Chương 16 thế cục 2
Chương 16 thế cục 2
Đài Tùy thành Lạc Dương, trong hoàng cung Dương Quảng lúc này đang cùng với các đại thần của hắn bàn bạc về tình hình Cửu Châu. Lúc này thừa tướng Độc Cô Bác nói rằng:
– Bẩm bệ hạ trận chiến vừa rồi quân Đại Đường bị thương vong nặng nề. Mặc dù bọn chúng không bị hao tổn quá nhiều binh lực nhưng thiệt hại về kinh tế lại vô cùng lớn. 20 thành trì mà quân Đường dùng làm mồi nhử, gài bẫy đám người của liên minh Trần Thiên Ân. Bị trúng tàn phá không còn ra hình nữa. 7 triệu người dân thường sinh sống tại đây thì bị giết vô số, đồng thời cũng bị bọn chúng bắt làm nô lệ.
Mặc dù Đại Đường thông qua đàm phán đã đòi lại được 2 triệu dân thường. Nhưng Trần Thiên Ân vô cùng khốn nạn. Tên này vậy mà trao trả toàn những kẻ già yếu, bệnh tật cho Đại Đường. Ngoài ra tất cả trẻ em đều bị trao trả lại cho Đại Đường. Việc này làm cho Đại Đường chịu tổn thất kinh tế vô cùng to lớn.
Nghe Độc Cô Bác nói vậy thì lúc này Vũ Văn Thuận đứng ra nói rằng.
-Bẩm bệ hạ ta nghĩ chúng ta cũng nên cử sứ thần đến chỗ Trần Thiên Ân đòi hắn chia cho một ít lợi ích. Dù sao lần này chúng ta vì giúp đỡ hắn, đã điều 20 vạn quân áp sát biên giới Đại Đường . Việc này làm tình hình biên giới trở nên căng thẳng. Khiến cho quân đường không thể nào tập trung binh lực về phía tây, giao chiến với Trần Thiên Ân.
Dương Quảng nghe vậy mỉm cười nhìn về phía Vũ Văn Thuận nói rằng:
-Vũ Văn ái khanh nói rất đúng. Lần này chúng ta đã giúp đỡ Trần Thiên Ân nhiều như vậy . Hắn ta cũng nên giao một đến hai triệu tù binh cho chúng ta mới phải.
Nghe Dương Quảng nói vậy mà Vũ Văn Thuận cũng cứng người. Có điều nhanh chóng tên này lấy lại sự bình tĩnh hắn chắp tay nói rằng
– Bệ hạ anh minh.
Trong lòng Vũ Văn Thuận lúc này đang cầu nguyện Dương Quảng không phái mình đi đàm phán về việc này. Nếu không vì chính ý tưởng của hắn sẽ hại chết hắn mất. Nhưng đen đủi cho hắn chính là Độc Cô Bác ở một bên nhìn thấy cảnh này đang cười nở hoa trong lòng. Tên này lập tức đứng ra nói rằng
– Bẩm bế hạ trận chiến này đúng như Vũ đại nhân nói . Chúng ta đã bỏ ra lượng lớn công sức giúp đỡ Trần Thiên Ân. Tuy nhiên thần đánh giá Trần Thiên Ân khá là hẹp hòi trong vấn đề đền bù này. Vậy nên muốn kiếm lợi ích từ chỗ Trần Thiên Ân thì các vị quan viên bình thường không thể nào làm được. Thần đề nghị để Vũ đại nhân đích thân đi một chuyến đến chỗ Trần Thiên Ân và thương lượng việc này.
Dương Quảng ở trên ngai vàng nghe vậy thì nở một nụ cười nhạt, sau đó nhìn về phía Độc Cô Bác nói rằng
– Độc Cô ái khanh nói rất đúng. Vũ Văn Thuận lần này ngươi hãy làm người đứng đầu đoàn sứ thần, đến chỗ Trần Thiên Ân và đòi lợi ích.
Vũ Văn Thuận nghe vậy thì dùng ánh mắt giết người nhìn về phía Độc Cô Bác. Sau đó hắn vẫn phải mang bộ mặt tươi cười chắp tay với Dương Quảng nói rằng:
-Tuân lệnh.
