Chương 22 khoa cử 2
Chương 22 khoa cử 2
Ngày mùng 8 tháng 5 năm Thiên Quân thứ nhất. Thanh Biện Kinh tiến hành tổ chức cuộc thi tuyển chọn quan viên lần thứ nhất. Lúc này đây tại trường thi các thí sinh không ngừng trò chuyện với nhau. Một phần vì họ muốn kết bạn một phần vì những kẻ này muốn tạo quan hệ trong tương lai khi họ làm ra làm quan.
Mà lúc này họ không biết rằng, ở phía sau màn che Trần Thiên Ân cùng với các tướng lĩnh của hắn đều đang đứng nhìn ngó những kẻ này. Lúc này Trần Quốc Toản ở phía sau lưng Trần Thiên Ân lên tiếng.
– Tam ca ta thấy đám quan văn này có vẻ thật sự lắm chuyện mà. Huynh nhìn cái tên béo ngồi đằng xa kia hắn vậy mà còn lôi cả chuyện cưới xin ra nói chuyện với tên bên cạnh.
Nghe Trần Quốc Toản nói vậy thì Trần Hồng lúc này lại nhìn về phía một thiếu nữ ngồi đầu tiên trong đám thí sinh dự thi nói rằng.
– Tam ca tại sao lại cho con gái vào thi thế này. Ngươi lại muốn tuyển chọn một vị phu nhân hay sao . Ta thấy vị cô nương này cũng rất đẹp mắt.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì mặt đen lại, hắn lạnh lùng nhìn về phía hai tên này . Sau đó thưởng cho mỗi tên một phát đạp rồi nói rằng:
– Ngậm hết mồm lại cho ta. Đừng có kẻ nào khinh thường nữ nhi. Các ngươi còn nhớ trận chiến đầu tiên khi gặp anh dũng hầu Hoa Mộc Lan của Đại Tống hay không. Nếu không phải chúng ta dùng mưu kế để giết chết cô ta. Thì còn lâu mới lấy được thành Hoan Châu. Vậy nên nữ nhi không phải là vô dụng bánh bèo. Trong số họ cũng có rất nhiều người tài giỏi. Hãy nhìn cô gái phía trước này ta không nói diện mạo của cô ta xinh đẹp như thế nào . Mà là nói về tài năng của cô ấy.
-Theo như thông tin mà Trần Cần gửi đến thì cô gái này tên là Phạm Ánh Nguyệt. Sống tại thành Tương Dương. Cô ta vậy mà đã dùng tài năng của mình, vượt qua gần 300 thí sinh tại thành Tương Dương đoạt giải quán quân. Hiện nay cô ta lại đến đây dự thi . Các ngươi nghĩ xem một cô gái tài năng như vậy. Liệu có thể dành Trạng Nguyên hay không.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì lúc này đám người Trần Hồng cũng thu lại sự cười cợt của mình. Thời gian qua Trần Thiên Ân không chỉ dạy học cho các nam tử mà các nữ nhi cũng được đến đây học thành. Việc này đã nhanh chóng đẩy nhanh quá trình giáo dục tiếng Việt cho người dân Đại Tống. Ngoài ra có rất nhiều cô gái cũng vượt mặt đàn ông họ không ngừng thể hiện tài năng của mình trong các trường học. Việc này làm cho đám hạ cấp của Trần Thiên Ân khá bất ngờ.
Còn đối với hắn thì chuyện này là bình thường . Con gái ở Cửu Châu đều bị cho là những người chỉ phục vụ mục đích sinh đẻ và làm thú vui cho đàn ông. Nhưng chúng chưa bao giờ nghĩ rằng những cô gái tay yếu chân mềm này có một bộ phận cũng không thua kém đàn ông là bao. Vậy nên Trần Thiên Ân phải phá bỏ hệ thống tư tưởng này . Hắn không ngừng để cho con gái cũng tham gia vào hệ thống quyền lực.
