắn lúc này nhìn về phía Tần Quỳnh còn đang mân mê loại vũ khí mới của Đại Việt nói rằng:
– Người nhìn xem loại nỏ này chế tạo thật tinh vi. Nếu như Đại Đường cũng có thể chế tạo ra nó thì trong chiến tranh. Chúng ta tuyệt đối không sợ đám kỵ binh người Thảo Nguyên này nữa.
Tần Quỳnh nghe vậy thì gật đầu. Trong lúc hắn vẫn đang quan sát thì lúc này Lý Trường An con trai của Lý Tĩnh dắt theo một công tượng đi vào nói rằng:
– Bẩm phụ thân theo mệnh lệnh của ngài. Ta đã mang Trương đại sư đến đây rồi.
Lý Tĩnh thấy vậy thì nhìn về phía kẻ được gọi là Trương đại sư kia nói rằng:
– Trương đại sư ngài hãy xem loại vũ khí này có thể chế tạo hàng loạt được hay không.
Trương đại sư nghe vậy thì lập tức đến tiếp nhận loại vũ khí này và kiểm tra. Trong lúc đó Lý Tĩnh và Tần Quỳnh đều nhìn hắn không rời mắt. Tên này là công tượng giỏi nhất trong quân của Đại Đường có mặt tại biên giới phía tây. Nếu ngay cả hắn cũng không thể chế tạo ra loại vũ khí này . Thì thật sự trận chiến này sẽ vô cùng khó khăn với Đại đường. Nhưng điều đáng tiếc lại sảy ra, tên này sau một hồi nhắm nghía xem xét thì lắc đầu nói rằng:
– Bẩm hai vị tướng quân, trong suốt cuộc đời rèn sắt của ta đã tạo ra vô số vũ khí. Nhưng ta chưa bao giờ thấy loại vũ khí thiết kế tỉ mỉ và tinh xảo như thế này. Ngoài ra ta cũng không chắc chắn có thể tạo ra nó.
Trương đại sư nói đến đây thì hắn bắt đầu tháo rời hộp tên ra . Rồi hắn chỉ vào trong chiếc nỏ Liên Châu nói với Lý Tĩnh rằng.
– Tướng quân hãy nhìn đây. Bên trong của nó thiết kế vô cùng kỳ lạ. Ta chưa nói đến việc có thể bắt chước sản xuất nó hay không. Chỉ riêng việc thiết kế những bộ phận này một cách chính xác cũng là điều vô cùng khó khăn.
Trương đại sư nói đây thì hắn cũng thở dài. Là một kẻ có nhiều kinh nghiệm chế tạo vũ khí . Hắn biết rằng thứ này vô cùng có giá trị với Đại Đường. Có điều với kinh nghiệm của mình hắn cũng biết rằng thứ này vô cùng khó chế tạo. Nỏ liên châu được Trần Thiên Ân tạo ra theo một số ý tưởng và thiết kế tại kiếp trước mà hắn nhớ. Có điều thời gian qua đám công tượng của hắn lại không ngừng tìm tòi và sửa chữa rất nhiều. Việc này làm cho loại nỏ này bị một số thay đổi. Không những thế nhờ có những ý kiến về ròng rọc và sự kết hợp các loại ốc vít mà Trần Thiên Ân nhớ. Đã khiến cho loại nỏ này càng khó chế tạo và học theo khi không có nguyên lý hoặc bản thiết kế mẫu.
Trương đại sư khi nhìn thấy nỏ này, điều đầu tiên hắn đánh giá chính là nó vô cùng tinh xảo. Nhưng khi nhìn và tìm hiểu kỹ càng thì hắn phát hiện loại nỏ này vô cùng khó chế tạo hoặc đúng ra chính là không thể chế tạo. Đồng thời trong lòng hắn cũng không ngừng khâm phục kẻ đã tạo ra thứ này. Trong lúc hắn còn đang suy nghĩ thì lúc này Lý Tĩnh nói
– Trương đại sư cứ như chúng ta khắc phục được những việc ngươi vừa nói . Vậy cần bao lâu để chế tạo ra một cái nỏ như thế này.
– Bẩm tướng quân muốn chế tạo một cái nỏ như thế này ta không dám nói chắc khi chưa thể nào làm ra được nó.
– Trương đại sư không cần phải quá lời. Ta tin rằng một kẻ tài năng như ngài nhất định sẽ làm được ra nó. Có điều ta vẫn muốn chính xác nhất thời gian có thể sản xuất ra một loại nỏ này . Nếu như chúng ta có thể khắc phục mọi yếu tố khó khăn.
Trương đại sư nghe Lý Tĩnh nói vậy thì hắn bắt đầu trầm tư quan sát nỏ một lúc, sau đó nói rằng:
– Loại nhỏ này nếu một thợ lành nghề có bản vẽ kỹ thuật làm thì ít nhất cần thời gian 10 ngày.
Lý Tĩnh ngay đến đây thì há hốc mồm nhìn về phía Trương đại sư . Sau đó hắn nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh và nói rằng:
– Trương đại sư người có nói nhầm hay không. Chẳng qua chỉ là một chiếc nỏ thôi. Một công tượng vậy mà phải mất 10 ngày để làm ra hay sao.
Trương đại sư nghe vậy thì không vui nhìn về phía Lý Tĩnh nói rằng
– Bẩm tướng quân ta lấy tính mạng của mình để đảm bảo . Một công tượng nếu làm chiếc nỏ này thì cần ít nhất 10 ngày. Đấy là công tượng đó phải lành nghề và quen việc làm nỏ này mới có thời gian như vậy. Có điều ta khuyên tướng quân hãy nên nghĩ cách kiếm được bản vẽ chi tiết của nó thì hơn. Bởi vì nếu chỉ nhìn không bản mẫu như thế này, muốn chế tạo ra nó thì ít nhất cần thời gian từ 2 đến 3 năm để nghiên cứu mới có thể làm ra được.
Lý Tĩnh nghe vậy như bị tạt nước lạnh vào người. Thật ra trong cuộc chiến vừa rồi hắn hi sinh đến gần mấy nghìn binh lính chính là để lấy được bản mẫu và nghĩ rằng có thể chế tạo ngay lập tức loại vũ khí này. Có điều sự thật đã lập tức vả vào mặt hắn. Trầm tư một lúc thì hắn nhìn về phía Tần Quỳnh nói rằng
– Xem ra chuyện này chúng ta không thể nào xử lý được . Hãy truyền tin tức này về chỗ hoàng đế để cho ngài ấy tự quyết định.
Lý Tĩnh nghe vậy cũng gật đầu, sau đó hắn cho Trương đại sư ra ngoài. Rồi bắt đầu viết tấu sớ gửi về triều đình. Đồng thời cũng gửi luôn mẫu nỏ này trở về Thành Trường An cho Lý Thế Dân.