Dương Quảng nghe vậy thì gật đầu. Nhìn xuống đám phía đại thần, hắn nở nụ cười vui vẻ trong lòng. Hiện nay Đại Tùy đang tồn tại rất nhiều vấn đề. Trong đó quan trọng nhất chính là việc các gia tộc lớn mạnh một cách bất thường. Điều này đang uy hiếp trực tiếp đến địa vị của hoàng đế. Vậy nên Dương Quảng chính là mượn việc này, để châm kích hai gia tộc Độc Cô và Vũ Văn đấu đá lẫn nhau.
Ngoài ra Dương Quảng cũng không ngu ngốc đến nỗi tin rằng Trần Thiên Ân sẽ đưa cho hắn một đến hai triệu tù binh. Dù sao việc này là do Đại Tùy muốn ép buộc quân Đường phải hao tổn, mà không phải Trần Thiên Ân yêu cầu hỗ trợ. Hắn muốn kiếm lợi ích từ chỗ Trần Thiên Ân thì chỉ có là nằm mơ giữa ban ngày.
Nhưng vì hạn chế sức mạnh của thế gia trong lòng Đại Tùy . Vậy nên Dương Quảng vẫn phái Vũ Văn Thuận đi đòi lợi ích lần này. Ai bảo tên khốn này lại thích đứng ra nịnh hót Dương Quảng. Suy nghĩ một lúc thì hắn nhìn về phía các đại thần lên tiếng.
– Các vị ái khanh có nhận định như thế nào về tình hình Cửu Châu sắp tới.
Nghe Dương Quảng nói vậy thì lúc này Vũ Văn Thuận lại đứng ra nói rằng
– Bẩm bệ hạ sau trận chiến của Đại Đường và các dân tộc hung nô dưới sự thao túng của Trần Thiên Ân. Thì thế cục của Cửu Châu đang phát triển vô cùng rối loạn. Có điều chúng ta có thể xác định rõ ràng nhất lúc này chính là. Hai nước Đại Đường và Đại Việt đang tập trung phát triển cho kinh tế. Và nhìn chằm chằm vào lãnh thổ Đại Nguyên chờ đợi cơ hội tấn công.
– Còn Đại Tần lúc này lực lượng kinh tế cũng như quân sự rất mạnh. Đã vậy trong mấy năm qua chúng chưa hề xảy ra chiến trận. Việc này càng làm cho kinh tế Đại Tần ổn định và có thể duy trì một cuộc chiến lớn. Hơn thế nữa hoàng đế Doanh Chính là một kẻ có dã tâm. Bây giờ Đại Nguyên rối loạn sẽ khiến cho Đại Tần nổi lên ý nghĩ muốn đánh vào Đại Nguyên. Mở ra một con đường tiến vào Trung Châu.
– Còn đối với Đại Nguyên và Đại Hán hai nước này đang xảy ra nội chiến nghiêm trọng. Có điều Đại Hán, ba vị Vương đã ký kết thỏa thuận phân chia lãnh thổ. Việc này đã khiến cho kinh tế Đại Hán dần ổn định hơn. Còn Đại Nguyên bây giờ vẫn đang trong tình trạng căng thẳng. Ngoài ra vây quanh Đại Nguyên lại là ba nước có lực lượng quân sự hùng mạnh. Thần cho rằng nếu như Đại Nguyên không tìm ra giải pháp, thì kết cục của bọn chúng sẽ giống Đại Tống mà thôi.
– Còn đối với Đại Minh thì thần cho rằng bọn chúng hiện nay vẫn còn đang chờ đợi cơ hội. Đại minh có quân lực hùng mạnh, có điều nội bộ của chúng hiện nay cũng đang xảy ra một số vấn đề. Nghiêm trọng nhất chính là việc các hoàng tử của Đại Minh đang tranh giành quyền lực ngôi báu. Điều này làm cho mâu thuẫn nội bộ của Đại Minh khá căng thẳng. Thần cho rằng trong thời gian tới Đại Minh sẽ không phát động chiến tranh.
