Chương 23 khoa cử 3
Chương 23 khoa cử 3
– Trần cẩn ngươi hãy xem bài thi này . Nói lên nhận xét của ngươi cho ta.
Trần Cẩn nghe vậy thì lập tức đi đến chỗ Trần Thiên Ân nhận lấy bài thi và bắt đầu tường tận xem xét. Được một lúc thì hắn nhìn về phía Trần Thiên Ân nói rằng
– Bẩm vương gia cô gái này xét về các mặt tính toán thì khá tốt. Tuy nhiên trong cách cô ta xử lý tình huống thì gặp rất nhiều vấn đề. Người hãy xem câu thứ 13 trong đề thi hỏi rằng “nếu sinh con, bạn muốn sinh con trai hay con gái”. Cô ta vậy mà lại trả lời như sau” Nếu sinh con ta muốn sinh con trai. Nó lớn lên sẽ thay ta thực hiện ước mơ của mình”. Từ câu trả lời của cô ta đã nói lên rất rõ rằng cô gái này thiếu sự tự tin.
Trần cẩn nói đến đây thì lúc này hắn lại về chỗ của mình, lấy một bài thi khác đưa cho trần Thiên ân xem sau đó nói rằng
– Bẩm vương gia không phải ta kỳ thị phụ nữ . Mà thật sự cô gái này đang gặp vấn đề về tâm lý khá lớn. Trên bài thi mà người cầm chính là của một thí sinh bình thường khác. Các câu trả lời của hắn tuy nói cũng khá là tốt nhưng vẫn không bằng Phạm Ánh Nguyệt. Có điều tại câu hỏi cũng giống như cô ta vừa rồi thì hắn lại có câu trả lời khác hẳn. Trong bài thi hắn nói rằng” nếu như sau này ta sinh con thì sẽ để cho phu nhân ta tự đẻ thôi. Dù sao trai hay gái đều là do trời định, đặc biệt ta tự tin nói là cha của nó là một người tài giỏi sẽ không để con trai mình phải khổ. ” câu trả lời của kẻ này đã thấy rõ sự tự tin của hắn . Đây chính là điều mà Phạm Ánh Nguyệt không có.
Trần Thiên Ân nghe vậy cũng bắt đầu ngẫm nghĩ . Hắn biết rằng tư tưởng trọng nam khinh nữ ở Cửu Châu diễn ra vô cùng nặng nề. Vậy nên tuy rằng trong thời gian qua các phụ nữ được Trần Thiên Ân nâng địa vị lên rất nhiều nhưng tư tưởng vẫn chưa có sự thay đổi. Từ câu trả lời của Phạm Ánh Nguyệt với thí sinh nam giới kia đã thấy rõ được điều này.
Một người không tự tin bản thân có thể làm được việc lớn, lại hi vọng con của mình lớn lên sẽ hoàn thành ước nguyện. Đặc biệt nó phải là con trai. Còn một người trả lời vô cùng tự tin hắn nói rằng tài năng của hắn vô cùng tốt cho nên dù đứa trẻ là nam hay nữ thì đều sẽ được sống trong cuộc sống nhung lụa.
Đây là một sự thật phũ phàng đối với Trần Thiên Ân lúc này. Nó phản ánh rõ ràng về việc phụ nữ Cửu Châu đang tự hạ thấp giá trị của bản thân. Còn nam giới thì lại quá tự tin với tài năng của mình. Nghĩ đến điều này hắn thở dài và càng mong muốn trong thời gian tới phải tiếp tục tăng cường giáo dục tư tưởng để cải thiện việc này. Ngẫm nghĩ một lúc thì hắn nói rằng.
– Phạm Ánh Nguyệt hãy cho đến vùng đang có chiến sự cho ta. Đồng thời phái Trần Thái An đi theo bảo vệ cô ta.
-Tuân lệnh.
Sau khi truyền đạt mệnh lệnh của mình thì Trần Thiên Ân lại tiếp tục xử lý các bài thi. Trải qua mấy tiếng chấm thi rốt cuộc Trạng Nguyên đã được tìm ra. Tên này là Trần Anh Vũ. Một bang chi nhà họ Trần. Đối với việc này Trần Thiên Ân xin thề rằng hắn không hề thiên vị. Trần Anh Vũ trả lời bài thi vô cùng tốt. Thậm chí nhiều câu hỏi hắn còn đưa ra các luận chứng, cũng như giải thích vô cùng cặn kẽ chứng minh là hắn nói đúng. Việc này làm Trần Thiên Ân cũng vô cùng vui vẻ và xác nhận tên này là trạng nguyên lần này.
Thời gian 3 ngày thoáng chốc lại trôi qua . Ngày hôm nay trước cửa hoàng cung vô số thí sinh tham gia thi tuyển lần này đều có mặt tại đây. Trong lòng bọn họ biết rằng bản thân vốn đã có một chức quan tại địa phương. Nhưng nếu như có thể làm thuộc hạ dưới trướng An Vương Trần Thiên Ân thì lại càng may mắn hơn. Chúng đều cho rằng làm quan dưới chướng Trần Thiên Ân chính là đại quan . Còn làm các chức quan tại địa phương thì chẳng qua chỉ là tiểu quan thôi.
Trần Thiên Ân cũng đã biết tư tưởng này của bọn chúng nhưng hắn cũng không có giải thích quá nhiều. Trần Thiên Ân cho rằng đợi bọn này sau một thời gian làm quan sẽ bị những luật lệ của Trần Thiên Ân mài giũa và dần hiểu quan trường là như thế nào.
