Chương 24 Khoa cử 4
Chương 24 Khoa cử 4
Phạm Ánh Nguyệt thì lại khác với đám còn lại cô ta lúc này ánh mắt tràn đầy sự kiên cường nhìn về phía Trần Thiên Ân trả lời rằng:
– Tiểu nhân tuyệt đối sẽ không chết trên chiến trường. Ta sẽ khiến cho mọi phụ nữ tại Cửu Châu có thể được học hành và không thua kém nam nhi.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì mỉm cười nhìn về phía cô ta sau đó nói rằng.
– Ta sẽ ngồi đây và xem ngươi có thể thực hiện lời hứa của mình hay không.
Phạm Ánh Nguyệt nghe vậy thì không nói gì nữa. Cô ta vẫn kiên cường đứng ở nơi đó. Đối diện với ánh mắt của Trần Thiên Ân không còn sự sợ hãi nữa. Trần Thiên Ân nhìn thấy vậy thì gật đầu. Lúc này hắn nhìn về phía Trạng Nguyên Trần Anh Vũ nói rằng
– Lần này người làm không tệ. Họ Trần xem ra lại có thêm một anh tài nữa rồi.
Trần Anh Vũ nghe vậy vội vàng đứng ra thưa rằng
– Ta tuyệt đối sẽ không làm vương gia thất vọng và sẽ không làm cho họ Trần vì ta mà cảm thấy mất mặt.
Nghe hắn nói vậy thì Trần Thiên Ân cũng giật đầu sau đó hắn nói rằng
– Người sẽ đi đến thành Thần Hoàng giáp biên giới Đại Tần chỉ huy tại đó. Ta hi vọng không nhìn thấy bất kỳ một tên binh lính Đại Tần nào có thể vào khu vực của Đại Việt .
Trần Anh Vũ nghe vậy thì nhìn về phía Trần Thiên Ân lạnh lùng gật đầu. Nhìn thấy vậy Trần Thiên Ân cũng không nói gì . Sau đó hắn quay lại nhìn về phía đám người còn lại nói rằng:
– Đám người các ngươi một chút nữa sẽ có người đến phân phát công việc. Ta hi vọng các người hãy dùng tài năng để giúp cho bách tính có cuộc sống tốt hơn. Hay vì Đại Việt mà cống hiến hết tất cả tuổi trẻ của mình đi.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì đám này lập tức nghiêm chỉnh, chắp tay với hắn và nói rằng
-Tuân lệnh.
– Lui ra ngoài đi.
Nhìn đám người rời đi thì Trần Thiên Ân lại tiếp tục xử lý công việc của mình. Không lâu sau Trần Vũ đi vào báo cáo tình hình.
– Tam ca hiện nay hai vạn quân pháo binh đã được đào tạo hoàn thành. Còn việc kỹ thuật bắn súng của bọn chúng thì vẫn còn nhiều yếu tố ảnh hưởng đến tốc độ bắn.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì không hiểu nhìn về phía Trần Vũ nói rằng.
– Việc huấn luyện đội quân này chả phải đã giao cho đại ca Trần Thiên Khải quản lý hay sao.
Trần Vũ nghe vậy thì nhìn về phía Trần Thiên Ân lắc đầu nói rằng:
– Đệ không phải nói về việc này, mà là về việc chúng ta có nên tăng cường thêm một tốp quân để huấn luyện thay cho họ hay không. Dù sao đám này bây giờ đã huấn luyện hoàn thành tiếp tục huấn luyện cũng không có ý nghĩa nhiều.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì bắt đầu ngẫm nghĩ một lúc, sau đó hắn nói rằng.
– Người thông báo với Trần Hùng điều động 5 vạn thủy quân mang theo 70 chiến thuyền ba cánh buồm, đi đến đảo Cát Bà thay thế cho đội quân kia huấn luyện tại đó. Còn đội quân kia thì lại bố trí tại quận Ninh Khải.
-Tuân lệnh.
– Tình hình chế tạo súng ống thế nào rồi.
– Bẩm tam ca thời gian qua chúng ta đã hoàn tất chế tạo một nghìn khẩu súng thần công rồi. Hiện nay đã đưa 500 khẩu đến chỗ Đảo Cát Bà cho quân lính huấn luyện. Số còn lại được cất giữ tại ninh Khải.
Trần Thiên Vân nghe vậy thì gật đầu ngẫm nghĩ một lúc hắn lại nói.
– Việc chế tạo các loại nỏ bắn liên tục diễn ra thế nào.
Đại ca mặc dù chúng ta đã khắc phục phần lớn lỗi của chúng. Có điều muốn giống như những lời Đại ca nói là mỗi một cái nỏ . Ít nhất phải bắn được hai lượt hộp tên mới xảy ra tình trạng kẹt đạn vô cùng khó khăn.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì gật đầu. Thời gian qua mặc dù các thợ thủ công của hắn đã khắc phục phần lớn lỗi kẹt tên trong các hộp đựng của những loại nhỏ bắn liên tục này. Và bắt đầu được sản xuất hàng loạt trang bị cho quân đội. Nhưng không đồng nghĩa với việc Trần Thiên Ân không tiếp tục nghiên cứu loại nỏ này. Thậm chí hắn không ngừng dựa trên những nỏ đã sản xuất mà cố gắng cho các thợ thủ công nghĩ cách khắc phục những lỗi mà nỏ đang gặp phải.