Nghe Vũ Văn Thuận nói vậy thì các đại thần đều gật đầu. Thế trận Cửu Châu hiện nay đều đang do ba nước Đại Việt, Đại Đường và Đại Tần duy trì hướng đi. Dù sao ba nước này với binh lực hùng mạnh cùng với kinh tế khá phát triển. Không những thế sau trận chiến diệt Tống, ba nước này lại càng được bổ sung thêm một lượng lớn nhân khẩu cũng như lãnh thổ. Vậy nên dã tâm của bọn chúng đã càng lớn so với các nước còn lại.
Nhưng khi nghĩ đến đây thì đám đại thần lại nhớ đến tình hình của Đại Tùy, thì họ cũng vô cùng khó xử. Hoàng Đế Dương Quảng là một kẻ khá có tài nhưng cách xử lý tình huống của hắn vô cùng vụng về. Tên này hiểu rằng các thế gia của Đại Tùy đang lớn mạnh quá mức . Hắn muốn ngăn cản sự phát triển của chúng. Có điều hắn lên kế hoạch thì rất tốt, nhưng lúc thực hiện lại xảy ra vô số điểm yếu. Điều này đã làm cho kinh tế Đại Tùy càng trở nên khó khăn. Đặc biệt ba lần chinh phạt Cao Ly thất bại . Càng khiến cho quân lực cũng như kinh tế Đại Tùy bị sụt giảm nghiêm trọng.
Không những thế trong mấy năm qua, Đại Tùy thường thương xảy ra nạn hạn hán, lũ lụt . Diều đã làm cho đời sống dân chúng càng khổ cực hơn. Chính vì lý do này đã ngăn cản các hoạt động quân sự của Đại Tùy. Không những thế trong lòng các đại thần đều lo sợ một ngày Dương Quảng nếu không biết tiết chế, về các hành động của mình. Có thể các thế gia sẽ liên hợp và phản loạn trên quy mô lớn. Vậy thì Đại Tùy sẽ vô cùng nguy hiểm.
Phải biết rằng Đại Tùy đang giáp với hai nước Đại Đường và Đại Minh. Hai nước này hiện nay tuy rằng có một số vấn đề, nhưng binh lực của họ tuyệt đối không phải yếu. Đại Tùy chỉ cần lơ đãng sẽ bị hai nước này một lần diệt quốc không phải nói chơi. Nghĩ đến đây Độc Cô Bác đứng ra khỏi hàng tấu với Dương Quảng rằng
– Bẩm bệ hạ thần biết hiện nay thế cục Cửu Châu đang mở màn cho một cuộc tranh bá mới. Nhưng hiện nay kinh tế của Đại Tùy ta không cho phép nước ta tham chiến. Thần đề nghị trong thời gian tới chúng ta hãy mạnh mẽ phát triển kinh tế. Để có thể đuổi kịp những quốc gia này và sẵn sàng cho một trận chiến trong tương lai.
Dương Quảng nghe vậy, thì hắn nhìn về phía Độc Cô Bác trầm tư một lúc thì hắn nói rằng
– Kinh tế cần phát triển nhưng quân đội tuyệt đối không được lơ là. Các ngươi hãy nhớ kỹ cho ta . Đại Tống chính là một nước phát triển kinh tế mạnh nhất Cửu Châu. Nhưng vì chế độ quốc gia cũng như các luật lệ hà khắc với quân đội đã khiến nước này nhanh chóng bị diệt. Từ điều này có thể thấy rõ tầm quan trọng của quân đội như thế nào.
Nghe Dương Quảng nói vậy thì các đại thần trong lòng đều thở dài. Hành động muốn củng cố quân đội của Dương Quảng, ngoài việc thể hiện dã tâm tranh bá của hắn. Còn nói rõ một điểm chính là tên này muốn kiểm soát quân đội trong tay khá gắt gao. Việc này với một đất nước bình ổn sẽ rất tốt. Nhưng với một đất nước bị các thế gia thao túng như Đại Tùy. Thì đây chính là một điềm báo của một cuộc nội chiến chuẩn bị mở màn.