Một lúc sau dưới sự chờ mong của các thí sinh dự thi thì lúc này Trần Cẩn cũng đã mang theo danh sách những người đoạt giải xuất hiện. Nhìn về phía bọn chúng Trần Cẩn nói rằng
– Tất cả những người có tên trong danh sách thi đỗ sẽ lập tức theo ta vào gặp An Vương.
Nói xong Trần Cẩn lập tức sai thuộc hạ dán thông báo những người trúng tuyển lên trên. Khi các thí sinh nhìn thấy tên mình không xuất hiện bên trên thì họ vô cùng hụt hẫng, sau đó bình tĩnh rời đi. Còn mười mấy người trúng tuyển thì vô cùng vui mừng không ngừng vỗ tay hoan hô với nhau. Một lúc sau Trần Cẩn đã dẫn theo đám này vào trong cần chính điện gặp Trần Thiên Ân.
Nhìn thấy bọn chúng thì lúc này Trần Thiên Ân ngừng việc xử lý các chính vụ trên bàn, sau đó nói rằng
– Trước hết ta chúc mừng các ngươi đã hoàn thành kỳ thi vừa rồi và đạt được các thành tích tốt. Thứ hai ta muốn thông báo cho các ngươi làm việc cho ta, không phải một vài đề thi trên giấy có thể nói rõ được tài năng của các ngươi. Trong thời gian tới nếu kẻ nào không đạt yêu cầu của ta thì sẽ lập tức bị biến quan về quê. Thứ ba ta ghét nhất chính là việc tranh quyền đoạt lợi, đấu đá nội bộ, kết bè kéo cánh. Kẻ nào dám vi phạm vào luật lệ này . Ngoài bản thân hắn bị chém đầu. Thì cả nhà cũng sẽ bị giết. Các ngươi đã hiểu những gì ta nói rồi chứ.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì những người đoạt giải này mồ hôi lạnh không ngừng chảy trên trán. Từ trước đến giờ bọn họ biết rằng Trần Thiên Ân đối xử vô cùng tốt với thuộc hạ của mình cũng như bách tính. Nhưng nếu kẻ nào không nghe theo mệnh lệnh của Trần Thiên Ân thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Có điều đám này rất nhanh cũng lấy lại sự bình tĩnh rồi nói rằng:
-Tuân lệnh.
Trần Thiên Ân thấy vậy cũng gật đầu. Lúc này hắn lại nhìn về phía cô gái duy nhất ở đây chính là Phạm Ánh Nguyệt lên tiếng.
-Người có biết tại sao mình lại chỉ là người đứng thứ hai trong danh sách những người tham gia kỳ thi này hay không.
Phạm Ánh Nguyệt nghe vậy thì giật mình. Cô ta không dám nhìn thẳng về phía Trần Thiên Ân cúi đầu nói rằng
– Bẩm Vương gia là do tài năng của ta không bằng người đứng đầu.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì mỉm cười nhìn về phía cô ta nói rằng.
– Người có biết rằng ta kỳ vọng rất nhiều vào việc ngươi sẽ là những người phụ nữ đầu tiên tham gia vào quan trường hay không. Có điều bài thi của người có một vài câu trả lời khiến ta khá thất vọng.
Phạm Ánh Nguyệt nghe vậy thì sợ hãi trong lòng. Cô ta sinh ra trong một gia đình giàu có, nhưng bởi vì các luật lệ hà khắc của Cửu Châu đối với nữ giới. Khiến cô gái này bị ảnh hưởng rất nhiều. May mắn thay từ khi Trần Thiên Ân đánh hạ thành Tương Dương. Lúc này bởi các luật lệ của hắn mới khiến cho nữ giới tại các khu vực này bị giảm bớt áp lực từ các luật lệ của Cửu Châu.
Đặc biệt khi đi học thì cô gái này lại càng thể hiện ra tài năng của mình. Thậm chí trong lần thi tại thành Tương Dương cô đã đánh bài hết 300 nam sinh thi cùng mình và trở thành người đứng đầu. Có điều bởi vì bị tư tưởng cửu châu ảnh hưởng rất nặng khiến cô thiếu tự tin. Ngẫm nghĩ một lúc thì cô ta ta nhìn về phía Trần Thiên Ân chắp tay sau đó nói:
– Đã làm An Vương thất vọng tiểu nhân sẽ cố gắng trong thời gian tới hoàn thành những gì ngài muốn.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì nhìn về phía cô ta trầm ngâm một lúc sau đó nói rằng.
– Sắp tới ngươi hãy đến khu vực người hung nô nhận một chức quan tại đó. Ngươi sẽ không được phân vào các công việc hành chính bình thường mà sẽ là giám quan trong quân đội. Ta hi vọng ngươi không bị đám người của Mặc Đốn giết trong những trận chiến đầu tiên.
Trần Thiên Ân vừa nói xong thì hệ thống đám quan viên ở đây, như bị dội vào nước lạnh vào người. Chúng cho rằng bản thân mình khi thi đỗ làm việc với chướng Trần Thiên Ân sẽ vào các quan chức. Dù sao họ cũng hiểu rằng Trần Thiên Ân rất thiếu thốn lực lượng này. Nhưng hắn muốn để Phạm Ánh nguyệt ra chiến trường thì họ lúc này đã cảm thấy lo sợ cho tương lai của mình.