Có điều bởi vì kỹ thuật không đạt đến mức tối đa đã làm cho việc nghiên cứu chúng gặp rất nhiều khó khăn. Nhưng dù sao khắc phục được phần lớn lỗi kẹt tên trong hộp đạn, đã giúp cho loài vũ khí này trở thành một thứ có sát thương khủng khiếp trên chiến trường. Trần Thiên Ân nghĩ đến đây thì hắn nhìn về phía Trần Vũ nói rằng:
– Việc nghiên cứu cải tiến vũ khí này cần thời gian rất lớn cho nên ngươi không cần phải thúc ép họ quá vội vàng. Hiện giờ hãy tích cực sản suất loại vũ khí này để trang bị cho quân đội. Có điều chỉ để một lượng nhỏ cho chúng luyện tập cho quen tay, tuyệt đối không được ồ ạt trang bị. Ngoài ra số vũ khí này khi giao đến từng đơn vị quân đội . Ngươi phải yêu cầu các chỉ huy tướng lĩnh ký xác nhận số lượng vũ khí một cách nghiêm khắc. Nếu như đơn vị nào xuất hiện tình trạng mất trộm . Vậy thì tướng quân nơi đó phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.
-Tuân lệnh.
– Lui ra đi.
-Vâng.
Nhìn Trần Vũ rời đi mà Trần Thiên Ân cũng bắt đầu ngẫm nghĩ các kế hoạch của mình. Hắn biết rằng trong lực lượng quân đội của hắn chắc chắn sẽ tồn tại một ít chuột nhắt thám báo của các kẻ thù. Vậy nên nếu như loại vũ khí này mà để cho các nước kia phát hiện và phát triển thì sẽ lại uy hiếp đến quân Đại Việt. Vậy nên hắn cũng phải kiểm soát lại vũ khí này thật gắt gao. Trừ khi những loại vũ khí này bị rơi vãi tổn thất trên chiến trường. Còn bình thường trong các kho quân khí tuyệt đối không được xuất hiện tình trạng mất cắp . Nếu vũ khí hỏng hóc thì phải giữ lại và trao đổi với bên quân khí.
Việc làm này vừa ngăn ngừa các thám tử của kẻ thù có thể lấy mẫu vũ khí của hắn mang về nước nghiên cứu sản xuất. Nó đồng thời cũng kiểm soát chặt chẽ lực lượng sử dụng vũ khí trong các doanh trại có đúng mục đích hay không. Nghĩ đến đây thì Trần Thiên Ân cũng thở dài. Trong lòng hắn nhiều lúc thật khó có thể tưởng tượng những kẻ xuyên không khác . Tại sao có thể giữ gìn các bí mật về vũ khí lâu như vậy.
Trần Thiên Ân cho rằng một loại vũ khí một khi đã được công bố thì việc các nước khác học hỏi và làm theo chỉ là quá trình thời gian mà thôi. Điều duy nhất có thể đảm bảo loại vũ khí này không bị quốc gia khác học theo làm được chính là về chất lượng của vũ khí. Cũng giống như loại AK47 mà Nga sản xuất. Cho đến lúc Trần Thiên Ân chết đi đến đây thì cũng chưa quốc gia nào có thể tự sản xuất vũ khí này giống chất lượng của Nga được. Ngay cả Việt Nam khi sản xuất súng AK47 cũng xảy ra tình trạng súng bắn liên tục bị chảy nòng.
Từ điều này có thể thấy rằng các loại vũ khí khác biệt duy nhất chính là chất lượng. Nhưng nếu nói về hình thức, cũng như mẫu mã và tác dụng của chúng thì mọi nước đều có thể sản xuất được. Đặc biệt các loại vũ khí Trần Thiên Ân sử dụng bây giờ đều là những loại vũ khí khá thô sơ. Chỉ cần cho một thợ giỏi nhìn kỹ các mẫu vũ khí của hắn một lượt . Họ hoàn toàn có thể sản xuất ra một loại vũ khí tương tự với hình dáng giống y như đúc. Điều duy nhất chính là chất lượng của loại vũ khí này không tốt bằng của Trần Thiên Ân mà thôi.
Có điều Trần Thiên Ân tin rằng qua thời gian thì những thợ thủ công này chắc chắn sẽ rất nhanh phát hiện ra những nhược điểm của nó . Chúng sẽ không ngừng sửa đổi để bằng với vũ khí của Trần Thiên Ân. Vậy nên trừ khi ra chiến trường, nếu không các loại vũ khí mà hắn mới sản xuất đều sẽ được giấu kín. Việc này nhằm mục đích bảo quản bí mật và tăng lợi thế trên chiến trường của quân hắn. Nghĩ đến đây hắn lúc này lại bắt đầu toan tính liệu có nên xây dựng một cơ cấu hậu cần quản lý vũ khí riêng biệt hay không.
Có điều khi đi tính lại thì hắn vẫn bỏ ý tưởng này. Một phần vì hắn thiếu nhân lực. Một phần vì các loại vũ khí này cho dù có quản lý gắt gao thì cũng rất nhanh bị kẻ khác lợi dụng và đột nhập cướp đi. Quan trọng nhất chính là các loại vũ khí này dễ dàng bị bắt chước. Từ những điều này mà Trần Thiên Ân quyết định nếu như không thể giữ bí mật được. Vậy thì hãy tranh thủ lúc kẻ thù còn chưa làm ra được những loại vũ khí này . Đánh cho chúng không kịp trở tay là được rồi.