Có điều để những nữ tử này có thể tham gia thi cử thì quá trình tra xét, chọn lọc họ lại khắt khe hơn đàn ông rất nhiều. Trần Thiên Ân cho rằng phụ nữ sẽ phải kết hôn, đây là một điểm yếu của con gái. Nếu họ lấy những người trung thành với Đại Việt thì không sao . Nếu như họ lấy phải những kẻ gian thì việc tiết lộ thông tin có thể xảy ra. Trong lịch sử kiếp trước của hắn có rất nhiều ví dụ về việc này. Chẳng hạn như ” Mỵ Châu, Trọng Thủy” .
Đặc biệt Trần Thiên Ân ở kiếp trước hay kiếp này vẫn giữ một tư tưởng. Đó chính là phụ nữ rất khó hầu hạ và phụ nữ đa phần thường tồn tại một tính cách ưa nịnh hót kết bè kéo cánh chơi với nhau. Vậy nên tuy rằng không hạn chế việc phụ nữ được phát triển mạnh mẽ dưới thời kỳ cai trị của hắn. Có điều bọn họ muốn thể hiện tài năng của mình, cũng phải bị đối xử hà khác hơn rất nhiều.
Còn một yếu tố khách quan nữa khiến cho việc kết nữ tử bị quản chế khắt khe trong quá trình xét duyệt thi cử. Đó chính là yếu tố xã hội ảnh hưởng. Phải biết rằng những cô gái này chính là thế hệ đầu tiên muốn vươn mình lên thoát khỏi cảnh bị đàn ông xem nhẹ. Nhưng hệ thống tư tưởng của Cửu Châu đã thấm nhầm trong đầu họ trong suốt bao nhiêu năm . Việc này nào có thể dễ dàng bị thay đổi. Các cô gái này vẫn ít hoặc nhiều mang theo một chút tư tưởng lệch lạc, rằng phụ nữ chỉ để sinh con và chăm sóc gia đình.
Vì những điều này nên họ dễ dàng bị kẻ gian lợi dụng . Đặc biệt nếu sau này những người có tài năng kiểm soát những địa vị cao . Liệu họ có giữ vững bản tâm và thực hiện theo các định hướng Trần Thiên Ân muốn hay không lại là một vấn đề. Vì vậy Trần Thiên Ân biết rằng cả nam và nữ đều có một số mặt xấu. Nhưng ở Cửu Châu này muốn để con gái phát triển như thời kỳ hắn đã sống ở kiếp trước thì cần một quá trình thời gian rất dài.
Mặc dù vậy thì Trần Thiên Ân cũng cố gắng bước đầu giúp cho phụ nữ có tiếng nói tại đây. Vậy là cuộc thi thứ nhất này hắn cũng cho các cô gái được phép tham ra thi cử, làm quan dưới quyền của hắn. Đồng thời vì việc này Trần Thiên Ân cũng lại phải đang lên kế hoạch, thay đổi một bộ luật về thời gian làm việc cho các nữ quan chức. Trong lúc Trần Thiên Ân còn đang ngẫm nghĩ thì lúc này Trần Thái An tên bàng chi họ Trần, đi theo Trần Thiên Ân chinh chiến từ lúc ở thảo nguyên bất ngờ lại lên tiếng nói rằng:
– Ngực thật lớn.
Câu nói này của hắn làm cho những người đứng ở đây vô cùng sững sờ. Còn cần Thiên Ân lúc này lại quay đầu, nhìn về phía hắn bằng ánh mắt như nhìn người chết. Tết này nhận thấy ánh mắt của Trần Thiên Ân thì bắt đầu run rẩy . Sau đó không ngừng khua tay với Trần Thiên Ân nói rằng.
– Vương gia ta chỉ là lỡ lời không có ý gì khác.
Trần Thiên Ân nhìn hắn một lúc sau đó quay về phía Trần Dần nói rằng.
– Lôi thằng ngu này ra ngoài đánh 20 gầy. Phạt bổng lộc 1 năm.
-Tuân lệnh.
Trần Thái An nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì run rẩy . Hắn còn chưa kịp biện minh đã bị Trần Dần dùng tay kéo ra ngoài. Nhìn thấy vậy đám tướng lĩnh ở đây đều cười ha hả. Lúc này Trần Thiên Ân lại quay về phía bọn chúng nói rằng.
– Ngậm hết mồm lại cho ta.
Nghe Trần Thiên Ân nói vậy thì đám tướng lĩnh đều trật tự không nói gì nữa. Có điều lúc này Trần Quốc Toản lại lên tiếng.
– Tam ca ta thấy Trần Thái An cũng đã đến tuổi kết hôn. Hiện nay hắn lại có vẻ ngưỡng mộ cô gái này . Tại sao không kết hợp cho hắn. Huynh phải biết rằng Đại Việt ta có câu nói phù sa không chảy ruộng ngoài.
Trần Thiên Ân nghe vậy thì trầm tư một lúc sau đó nói rằng
– Việc này thì ta cũng không quản. Người hãy nói với hắn nếu như thích người ta thì mạnh mẽ mà lao vào. Cô gái này đồng ý vậy thì hãy đến báo cáo với ta.
Trần Quốc Toản nghe vậy thì mỉm cười gật đầu. Sau đó hắn lại tiếp tục trở về vị trí của mình không nói gì nữa. Vậy là đám người Trần Thiên Ân lại tiếp tục nhìn ngó các thí sinh đang chuẩn bị dự thi phía dưới. Không lâu sau quan giám khảo cuộc thi cũng tuyên bố lần thi này bắt đầu.
Các thí sinh sau khi nhận đề mục thì bắt đầu làm bài. 2 giờ sau tiếng kẻng kết thúc cuộc thi vang lên. Các thí sinh lúc này vội vàng thu lại đồ đạc của mình và nộp bài thi cho giám khảo. Sau đó họ nhanh chóng rời khỏi trường thi . Chờ đợi ba ngày sau công bố danh sách kết quả thi cử, để biết xem mình có thể trở thành trạng nguyên hay không.
Một lúc sau trong hoàng cung Trần Thiên Ân và các quan viên sẽ chấm thi đều có mặt ở đây . Họ bắt đầu xem xét từng bài thi. Lần thi cử này Trần Thiên Ân là người ra đề. Hắn không giống với đám hoàng đế của các nước khác . Ra đề những thứ như kiểu phân tích một bài thơ hoặc là viết những thứ văn án vớ vẩn.
Trần Thiên Ân ra đề thi rất đơn giản các câu hỏi đều có mục đích của mình. Đặc biệt đây là những thứ liên quan đến cuộc sống hàng ngày. Ví dụ như các bài toán tính toán số lượng kiểm kê sản phẩm bán ra và tiền lãi thu được. Hoặc các tình huống giải quyết công việc phân định đúng sai.
Lần thi cử này Trần Thiên Ân cho rằng trước hết chưa nói đến tài năng của bọn chúng. Mà là cần về đạo đức, cũng như cách chúng xử lý tình huống bình thường. Trần Thiên Ân luôn cho rằng một vị quan thanh liêm mới cần thiết vào lúc này. Mà không phải là một vị đại nhân ngồi trên bàn xử án, lại không biết nên giải quyết cho ai đúng ai sai.
Mà trong lúc Trần Thiên Ân phê duyệt những bài thi này thì hắn lại thấy bài thi của Phạm Ánh Nguyệt. Sau khi xem xong bài thi của cô ta thì Trần Thiên Ân cũng khá bất ngờ vì cô gái này trả lời gần như đúng hết. Tuy nhiên một số câu hỏi liên quan đến cách ứng xử thường ngày thì cô gái này trả lời làm Trần Thiên Ân không ưng ý lắm. Ngẫm nghĩ một lúc thì hắn nhìn về phía Trần Cẩn cũng đang chấm thi nói rằng: